Bùi Tú cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi vá chằng chịt trên người, lại liếc sang chiếc thau tráng men đã rỉ sét bên cạnh, không thể không chấp nhận một sự thật cô đã xuyên vào truyện.
Đêm qua, Bùi Tú bị lạnh mà tỉnh giấc. Ban đầu còn tưởng máy sưởi gặp vấn đề, định gọi ban quản lý tòa nhà đến kiểm tra. Nhưng đột nhiên, trong đầu cô xuất hiện hàng loạt ký ức không thuộc về mình.
Cô - một biên kịch thế kỷ 21, đã biến thành một cô gái quê cuối thập niên 80.
Vài ngày trước, biên kịch Bùi Tú nhận được một bản thảo tiểu thuyết tự gửi.
Câu chuyện lấy bối cảnh cuối thập niên 80, với nam chính là một sinh viên xuất thân từ nông thôn và nữ chính cũng là sinh viên, nhưng đến từ ngoại ô. Họ gặp nhau và yêu nhau ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Tuy nhiên, trớ trêu thay, trước khi gặp nữ chính, nam chính đã kết hôn với một người phụ nữ nông thôn. Người vợ này không biết tiếng phổ thông và chẳng biết gì về đời sống đô thị.
Tác giả mô tả nam chính như thể anh ta bị một nỗi oan ức to lớn. Một người đàn ông cao thượng, dù có địa vị xã hội vượt xa những người cùng trang lứa, nhưng lại không ly hôn với người vợ nông thôn này cho đến khi cô qua đời ở tuổi trung niên. Sau đó, anh ta mới kết hôn với nữ chính - người đã chờ đợi anh ta suốt mười mấy năm.
Lúc đọc đến tên nhân vật trùng với tên mình, Bùi Tú đã nghĩ chắc có đồng nghiệp nào đó cố tình trêu chọc cô.
“Logic không hề hợp lý! Nam chính cao thượng cùng nữ chính băng thanh ngọc khiết, sau mười mấy năm mới thành đôi, nhưng đứa con trai thiên tài kia là từ đâu ra?”
“Nam chính và các em của anh ta có thể vào đại học, chẳng lẽ không phải nhờ vợ trước lo liệu kiếm tiền? Tại sao tiểu thuyết lại biến cô ấy thành vết nhơ trong cuộc đời hoàn mỹ của nam chính?”
“Vợ trước không biết nói tiếng phổ thông, vậy mà người chồng vì lòng tốt lại sắp xếp cho cô ấy ở lại nông thôn, tránh bị người ta chê cười. Thế sao cha mẹ anh ta, những người cũng không biết nói tiếng phổ thông và thường khạc nhổ, tiểu tiện bừa bãi, lại không sợ bị người ta chê cười?”
Sau khi mắng một hồi, còn chưa kịp tỉnh ngủ, cô đã biến thành người vợ xui xẻo trong truyện.
Gọi là xui xẻo không chỉ vì cô bị lợi dụng mà còn vì khi không còn giá trị lợi dụng, cô đã mất mạng.
Dựa vào ký ức của nguyên chủ và cốt truyện trong sách, Bùi Tú nhận ra rõ ràng rằng Cao Lượng, nam chính, cưới cô không chỉ để chăm sóc cha mẹ và em gái, mà còn để làm công cụ thăng quan tiến chức.
Một cô gái nông thôn, làm sao có thể giúp chồng là cán bộ phân công ở tỉnh thành thăng tiến được?
Chuyện này bắt nguồn từ thân thế của Bùi Tú. Tuy nhiên, trong tiểu thuyết lại miêu tả rất mơ hồ, nguyên chủ cũng không có bằng chứng rõ ràng, tình tiết chi tiết thì cần Bùi Tú hiện tại tự mình điều tra.
“Mụ lười! Mấy giờ rồi mà còn không dậy nấu cơm sáng? Cô về làm dâu nhà chúng tôi là định làm bà hoàng chắc? Con trai tôi là sinh viên mà lại cưới loại tốt nghiệp cấp hai như cô, đã đủ thiệt thòi rồi. Cô vừa mới gả về được một tháng đã lộ cái đuôi lười biếng ra rồi! Trước đây siêng năng chỉ là giả vờ thôi!”
Một giọng nói thô lỗ cắt ngang dòng suy nghĩ của Bùi Tú, làm không khí yên tĩnh của làng quê buổi sáng sớm thêm phần bực bội. Đó là mẹ của Cao Lượng, cũng là mẹ chồng của Bùi Tú - Lưu Phượng Lan.