Về đến nhà, cô tắm rửa sạch sẽ mồ hôi, sau đó đặt chiếc quạt máy vào phòng mình. Còn chiếc quạt nhìn mới hơn thì Chu Dư mang vào phòng Cố Dã.
Vừa bước vào phòng, Chu Dư thiếu chút nữa bị luồng khí nóng như lò lửa hun đốt ập tới.
Họ sống ở thành phố ven biển, hiện đang là mùa hè, ngoài trời nóng như đổ lửa. Phòng của Chu Dư còn đỡ, vì có cây cối che chắn.
Còn căn nhà của Cố Dã thì phơi nắng cả ngày. Ngoài trời 38 độ, phòng anh ít nhất cũng phải trên 40 độ. Thêm vào đó, phòng anh chất đầy đồ đạc, trông rất chật chội.
Chu Dư thấy chua xót vô cùng, không nói hai lời, xắn tay áo vào dọn dẹp. Nhưng trước khi bắt tay vào việc, cô không quên ăn chút đồ lót dạ.
Cô biết mình cần phải chú ý dinh dưỡng, ăn ít đi nhưng chia thành nhiều bữa hơn.
Căn phòng tuy nhỏ nhưng đồ đạc lại chất đầy, Chu Dư dọn dẹp cả buổi sáng mà mới được một nửa. Cô nhìn đồng hồ treo tường, lau mồ hôi nghỉ ngơi một lát rồi lại tất bật đi nấu cơm.
Hôm nay Chu Phóng sẽ đến, nghĩ đến đây Chu Dư cảm thấy rất vui. Tuy rằng với Chu Phóng mà nói thì hai chị em mới xa nhau chưa đầy hai tháng.
Nhưng đối với Chu Dư, cô đã nhiều năm rồi chưa được gặp em trai một cách tử tế.
…
“Chú Hồ, như vậy là được rồi chứ ạ?” Cố Dã từ trên một chiếc xe tải lớn bước xuống, tùy ý lau mồ hôi trên mặt, đứng dậy.
Hồ Sơn thậm chí còn chưa kịp quay đầu lại: "Chú tin con. Con nói được là làm được.”
Nhưng như nhớ ra điều gì đó, ông nhịn không được mà nhìn Cố Dã: "Thằng nhóc này, con rốt cuộc nghĩ thế nào mà lại đến đây làm việc? Ngày thường gọi con thế nào cũng không đến, có tiền cũng không thèm. Con nói xem mày là cái loại người lông bông lang bang gì?”
Tuy lời nói là vậy, nhưng trong giọng nói của Hồ Sơn không hề có chút trách cứ nào. Ngược lại, vẻ mặt ông còn rất vui mừng.
Cố Dã thông minh, từ nhỏ đã không có bố. Bà nội anh vì kiếm tiền hưu trí mà phải đi làm những công việc lặt vặt bên ngoài. Cho nên Cố Dã từ nhỏ lớn lên ở xưởng sửa chữa của Hồ Sơn.
Lý do quan trọng nhất khiến Hồ Sơn yêu quý Cố Dã chính là vì anh rất thông minh. Cố Dã khi còn nhỏ nhìn Hồ Sơn sửa xe là có thể học theo, lớn lên còn có thể tự tìm tòi học hỏi. Những vấn đề khiến Hồ Sơn đau đầu hỏi Cố Dã đều có thể dễ dàng giải quyết.
So với đứa con trai ruột của ông thì lanh lợi hơn nhiều.
Ban đầu Hồ Sơn muốn để con trai mình kế thừa xưởng sửa chữa, nhưng sau khi ly hôn con trai theo mẹ, rời đi chỉ là vấn đề thời gian.
Sau đó, ông liền đặt hy vọng vào Cố Dã. Dù sao thì Cố Dã cũng là do ông nhìn lớn lên, tuy rằng ngày thường trông có vẻ cà lơ phất phơ, nhưng đến lúc quan trọng lại rất đáng tin cậy.
Chỉ là Cố Dã lại không có hứng thú với xưởng sửa chữa này! Hồ Sơn đã khuyên nhủ rất nhiều lần, còn nhờ bà nội của Cố Dã khuyên nhủ giúp, nhưng vẫn không có tác dụng. Ông cũng đành chịu, sau đó lại tuyển thêm vài người học việc vào.
Nhưng mà, đã từng có một học trò thông minh như Cố Dã, Hồ Sơn nhìn đám học việc mới vào đều không vừa mắt. Bọn họ cũng không chịu khó như Cố Dã, mỗi năm đều có người đến người đi, cuối cùng chỉ còn lại Lâm Tuấn thật thà chất phác.
Tuy rằng cậu ta chăm chỉ, nhưng chỉ có thể làm những việc đơn giản, còn những việc phức tạp Hồ Sơn không yên tâm giao cho cậu ta làm. Chỉ khi nào Cố Dã rảnh rỗi mới đến giúp một tay.