Thập Niên 70: Ly Hôn Rồi Ta Càng Sống Càng Tốt

Chương 19.1: Thăm giáo viên chủ nhiệm trường trung học 

Trước Sau

break

Sáng hôm sau, Hứa Lan Tâm vẫn dậy từ rất sớm như thường lệ. Nấu cháo, hâm màn thầu, dọn bát, rửa nồi. Mọi việc đều diễn ra theo đúng nhịp mấy ngày qua, không nhanh không chậm, cũng không để lộ chút khác thường nào.

Mẹ Thẩm vẫn ngồi trong gian chính, vừa cắn hạt dưa vừa nhổ vỏ xuống nền nhà. Thẩm Kiến Nghiệp đi làm đúng giờ. Trước khi ra cửa, anh lén nhìn Hứa Lan Tâm mấy lần, ánh mắt vừa áy náy vừa mang theo vẻ muốn lấy lòng. Hứa Lan Tâm giả vờ như không thấy.

Khi mẹ Thẩm ra ngoài, mặt trời đã lên khỏi mái nhà. Hôm nay bà lại sang nhà cậu. Đến cửa, bà vẫn không quên quay đầu dặn:

“Quét gian chính, lau bệ cửa sổ.”

“Cái chăn dày kia hôm qua phơi chưa kỹ, hôm nay đem ra phơi lại cho thoáng.”

Hứa Lan Tâm khẽ đáp:

“Vâng, mẹ.”

Cô đứng ở cổng sân, nhìn theo bóng mẹ Thẩm rẽ khỏi con hẻm. Đến khi bóng dáng ấy hoàn toàn khuất khỏi tầm mắt, cô mới chậm rãi quay vào nhà. Nhưng cô không lập tức làm việc.

Hứa Lan Tâm trở về phòng, mở tủ, lấy ra một bộ quần áo được xếp sâu bên trong. Đó là bộ còn lành lặn nhất trong số ít quần áo cũ của cô, một chiếc áo sơ mi hoa đã bạc màu và một chiếc quần vải xanh lam, vì giặt quá nhiều lần nên mép vải đã hơi sờn. Dẫu vậy, với cô lúc này, đây đã là bộ đồ tươm tất nhất.

Cô thay quần áo rồi đứng trước gương. Mặt gương cũ mờ đục, không soi rõ đường nét gương mặt, chỉ phản chiếu một bóng dáng gầy gò, mảnh mai nhưng đứng rất thẳng.

Hứa Lan Tâm nhìn bóng mình trong gương một lúc, sau đó lấy tờ mười đồng từ không gian trữ vật ra. Đó là số tiền mẹ Hứa lén đưa cô trong ngày xuất giá. Từ đầu đến giờ, cô vẫn luôn không nỡ động vào. Tờ tiền còn khá mới, mép giấy phẳng phiu, được cô giấu ở nơi an toàn nhất, không ai có thể lấy đi. Cô cất tiền vào túi áo trong, rồi bước ra ngoài.

Hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ ở đầu con hẻm vừa mở cửa, nhân viên bán hàng đang cầm chổi lông gà phủi bụi trên quầy. Hứa Lan Tâm đứng trước quầy bánh, ánh mắt chậm rãi lướt qua những gói bánh được bọc trong giấy dầu.

Bánh quy đào, bánh bông lan, bánh đậu xanh, bánh gạo nếp… loại nào cũng được gói vuông vắn, bên ngoài dán giấy đỏ, mép giấy hơi thấm dầu, tỏa ra mùi ngọt thơm khiến người ta vừa thèm vừa xót tiền.

Cô hỏi giá.

Một cân bánh quy đào tám hào. Một cân bánh bông lan chín hào. Loại bánh cao cấp đóng gói đẹp hơn thì một đồng hai.

Nghe xong, lòng Hứa Lan Tâm nặng xuống. Cô đứng trước quầy, tay trong túi áo khẽ chạm vào tờ mười đồng. Đó là chút vốn liếng cuối cùng mẹ cho cô. Dùng đi một phần, nghĩa là đường lui của cô lại mỏng đi một chút.

“Có mua không?”

Nhân viên bán hàng mất kiên nhẫn, gõ chổi lông gà xuống mặt quầy.

Hứa Lan Tâm cắn răng.

“Mua một cân bánh quy đào. Chọn giúp tôi loại nhìn đẹp một chút.”

Nhân viên bán hàng nhanh tay cân bánh, dùng giấy rơm gói thành một gói vuông, bên ngoài phủ thêm một tờ giấy đỏ, rồi lấy dây giấy buộc thành hình chữ thập và thắt nút.

Hứa Lan Tâm nhận lấy gói bánh, cân nhẹ trong tay. Nhẹ như một bọc bông. Tám hào, chỉ đổi được chừng ấy.

Cô rời khỏi hợp tác xã cung ứng và tiêu thụ, cẩn thận ôm gói bánh trong tay, đi về phía nhà cô giáo chủ nhiệm cũ.

Cô giáo chủ nhiệm của cô họ Chu, tên là Chu Huệ Mẫn, năm nay hơn bốn mươi tuổi, đã dạy hơn hai mươi năm. Trong suốt ba năm trung học, cô Chu là người đặc biệt quan tâm đến Hứa Lan Tâm. Đó không phải kiểu thương hại từ trên cao nhìn xuống, mà là sự giúp đỡ âm thầm và vững chắc.

Mùa đông, thỉnh thoảng cô Chu sẽ mang theo một chiếc màn thầu còn nóng, lặng lẽ đưa cho cô trong giờ giải lao. Có lần Hứa Lan Tâm sốt nhẹ nhưng vẫn cố đến lớp, cô Chu gọi cô lên văn phòng, pha cho cô một cốc nước đường đỏ, còn đưa cho cô hai viên thuốc hạ sốt.

Những chuyện ấy, Hứa Lan Tâm đều nhớ rất rõ.

Nhà cô Chu nằm ở phía đông huyện, là căn thứ ba trong dãy nhà trệt. Tường sân xây bằng gạch xanh, cánh cổng gỗ được sơn màu xanh đậm, có vài mảng sơn đã bong ra theo năm tháng. Hứa Lan Tâm đứng trước cửa, hít sâu một hơi, rồi giơ tay gõ cửa.

Không lâu sau, cửa mở.

Chu Huệ Mẫn đang mặc tạp dề, trên tay còn dính bột mì, rõ ràng là đang nấu ăn. Vừa nhìn thấy người đứng ngoài cửa, bà sững lại. Một thoáng sau, đôi mắt bà chậm rãi mở to.

“Lan Tâm?”

Giọng bà vừa ngạc nhiên vừa khó tin.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương