Cố Phi Dương cũng bước nhanh tới đỡ lấy Thẩm Duyên, hai người bắt đầu hàn huyên thân thiết.
Thẩm Tích Chu lục tìm trong ký ức ít ỏi của nguyên chủ nhưng không thấy bất kỳ thông tin nào về một người đàn ông tên "Phi Dương", thế nên cô cũng chẳng tốn công tìm kiếm nữa. Cô đứng sang một bên, tự giác đóng vai một "bình hoa" xinh đẹp, môi nở nụ cười mỉm, tuyệt đối không nói nửa lời thừa thãi.
Sau đó, Thẩm Duyên mới giới thiệu hai người với nhau.
Lời giới thiệu của Thẩm Duyên cực kỳ ngắn gọn, ông chỉ nói đây là con trai của một người bạn cũ, tên là Cố Phi Dương, ngoài ra không tiết lộ thêm bất cứ điều gì.
Hai người lịch sự bắt tay nhau một cái.
Thẩm Tích Chu ngước mắt nhìn Cố Phi Dương, gương mặt cô lộ rõ vẻ ngây thơ, đơn thuần, tựa như đang rất tò mò về người đàn ông này. Trong khi đó, Cố Phi Dương lại dùng đôi mắt sắc sảo lướt qua mặt cô một lượt rồi nhanh chóng buông tay.
Thẩm Tích Chu nheo mắt, che giấu đi tia nhìn sắc bén trong con ngươi, thầm suy đoán về thân phận thực sự của Cố Phi Dương.
Thẩm gia đã hưởng vinh hoa phú quý suốt mấy trăm năm, người có thể được Thẩm Duyên gọi là "bạn cũ" chắc chắn phải là bậc phi phú tức quý, tuyệt đối không thể là hạng tầm thường. Vậy mà Thẩm Duyên lại không nói rõ thân phận cụ thể của anh ta, rốt cuộc là vì ông đang đề phòng đứa cháu "ngốc nghếch" này, hay vì thân phận của Cố Phi Dương thực sự quá nhạy cảm để nói ra?
Tuy nhiên, bất kể là lý do gì thì hiện tại đó cũng không phải là việc Thẩm Tích Chu cần bận tâm. Cô còn đang lún sâu trong một đống bùn lầy của chính mình, lấy đâu ra tâm trí mà quản chuyện bao đồng?
Cố Phi Dương quả nhiên chỉ đến chào hỏi Thẩm Duyên, hàn huyên vài câu xã giao rồi lịch sự xin phép rời đi.
Ánh mắt sắc sảo và đầy dò xét của Thẩm Tích Chu vẫn bám theo bóng lưng anh cho đến khi khuất hẳn. Cố Phi Dương bước đi bình thản, như thể hoàn toàn không nhận ra ánh nhìn ấy, chỉ có khóe môi anh là khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng khó nhận ra.
Vận may... thực sự không tệ.