Cao Minh Triết hơi khó chịu nhíu mày, định nói gì đó thì thấy Thẩm Tích Chu giơ tay ra hiệu cho gã im miệng.
Chẳng hiểu sao, Cao Minh Triết lại tự giác im lặng theo bản năng, không nói tiếp nữa. Nhưng ngay khi vừa dừng lại, gã mới chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Trước đây, luôn là gã quát Thẩm Tích Chu câm miệng, từ khi nào mà vị thế của hai người lại đảo ngược thế này? Nghĩ đến đây, ngọn lửa giận trong lòng gã bắt đầu bùng lên. Gã há miệng định mắng lại, nhưng lập tức bị ánh mắt sắc lẹm của Thẩm Tích Chu chặn đứng.
Trong khoảnh khắc đó, gã cảm nhận được một luồng áp lực chưa từng có.
Thẩm Tích Chu cười lạnh, nhìn xoáy vào gã: “Còn nữa, anh và Trịnh Tuyết Trân có yêu nhau chết đi sống lại hay không thì liên quan quái gì đến tôi? Cái gì mà 'nếu không phải tôi giới thiệu thì anh vẫn sẽ ở bên tôi', rồi 'tất cả là lỗi của tôi'? Cao Minh Triết, trong đầu anh chứa toàn rác rưởi sao nên mới thốt ra được những lời ngu xuẩn như thế? Chẳng lẽ anh không đi vệ sinh được cũng quay sang trách Trái Đất không có lực hấp dẫn à?”
Bình thường, Thẩm Tích Chu rất chú trọng đến phong thái và ngôn từ của mình, hiếm khi nói năng thô lỗ. Thế nhưng đó là đối với con người, còn đối mặt với loại như Cao Minh Triết, cô cảm thấy gã căn bản không xứng được tính là người.
Cao Minh Triết nhân lúc cô dừng lại liền vội vàng chen vào: “Tích Chu, cô đừng tự lừa mình dối người nữa. Dù cô có nói thế nào đi nữa tôi cũng hiểu, cô chỉ là không cam tâm nên mới nói vậy thôi. Cô nên tự điều chỉnh lại bản thân đi, đừng gây khó dễ cho tôi và Tuyết Trân nữa. Thật đấy, chẳng có ý nghĩa gì đâu.”
Thẩm Tích Chu vốn định mắng gã thêm vài câu nữa, nhưng lúc này cô đột nhiên nhận ra: người đàn ông trước mặt này chắc chắn bị bệnh rồi. Đúng vậy, chính là cái loại bệnh “tự luyến cực đoan” giai đoạn cuối.
Hóa ra trong tâm trí gã, nếu cô nói không yêu gã thì đều là nói dối. Chỉ có yêu gã, rồi ngậm đắng nuốt cay chúc phúc cho gã thì mới được coi là bình thường.
Thật đúng là... vãi cả chó!