Lúc này, Cao Linh lao tới, chen vào giữa Cao Lượng và Bùi Tú. Cô ta chỉ nghe được nửa câu sau của Bùi Tú, không nghe rõ nửa câu đầu, nên hống hách nói: "Anh trai tôi là một sinh viên có tương lai sáng lạn, dựa vào gì phải bị cô, một đứa thôn nữ, làm lỡ dở? Ly hôn thì cứ ly hôn! Bùi Tú, nếu cô dám làm khó anh trai tôi, tôi sẽ khiến cô không yên thân."
Nhìn Cao Linh giống như con rắn độc đang lè lưỡi, Bùi Tú không khỏi nghĩ đến kết cục cuối cùng của nguyên chủ trong tiểu thuyết, bị rắn độc cắn chết. Có vẻ Cao Linh chính là người thực hiện.
Thật kỳ quái, trên đời lại có người mà nhìn đã khiến người khác liên tưởng đến loài động vật nào đó.
Cao Lượng thấy rõ biểu cảm và phản ứng của Bùi Tú, anh ta cảm thấy không ổn, vội kéo Cao Linh lại: "Cao Linh! Đây không phải chuyện của em, em mau về bệnh viện chăm sóc mẹ đi."
Cao Linh đương nhiên không chịu, cô ta nói: "Anh, anh thật sự quá hiền. Anh có biết không, anh sẽ tự hại mình vì lòng tốt của anh đấy! Còn hại cả gia đình chúng ta nữa. Sau này, khi lên tỉnh, anh sẽ trở thành trò cười vì Bùi Tú."
Trong lòng Cao Lượng đã nổi cơn giận, Cao Linh đang nói nhảm gì vậy? Khi nào anh ta đã nói muốn đưa cả nhà lên tỉnh?
Quả nhiên, anh ta đoán không sai. Ngoài bố mẹ cản trở, còn có cô em gái chẳng ra gì. Chính họ đã ép Bùi Tú đến mức phải phản kháng.
Cao Lượng định ngăn Cao Linh lại, không cho cô ta tiếp tục nói bậy bạ, nhưng trong đám đông có người chớp ngay lấy mấu chốt từ lời của Cao Linh: "Ô kìa, Cao Lượng quả thật là một đứa con hiếu thảo, sau này còn định đưa bố mẹ cùng em trai em gái lên tỉnh đấy."
Cao Linh có chút đắc ý: "Tất nhiên rồi, sau này anh tôi sẽ có con đường quan lộ suôn sẻ, cưới một người vợ trong thành phố, và sẽ có một đứa con thông minh, lanh lợi!"
Nói xong Cao Linh quay lại, nói với anh trai đầy lòng tốt: "Anh, anh đừng mềm lòng nữa. Anh mà mềm lòng với Bùi Tú thì chính là tàn nhẫn với người anh yêu thương!"
Sắc mặt Cao Lượng đen lại như đáy nồi. Anh nghi ngờ liệu Cao Linh có biết chuyện anh với Trần Hiểu Nguyệt không?
Thật ra Cao Linh biết rõ, vì kiếp trước cô ta và chị dâu rất thân thiết, chị dâu từng kể chi tiết về mối quan hệ của mình.
Chị dâu và anh trai là bạn học từ trung học, có thể coi như thanh mai trúc mã. Hè năm nhất, chị dâu không về nhà, bị đám bạn cùng phòng xa lánh vì đố kỵ với tài sắc và may mắn của chị ấy. Anh trai đã thuê cho chị một căn nhà ở gần trường, giúp chị tránh xa đám người đó.
Bùi Tú "phụt" một tiếng cười thành tiếng nói: "Cao Lượng, anh nghĩ mình giỏi giấu bí mật lắm đúng không? Anh tưởng chuyện anh thuê nhà sống chung với bạn nữ chung khoa gần trường chỉ có trời biết, đất biết, anh biết, Trần Hiểu Nguyệt biết thôi sao? Không phải đâu, không chỉ tôi biết, mà em gái anh cũng biết."
Người xem xung quanh tức khắc kinh ngạc không thôi. Cao Lượng vừa mới cưới Bùi Tú đã thuê nhà sống cùng bạn học nữ ở tỉnh?
Miệng Cao Linh mở ra rồi đóng lại, đột nhiên không biết nói gì. Sao Bùi Tú lại biết chuyện anh trai với chị dâu?
"Chẳng lẽ cô cũng là..." Cũng là người trọng sinh?
"Câm miệng!"
Cao Linh còn chưa nói xong, đã bị Cao Lượng mạnh mẽ kéo sang một bên. Nếu không phải có những người đứng xem náo nhiệt xung quanh chặn lại, chắc Cao Linh đã bị anh trai đẩy xuống sông.