Nhảy múa trong phòng tập giúp cô bình tâm lại và dần dần tiêu hóa cảm xúc trong lòng.
Phải đến tận 8, 9 giờ tối, Tang Miêu mới trở về ký túc xá.
Khi cô về thì mọi người đều đã tắm rửa xong. Thấy cô ướt đẫm mồ hôi, họ khá ngạc nhiên. Trước giờ chưa bao giờ thấy Tang Miêu chăm chỉ luyện tập đến vậy.
Lương Tiểu Linh hỏi: “Tang Tang, sao hôm nay cậu tập muộn thế?”
“Cô Dương bảo mình phải cố gắng hơn vì lần này buổi biểu diễn rất quan trọng.” Tang Miêu lấy Dương Hân làm cái cớ để giải thích.
Mọi người nghe xong đều tỏ vẻ hiểu chuyện, ai cũng biết Dương Hân rất nghiêm khắc, bị bà ấy nói vậy thì tất nhiên phải tập luyện nhiều hơn.
Họ nhìn Tang Miêu với ánh mắt đầy cảm thông.
“Nhưng mà biết đâu lần này biểu diễn ở tiểu đoàn bộ binh, Lục liên trưởng cũng sẽ đến xem. Chúng ta phải tập luyện chăm chỉ để gây ấn tượng tốt trước mặt anh ấy.” Tiêu Hồng Hồng lại phấn khích.
“Thôi đi, cậu chỉ là vai phụ thôi. Tang Tang xinh đẹp thế này lại là vai chính, anh ấy chắc chắn chỉ nhìn cô ấy thôi.” Lý Lan dội cho cô một gáo nước lạnh.
Tiêu Hồng Hồng phản bác: “Ai mà biết được, có khi Lục liên trưởng lại thích kiểu thanh đạm như mình thì sao!”
"Nữ Quân Nhân Đỏ” không chỉ là một tác phẩm ba lê phương Tây đơn thuần, mà là sự kết hợp giữa kỹ thuật ba lê phương Tây với cách thể hiện của múa dân gian Trung Quốc, tạo nên một kiệt tác nghệ thuật giao thoa giữa Đông và Tây.
Tang Miêu từng xem qua vở múa này và thấy nó thật sự là một tác phẩm xuất sắc, đầy tính cổ điển.
Mặc dù xuất thân từ diễn viên ba lê, Tang Miêu cũng có nền tảng về múa dân tộc. Ở thời đại mà cô sống, ba lê không còn là điệu múa chỉ thuộc riêng phương Tây nữa. Mà sau khi du nhập vào Trung Quốc, nó đã được kết hợp với múa dân tộc và có nhiều sự cải biên mang đậm tính bản địa.
Tuy cô chưa từng diễn xuất trong vở múa này, đoàn múa của cô cũng từng tập các vở cổ điển như "Tây Thi", "Hoa Mộc Lan", đều có những nhân vật nữ độc đáo và đầy cuốn hút, không khác gì "Nữ Quân Nhân Đỏ”.
Mỗi khi bắt đầu tập luyện, Tang Miêu dồn toàn bộ tâm trí vào. Cô luôn suy nghĩ về cách thiết kế sân khấu, điều chỉnh vị trí, và thể hiện động tác thế nào cho đẹp mắt.
Chính sự đam mê và sự tập trung này đã giúp cô tiến bộ nhanh hơn người khác trong lĩnh vực múa.
Sáng sớm hôm sau, Tang Miêu đã có mặt tại phòng tập. Hôm qua cô chưa có cơ hội quan sát kỹ nơi này. Vì mới đến thế giới này nên giấc ngủ của cô vẫn chưa thật sự yên ổn, do đó hôm nay cô đến rất sớm. Lúc này, phòng tập còn khá vắng vẻ.
Hôm qua, khi có mặt trước mọi người, cô rất cẩn thận, không dám nhìn ngó quá nhiều xung quanh để tránh lộ sơ hở. Giờ thì cô một mình cẩn thận quan sát mọi thứ, ghi nhớ kỹ lưỡng bố trí nơi đây.
Phòng tập rất rộng lớn. Đoàn Văn công của quân đội Bắc Kinh tuy đã có nhiều năm lịch sử và vẻ ngoài có chút cũ kỹ, nhưng không gian và kiến trúc vẫn rất trang trọng.
Phòng tập này rộng hơn một nghìn mét vuông, không chỉ đoàn múa của cô tập luyện ở đây mà cả ban hát và ban nhạc cũng cùng sử dụng.
Bên ngoài phòng tập còn có một sân rộng với cột cờ, phía trước cột cờ là sân khấu ngoài trời được dựng sẵn. Sau khi các tiết mục của đội văn công được tập dượt hoàn chỉnh, họ sẽ thử diễn trên sân khấu này.