Trong đám đông có một bà lão tóc đã bạc trắng nhưng vẫn được chải chuốt gọn gàng. Đôi mắt bà sáng quắc, chỉ nhìn thôi cũng biết thời trẻ là người từng trải và có bản lĩnh. Bà nhìn Tư Khang, khóe môi nhếch lên đầy châm biếm: "Nhà họ Tư sắp hết thời rồi. Báo ứng cả thôi. Ha ha... nhưng đây mới chỉ là bắt đầu."
Liễu Gia Cường nghe mà đau cả đầu, đành cười gượng: "Bà Cửu, bà nói vậy là ý gì? Sao lại bảo nhà họ Tư hết vận? Đời người còn dài, ai biết trước được điều gì. Bà nói thế chẳng phải nặng lời quá sao?"
Tôn Cửu Nương nhìn Tư Khang, nụ cười càng thêm mỉa mai. "Phượng hoàng thật thì không biết giữ, lại coi một ổ gà rừng như bảo bối. Đúng là nực cười. Hai mươi năm trước ta đã nhắc ngươi rồi, có những quyết định không chỉ hủy cả một đời người mà còn liên lụy đến vận số của cả một gia tộc. Đáng tiếc, ngươi chẳng hiểu nổi ý ta. Cứ chờ mà xem, người nhà họ Tư sẽ ngày một ít đi. Đó là số mệnh của các ngươi. Món nợ năm xưa... cũng đến lúc phải trả rồi."
Lưu Cúc Hoa từ lâu đã không vừa mắt Tôn Cửu Nương. Hồi trẻ bà ấy nổi tiếng xinh đẹp, đến già vẫn sống chỉn chu, tháng nào cũng có người gửi tiền về phụng dưỡng. Chỉ nghĩ đến đó thôi bà ta đã thấy ghen tức đỏ mắt.
"Tôn Cửu Nương, bà vênh váo cái gì? Có vài đồng tiền thì ghê gớm lắm sao? Chồng chết, con cũng chết hết, cuối cùng chẳng phải vẫn chỉ có một mình?"
Tôn Cửu Nương chẳng nói chẳng rằng, giơ gậy gõ thẳng vào miệng bà ta: "Mày là cái thá gì mà dám ăn nói với tao như thế? Chồng tao, con trai, con dâu tao đều hy sinh vì đất nước. Cháu nội tao cũng ra chiến trường, vậy thì đã sao?
Đó là niềm tự hào của nhà tao. Còn mày? Một con đàn bà chẳng có chút hiểu biết mà cũng đòi dạy đời người khác. Nói thêm với mày một câu cũng chỉ phí nước bọt. Cả đời chỉ biết chui rúc trong bóng tối, càng sống càng hèn."
Cả sân lập tức im bặt. Liễu Gia Cường đứng bên cạnh, đến một câu cũng không dám xen vào. Trong cả thôn, ngay cả trưởng tộc còn phải nể Tôn Cửu Nương vài phần. Thuở trẻ bà từng là nữ lính bắn tỉa ngoài chiến trường, còn cháu nội hiện giữ chức vụ không thấp trong quân đội. Dù nhiều năm chưa về quê, tháng nào cũng gửi tiền trợ cấp và quà cáp về cho bà. Bởi vậy, chẳng ai dám đắc tội với bà.
Tư Khang nhìn chằm chằm Tôn Cửu Nương. Ông biết bà lão này hẳn đã nhìn ra điều gì đó, nhưng vẫn không cam lòng, bèn hỏi: "Bà vừa nói vậy là có ý gì? Bà muốn nói Liễu Tư Dao mới là phượng hoàng của nhà họ Tư hay là Tư Nghiễn Tuyết?"
Tôn Cửu Nương liếc Vương Ái Hồng đang nằm bất tỉnh dưới đất, khinh khỉnh nhổ một bãi nước bọt: "Đúng là hả dạ. Báo ứng thế này mới đáng xem. Ta đang nói ai thì cũng chẳng còn liên quan đến nhà họ Tư các người nữa. Nhà họ Tư cũng chỉ đến thế mà thôi."
Nói xong, bà chống gậy quay người rời đi. Trước lúc bước ra khỏi sân, bà khẽ liếc Tư Văn Hoa rồi gật đầu đầy ẩn ý. Dù sao trong cái nhà ấy cũng vẫn còn một đứa nên người. Đứa trẻ đó... sau này sẽ có tiền đồ.
Lúc này, Tư Nghiễn Tuyết đã đến trụ sở đại đội. Cô cầm ống nghe, chậm rãi quay số. Tiếng "tút... tút..." vang lên từng hồi, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười.
Thế nhưng, ngay khi đầu dây bên kia được nối máy, vẻ mặt cô lập tức thay đổi. Hai mắt đỏ hoe, giọng nói nghẹn lại, nước mắt cũng theo đó mà lã chã rơi xuống.
Bí thư Liễu Gia Uyển đứng cạnh nhìn đến ngẩn người. Mới vừa rồi còn bình tĩnh như chẳng có chuyện gì, vậy mà chớp mắt đã khóc thương tâm đến thế. Nếu không tận mắt chứng kiến, ông tuyệt đối không tin trên đời lại có người đổi sắc mặt nhanh như vậy.
Cô nghẹn ngào cất tiếng: "Bố... trong nhà... trong nhà xảy ra chuyện rồi..."
Tư Tuấn Sơn cau có: "Lại chuyện gì nữa? Chẳng phải bố đã gửi tiền về rồi sao? Bố vẫn sẽ lo tiền cho con đi học, sau này đừng gọi điện đến đây nữa."
Tư Nghiễn Tuyết cố tình nói thật lớn, nước mắt thi nhau lăn xuống. Đến cả Liễu Gia Uyển đứng bên cạnh cũng nghe rõ từng câu từng chữ.
"Bố, không phải chuyện đó. Tiền học của con mẹ đã đóng từ trước rồi. Chuyện bác cả bán con đi, bố có biết không? Bà ấy còn nói bố ngoại tình, ở đơn vị nuôi vợ của đồng đội, lại còn nuôi cả một đứa con lớn hơn con, nâng niu như báu vật. Có thật vậy không?
Bố... bố không cần con nữa sao? Bố có biết không, bác cả đã đánh chết mẹ con rồi. Chuyện này mà truyền đến đơn vị thì danh tiếng của bố còn giữ được không? Bác cả thì bị công an bắt rồi, con cũng bị đuổi khỏi nhà. Bà ấy nói con là con của bố thì không có tư cách ở đó, vì căn nhà là của bác cả. Giờ cả thôn đều biết con là đứa trẻ không ai cần. Con biết phải làm sao đây chứ?"
"Bố ơi, bao giờ bố mới về đón con? Mẹ mất rồi, con còn chưa đủ tuổi trưởng thành, một mình biết sống thế nào đây chứ? Con có làm ruộng cũng chẳng nuôi nổi bản thân. Hôm qua con phải ngủ ngoài nghĩa địa để canh mộ mẹ. Đám tang cũng phải vay của trong thôn hai trăm tệ mới lo xong. Bao giờ bố mới gửi tiền cho con? Danh tiếng của bố cũng bị bác cả làm cho mất sạch rồi.
Chuyện thăng chức của bố có phải cũng hết hy vọng rồi không? Bao giờ bố mới đón con đi? Bố ở đơn vị thật sự không làm chuyện có lỗi với mẹ chứ? Tất cả đều là người khác vu oan thôi đúng không? Con biết bố nhất định là một người bố tốt mà."
Tư Tuấn Sơn vội vàng ngăn lại, bịt chặt ống nghe không cho người khác nghe thấy, nhưng thực ra người cùng phòng đã nghe không ít, ánh mắt nhìn ông ta thay đổi hẳn.
"Được, bố chuyển cho con, bố lập tức gửi tiền về. Nhưng con đừng lên đây, điều kiện ở chỗ bố khổ lắm, lên đây chỉ thiệt con thôi. Cứ ở đó thêm một thời gian đi."
Tư Nghiễn Tuyết càng khóc to hơn, sợ ống nghe bên kia không truyền đi, dù không giết được ông ta, cũng phải để đồng nghiệp ông ta biết sự tình.
"Bố, bố và mẹ con đâu có ly hôn, bố mà đi tìm mẹ kế cho con, con không khổ sở chết à, con có phải không phải con gái bố nữa không, bố có đang nuôi con của người khác phải không?"
Tư Tuấn Sơn đau đầu muốn nứt óc. Trước đây đứa con gái này đâu có bám lấy ông ta như thế. Không biết từ lúc nào lại trở nên khó đối phó, đến cả ông ta cũng sắp không ứng phó nổi.
"Không, bố rất nhớ con, lúc chuyển tiền bố mua thêm chút đồ cho con, nhớ nhận, cũng phải mất bốn năm ngày."
Tư Nghiễn Tuyết khẽ cười lạnh rồi lại dịu giọng: "Bố, bố phải biết giữ mình đấy. Đây đang là lúc quan trọng nhất để được thăng chức. Dù có muốn cưới người khác thì cũng nên đợi mẹ con qua trăm ngày đã, nếu không người ta sẽ chê bố bạc tình. Chuyện ở quê bố đừng nhúng tay vào nữa, bác cả chỉ biết làm hỏng việc thôi.
Từ giờ ngoài điện thoại của con ra, bố đừng nghe ai bên nhà gọi cả. Con là con gái ruột của bố, chỉ có con mới thật lòng nghĩ cho bố. Bố được thăng chức thì sau này con cũng được nhờ. Còn những người khác, ai cũng chỉ đang lợi dụng bố thôi."
Tư Tuấn Sơn vừa cúp máy mà đầu óc vẫn còn choáng váng. Ông ta vội vã chạy đi gửi tiền, hoàn toàn không để ý ánh mắt của những người trong phòng đã thay đổi.
Có người thấp giọng bàn tán: "Không phải trước giờ hắn luôn nói mình đã ly hôn rồi sao? Vậy bây giờ là thế nào? Một người ở quê, một người ở đơn vị... Chậc, đúng là biết hưởng phúc thật. Trước đây chỉ nghe người ta đồn mấy chuyện kiểu này, không ngờ ngay trong đơn vị mình cũng có."
Một người khác lại không cho là vậy: "Chưa chắc đâu. Biết đâu vợ chồng ở quê hết tình cảm từ lâu rồi. Với lại người phụ nữ kia là vợ liệt sĩ, hắn chăm sóc cũng chưa hẳn có gì quá đáng."
Phó Ngạn Quân nghe vậy, chỉ cười nhạt đầy khinh miệt: "Loại người như hắn mà cũng ngồi được đến vị trí hôm nay đúng là nực cười. Có vợ mà còn không biết trân trọng. Giờ thì tôi hiểu vì sao làm vợ quân nhân lại khổ đến thế. Chính những kẻ như hắn đã làm hoen ố danh tiếng của quân đội."
Những người còn lại đều im lặng. Tuy cùng mang quân hàm cấp trung đoàn, nhưng ai cũng biết năm nay Phó Ngạn Quân gần như chắc chắn sẽ được đề bạt. Họ đều ngoài bốn mươi, còn anh mới ngoài hai mươi, tiền đồ của đôi bên vốn chẳng thể đặt lên bàn cân.
Phó Ngạn Quân đã âm thầm hạ quyết tâm sẽ báo cáo chuyện này lên cấp trên. Tác phong trong đơn vị đã mục nát đến mức ấy, nếu ngay cả cán bộ cũng có phẩm hạnh như vậy thì còn mong gì những người lính dưới quyền được dẫn dắt nên người.