Sau khi chứng kiến "tuổi thơ trọn vẹn" của Bao Tử, Lâm Thượng Tiến chào một tiếng rồi bế Thiết Chùy đặt lên yên sau xe đạp, chuẩn bị về nhà.
"Chân dạng rộng ra biết chưa?" Lâm Thượng Tiến lo lắng dặn dò.
Thiết Chùy ôm con gà gỗ trong lòng, phấn khích gật đầu. Cha giỏi quá, đã có xe đạp để cưỡi rồi. Lâm Thượng Tiến nhìn trái nhìn phải vẫn thấy không yên tâm, lại chạy vào nhà lấy một sợi dây thừng và miếng ván gỗ, buộc chặt cả Thiết Chùy lẫn miếng ván vào ghi-đông phía trước bấy giờ mới hài lòng gật đầu.
"Anh cả, em về đây."
Thiết Chùy vội quay đầu hét lớn: "Chị Mễ Chúc ơi, em về nhé!"
Ngồi trên ghi-đông xe đạp, chính xác là bị buộc vào ghi-đông, Thiết Chùy chỉ có một cảm giác duy nhất: xóc đến mức đau cả mông. Lâm Thượng Tiến nóng lòng về nhà, đôi chân đạp nhanh như gió. Mãi đến khi về tới cổng làng, tốc độ mới chậm lại. Đùa à, khó khăn lắm mới oai phong được một chuyến, phải tranh thủ khoe khoang một chút chứ. Tuy là xe công, nhưng cũng chẳng ngăn được anh làm màu.
Lâm Thượng Tiến bẻ lái đi thẳng về phía công trường nơi Bạch Liên đang làm việc. Trên cánh đồng ngô, Bạch Liên vừa nghe mẹ chồng tán gẫu với mọi người, vừa vung cuốc lấp đất. Các bà các cô trong thôn mắt sắc như dao, từ xa đã thấy một chiếc xe đạp đang đi tới.
"Úi chà, nhà ai mà khá giả thế, mua hẳn xe đạp cơ à?"
"Nghe nói cái này tận hơn một trăm đồng, lại còn cần cả phiếu nữa. Làng mình lấy đâu ra nhà giàu thế, chắc người trên thị trấn về rồi."
Lưu Thúy Hoa nhìn theo, nhìn tới nhìn lui thấy rất giống thằng út nhà mình. Cho đến khi nghe thấy tiếng của Thiết Chùy, bà mới đứng thẳng dậy, mặt đầy vẻ tự hào: "Thiết Chùy, bà nội ở đây nè!"
Lâm Thượng Tiến dừng xe, cởi dây buộc rồi bế Thiết Chùy xuống. Các bà các cô bắt đầu xúm lại hỏi han: "Thượng Tiến đấy à, xe đạp này ở đâu ra thế?"
"Chẳng lẽ là trộm à? Một ngày làm được có tám điểm công, sao mà mua nổi xe đạp."
Lâm Thượng Tiến đặt Thiết Chùy xuống đất, chỉnh lại ống tay áo, mặt lộ rõ vẻ đắc ý: "Cái này thì không phiền các thím lo lắng đâu. Tôi đã tìm được việc làm rồi, đây là xe lãnh đạo thấy năng lực làm việc của tôi xuất sắc nên cấp cho để đi lại."
Nói xong, anh chẳng thèm để ý đến những lời ghen ăn tức ở nữa, bắt tay vào làm việc. Thiết Chùy ngồi một bên lén xoa xoa mông. Vẫn đau lắm, cô bé muốn khóc nhưng nhìn thấy bà nội, cha và mẹ đều đang làm việc chăm chỉ, cô bé lại nhịn xuống.
Có Lâm Thượng Tiến tham gia, Lưu Thúy Hoa vốn đã lâu không làm việc đồng áng bèn đứng dậy vặn mình một cái. "Keng keng keng", tiếng chuông tan làm vang lên, công việc cũng vừa vặn xong xuôi. Lâm Thượng Tiến chủ động bế Thiết Chùy, dắt tay vợ đi về nhà. Chiếc xe đạp thì cứ để lại cho mẹ mình khoe khoang với mọi người.
Lưu Thúy Hoa hớn hở dắt xe đạp đi giữa đám chị em, còn không cho ai chạm vào. Ai mà định đưa tay ra là bà chặn ngay: "Cứ việc sờ, sờ hỏng bà bắt đền cái mới đấy." Tất nhiên cũng có người nói lời ra tiếng vào, nhưng Lưu Thúy Hoa chẳng thèm chấp, con trai bà có tiền đồ, mặc kệ thiên hạ ghen tị.
Vừa bước chân vào nhà, Lâm Thượng Tiến đã lấy quần áo đi tắm ngay. Thiết Chùy ngồi ở sân bắt đầu thút thít khóc.
"Thiết Chùy sao thế con?"
Thiết Chùy mếu máo xoa mông: "Mẹ ơi, con đau."
Bạch Liên bế cô bé vào phòng, nhẹ nhàng cởi quần ra. Một bên mông đã bầm tím một mảng, còn hơi rướm máu. Không đau mới là lạ. Bạch Liên xót xa vô cùng, lấy khăn ướt lau sạch rồi bôi thuốc đỏ, vừa bôi vừa thổi cho con.