Thẩm Duyên dừng bước, hơi nghiêng nửa khuôn mặt nhìn Cao Minh Triết. Ban đầu ông thấy thanh niên này cũng coi là biết điều, hiện tại nhìn lại, quả thực là quá tệ hại.
Dù trong lòng đã bắt đầu chướng mắt Cao Minh Triết, Thẩm Duyên vẫn giữ thái độ bình thản hỏi: “Cậu còn việc gì sao?”
Cao Minh Triết nhìn về phía phòng cấp cứu, rồi lại nhìn Thẩm Tích Chu đang khép nép đi theo sau Thẩm Duyên với vẻ ngoan ngoãn. Lửa giận trong lòng gã bùng lên như thiêu như đốt, gã hạ thấp giọng, cố kìm nén sự phẫn uất mà cung kính nói: “Thẩm lão, chuyện này vẫn chưa làm rõ trắng đen, sao có thể để hung thủ cứ thế mà đi được ạ!”
“Hung thủ?” Thẩm Duyên nhướng mày, giọng nói không lộ ra chút cảm xúc nào. Ông bình thản nhìn Cao Minh Triết một lượt, rồi thản nhiên buông một câu: “Vậy cậu cứ gọi người tới mà bắt con bé đi.”
Cao Minh Triết nghẹn họng, không thốt nên lời. Gã làm sao dám? Cho gã thêm mười lá gan gã cũng chẳng dám động vào người mà Thẩm Duyên đang bảo vệ.
Thẩm Duyên quay sang nói với Thẩm Phi Lan: “Phi Lan, ta nhớ trước khi con xuất giá, ta đã từng nói với con, một người phụ nữ ở nhà chồng có sống tốt hay không, phải dựa vào cái gì, con còn nhớ chứ?”
Thẩm Phi Lan bất ngờ bị điểm danh, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc. Bà ta nuốt nước bọt, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Dạ… phải xem nhà ngoại có hiển hách hay không, và xem người phụ nữ đó có được nhà ngoại nể mặt hay không ạ.”
“Tốt lắm, xem ra con vẫn chưa quên.” Thẩm Duyên gật đầu, “Vậy thì hãy nhớ cho kỹ. Nếu còn để những chuyện không biết điều như thế này xảy ra, lại còn gây hấn với người Thẩm gia…”
Thẩm Duyên không nói hết câu, chỉ khẽ cười nhạt một tiếng. Ông giơ tay vỗ vỗ lên vai Thẩm Phi Lan, rồi dứt khoát xoay người rời đi.
Thẩm Tích Chu nhìn Thẩm Phi Lan, khóe môi khẽ cong lên một độ cong đầy ẩn ý.
Thẩm Duyên bỗng dừng lại, quay đầu nhìn Thẩm Tích Chu: “Tích Chu, còn đứng đó làm gì? Ta cho cháu ra ngoài đi dạo phố, mà cháu lại đi dạo phố kiểu này sao? Bài tập tuần này, cháu làm gấp đôi cho ta!”
“Vâng ạ.”
Thẩm Tích Chu nhanh chóng bước theo ông nội. Tuy nhiên, khi đi ngang qua hai người kia, cô khẽ quay đầu lại, tặng cho họ một nụ cười mỉm đầy lịch thiệp.
Nụ cười ấy rạng rỡ như hoa đào, nhưng trong mắt đối phương, nó lại lạnh lẽo và ma mị như một bóng ma.