Thập Niên 70: Bé Con Làm Giàu Nhờ Hệ Thống Thất Đức!

Chương 18

Trước Sau

break

Bà nội từ trong bếp đi ra:

"Dậy rồi à? Vừa nãy Tiểu Hoa sang tìm đấy, thứ cháu cần ở sau cánh cửa kia kìa."

Thiết Chùy lập tức tỉnh cả ngủ, chân ngắn chạy tót vào phòng.

Sau cánh cửa quả nhiên có một chiếc tất thối. Con bé đưa tay chộp lấy. Cho đến khi chiếc tất biến mất, vẻ mặt con bé mới tràn đầy mong đợi.

[Nhiệm vụ hoàn thành. Thưởng thuộc tính ngẫu nhiên: Chỉ số thông minh +1. Chỉ số hiện tại: 80.]

[Thưởng kẹo hoa quả x3.]

[Đã mở khóa thêm nhiều vật phẩm, đã hiển thị trên màn hình xanh.]

Thiết Chùy cất kẹo vào bàn gỗ trên giường lò bằng bàn tay sạch sẽ, sau đó mới nghiêm túc nhìn vào màn hình ánh sáng trước mắt.

Chế độ "siêu đơn giản" đúng là rất đơn giản. Sợ ký chủ nhỏ không hiểu, hệ thống còn vẽ chi tiết ra sinh động như thật.

Trên màn hình là hình một con gà mái đang đứng, đằng sau là một cục đen đen. Thiết Chùy đọc hiểu được, đó là phân gà.

[Phân gà (1 cân) = 1 tờ giấy? (2 đồng tiền).]

Một tờ giấy thì có gì hay mà thưởng, con bé không hứng thú lắm.

Nhìn xuống dưới là một cây cỏ mọng nước, trên ngọn có một bông hoa. Trông hơi giống hoa cải dầu.

[Hoa cải dầu (Cây Tùng Lam) = 1 viên đá màu vàng? (10 gram vàng).]

Thiết Chùy hơi chê bai:

"Đây toàn là cái gì thế này?"

Hệ thống: [...]

Đúng là không có văn hóa thì thật đáng sợ.

Thấy tiếng nói đó không phản hồi mình, Thiết Chùy mỉm cười ngọt ngào với màn hình:

"Hệ thống ơi, chúng mình bàn bạc chút đi. Em không lấy đá với giấy đâu, đổi thành thịt với kẹo được không?"

[Phần thưởng hệ thống không thể thay đổi. Nhắc nhở: Vật phẩm thứ hai không phải hoa cải dầu mà là cây Tùng Lam (Bọ lạt), khi thu thập cần lấy cả rễ. ]

[Nhắc nhở: Giấy = Tiền, Đá = Vàng, có thể đổi lấy thịt.]

Tiền thì Thiết Chùy biết, nhưng vàng là cái gì?

Nhìn trái nhìn phải, con bé vẫn thấy giống một cục đá.

Đá mà cũng đổi được thịt sao?

Con bé không tin đâu.

Nhìn đống phân gà có thể đổi thành tiền, trong đầu Thiết Chùy lóe lên một tia sáng. Cô bé sải đôi chân ngắn cũn cỡn chạy thẳng về phía chuồng gà. Vừa nhìn thấy bóng dáng cô bé, đám gà đã nháo nhào rúc hết vào tổ, run lẩy bẩy như gặp đại họa. Cái "tiểu ma vương" này sao lại tới nữa rồi!

Nhìn đống phân gà nhầy nhụa dưới đất, Thiết Chùy lại nhìn bàn tay sạch sẽ của mình. Cô bé chạy vù vào bếp, rút ra một thanh củi khô. Dùng cái này thì sẽ không bẩn tay nữa nha!

Lưu Thúy Hoa thấy cháu gái lại chạy về phía chuồng gà, vội vàng túm lấy cô bé: "Đừng có phá hai con gà đó nữa!"

Thiết Chùy vỗ ngực cam đoan: "Bà nội, lần này con tuyệt đối không phá gà đâu ạ."

Không phá gà là được, Lưu Thúy Hoa buông tay để mặc cô bé. Dù sao nếu nó có nghịch ngợm gì thì bà cũng nghe thấy ngay thôi.

Thiết Chùy ngồi xổm trong chuồng gà, chăm chú dùng thanh củi gẩy phân gà lại một chỗ. Nhà chỉ có hai con gà nên phân cũng không nhiều, chỉ có một lớp mỏng, giũ hết lại cũng chỉ to bằng nắm tay người lớn. Nhìn chuồng gà đã "sạch bong" (thực ra là không), Thiết Chùy chìa ngón tay nhỏ xíu chỉ vào đống phân: "Hệ thống, thu đi."

Hệ thống: [...]

[Tất cả vật phẩm thu thập đủ phải thông qua tay của ký chủ mới có thể thực hiện.]

Thiết Chùy trợn tròn mắt: "Ý gì?"

[Ý là.... nhóc cần phải cầm đống phân đó trong tay thì mới hoàn thành thu thập được.]

Thiết Chùy: "Mi thật độc ác, dám bắt tôi bốc phân!"

Hệ thống: [...]

[Quy định là vậy, không thể thay đổi.]

Thiết Chùy có một chút do dự, hết nhìn số tiền trên màn hình lại nhìn đống phân dưới đất. Tiền khó kiếm, phân khó bốc, nhưng tiền thì mua được kẹo. Vì kẹo, Lâm Thiết Chùy liều mạng vậy!

Cô bé vứt thanh củi sang một bên, chìa bàn tay trắng nõn ra bốc lấy đống phân gà. Đừng nói nha, cảm giác cứ mềm mềm nhũn nhũn thế nào ấy.

[Đang cân: 398 gram. Còn thiếu 102 gram nữa mới đổi được tiền.]

Thiết Chùy: "Trong tay tôi vẫn còn mà, thu đi chứ!"

[Gợi ý ký chủ nhỏ nên đi rửa tay trước nhé.]

"Tiền đâu?"

[Còn thiếu 102 gram nữa mới đổi được tiền.]

Thiết Chùy chẳng buồn nghe nữa. Hệ thống lừa đảo, phân gà thu rồi mà không đưa tiền! 

Nhìn bàn tay bẩn thỉu lại còn bốc mùi hôi thối của mình, nước mắt cô bé lã chã rơi xuống.

"Oa oa oa... Bà nội ơi, có người bắt nạt cháu gái bà kìa!"

Cùng lúc đó, tại một nhà triển lãm thời không xa xôi, người qua kẻ lại tấp nập, náo nhiệt vô cùng. Một chiếc tất thối đen kịt, bẩn đến mức lên cả lớp "bao tương" lẳng lặng xuất hiện trên kệ trưng bày. Bên cạnh dán một tờ chú thích: Tất cổ đến từ Lam Tinh 35.000 năm trước. Trả một đồng tinh cầu để được ngửi mùi vị của nó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương