Thiên Kim Trọng Sinh Rất Phúc Hắc: Cố Thiếu, Xin Tự Trọng

Chương 32: Tiết Hợp

Trước Sau

break
Trong một khoảnh khắc, Thẩm Tích Chu chợt nảy sinh ảo giác như mình đang xem một vở kịch hài.
Cô nhận ra kẻ đang đứng trước mặt mình là một sự tồn tại quái dị. Người này, từ diện mạo đến hành động, từng cử chỉ đều đang mô phỏng lại Tiết Phạn. Ả có sự cường thế của Tiết Phạn, có sự bá đạo của Tiết Phạn, thậm chí cả cái thói nói một không hai cũng y hệt. Thế nhưng, tận sâu bên trong, ả lại chẳng có lấy một chút khí chất thực sự nào của Tiết Phạn cả.
Nhìn thế nào cũng giống như một đứa trẻ đang cố khoác lên mình bộ đồ của người lớn để làm màu, trông chẳng khác gì một vai hề kệch cỡm.
Thẩm Tích Chu nở nụ cười như có như không nhìn Tiết Duyệt. Xem ra ả cũng không đến mức ngu ngốc, biết rõ sau khi Tiết Phạn chết, bản thân sẽ có cơ hội kế thừa Tiết gia, nên bắt đầu rục rịch ý đồ.
Chỉ là, Tiết Duyệt không biết rằng việc bắt chước dáng vẻ của Tiết Phạn để lấy lòng Tiết lão gia là một hành động ngu xuẩn đến mức nào sao?
Trên thế giới này chỉ có duy nhất một Tiết Phạn, và trong lòng Tiết lão gia cũng chỉ có một Tiết Phạn mà thôi. Cho dù Tiết Duyệt có học theo giống đến mười phần, thì đó cũng chỉ là một bản sao lỗi. Chẳng những không thể khiến Tiết lão gia vui lòng, ngược lại chỉ càng khiến ông thêm thương nhớ Tiết Phạn, và càng thêm chán ghét kẻ đang diễn kịch là ả.
Đột nhiên, Thẩm Tích Chu cảm thấy tâm trạng lúc này thật tốt. Cô khẽ nhướn mày, lặng lẽ nhìn Tiết Duyệt mà không nói lời nào, nhưng nơi đáy mắt lại hiện rõ vẻ châm chọc.
Tiết Duyệt bất giác rùng mình một cái. Một cảm giác sợ hãi ập đến, ả bỗng thấy người đứng trước mặt mình không phải là cô cháu gái bị ghẻ lạnh của Thẩm gia, mà chính là... Tiết Phạn!
 
 Đúng vậy, chỉ có Tiết Phạn mới có kiểu cười bạc bẽo, cao cao tại thượng như thế khi nhìn ả. Và mỗi khi đối diện với nụ cười ấy, ả luôn cảm thấy bản thân thấp kém đến mức không dám ngẩng đầu. Nhìn Thẩm Tích Chu, áp lực vốn dĩ ả tưởng đã tan biến theo cái chết của Tiết Phạn nay lại một lần nữa hiện hữu. Ả nghiến răng thật chặt, hận không thể lao tới cào nát nụ cười đáng ghét và chói mắt kia.
Thế nhưng, ả không thể.
Ả không quên hiện tại mình là đứa cháu gái duy nhất của dòng chính Tiết gia, là người duy nhất có thể thay thế vị trí của Tiết Phạn. Hơn nữa, lúc này Tiết thị không thể đắc tội Thẩm gia, và ả càng không được phép đắc tội với Thẩm Tích Chu.
Dù lý trí nhắc nhở như vậy, nhưng nụ cười cứng đờ trên mặt vẫn tiết lộ sự bất mãn trong lòng ả.
Đứng bên cạnh, Tiết Hợp – người vừa bị Tiết Duyệt cắt ngang cuộc trò chuyện với Thẩm Tích Chu – tỏ rõ vẻ không vui. Ông ta đang định lên tiếng răn dạy thì Thẩm Tích Chu đã mở lời trước:
"Tôi lần đầu ra ngoài giao tế, có nhiều người chưa được biết mặt, nhiều chuyện cũng chưa tường tận. Không biết vị này là..."
Dù Thẩm Tích Chu đang đặt câu hỏi về phía Chu Lệnh, nhưng ánh mắt của cô lại hướng thẳng về phía Tiết Hợp.
Tiết Hợp khẽ nhướn mày, ông ta không hề bỏ sót tia trào phúng nhàn nhạt trong mắt cô. Ông ta không kìm được mà nhìn sâu vào đôi mắt ấy. Chỉ một ánh nhìn, Tiết Hợp đã hiểu ngay, Thẩm Tích Chu sao có thể không biết thân phận của Chu Lệnh? Hỏi như vậy rõ ràng là cố ý mỉa mai.
"Vị này là người thừa kế của tập đoàn Chu thị, Chu Lệnh."
Người trả lời không phải là Tiết Hợp, mà là Thẩm Văn Sơn đang đứng phía sau Thẩm Tích Chu. Giọng ông rất nhẹ, nhưng đủ để những người có mặt nghe rõ mồn một.
Lúc này, ánh mắt Tiết Hợp mới dời sang Thẩm Văn Sơn, và ngay lập tức, ánh nhìn của ông ta trở nên sắc bén.
Thẩm Văn Sơn là ai?
Ông ta là quản gia đối ngoại của Thẩm Duyên, là tâm phúc số một, là cánh tay phải đắc lực, và cũng là quân sư hàng đầu của Thẩm lão gia tử. Nếu ai chỉ coi Thẩm Văn Sơn là một kẻ hầu người hạ trong Thẩm gia, thì kẻ đó thực sự quá ngu ngốc.
Nên nhớ rằng, Thẩm Văn Sơn xuất hiện chính là đại diện cho ý chí của Thẩm Duyên. Mà hiện giờ, ông ta lại tháp tùng bên cạnh Thẩm Tích Chu, vậy thì...
Trái tim Tiết Hợp thắt lại. Bầu trời của Thẩm gia sắp đổi thay rồi sao?
 
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương