Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 228: Ca Ca Đón Muội Về Quốc Công Phủ

Trước Sau

break
Rõ ràng bọn họ đã sắp xếp người động tay động chân trong phòng Cố Vãn Hi, cũng chỉ dẫn Đoạn Lãng qua đó.
Nhưng hắn sao lại xuất hiện trong phòng mình, thật sự là quá kỳ quái rồi.
“Được rồi, dọa sợ rồi nhỉ, A Phong, con phân phó nhà bếp nấu một bát canh an thần cho Kiều Kiều.”
“Hôm nay chỉ là một sự hiểu lầm, không cần chuyện bé xé ra to!”
Trong ngữ khí ngầm chứa ý vị cảnh cáo, Cố Phong cũng không tiện nói gì.
“Phụ thân, hài nhi hiểu rồi.”
Chuyện xảy ra trong nhà, đối phương là họ hàng, bây giờ cũng không có bao nhiêu người biết, có thể nói là uống say đi nhầm đường, đường đột rồi.
Nếu như tính toán tiếp, vậy thì thật sự ảnh hưởng đến danh tiếng, không gả cũng phải gả.
Cố Kiều Kiều hẳn là cũng nghĩ tới tầng này, ả không cam lòng nhìn chằm chằm Cố Vãn Hi.
“Không có việc gì thì nữ nhi cũng xin cáo lui, phụ thân và thúc bá, mọi người nghỉ ngơi sớm đi.”
Dáng vẻ thong dong có chừng mực của Cố Vãn Hi, ngược lại khiến mấy người họ hàng này nhìn với cặp mắt khác xưa.
Không hổ là người đã đến Quốc Công phủ mở mang kiến thức, gặp chuyện lâm nguy không sợ, chỉ tiếc a, đứa con gái này đã theo mẹ cải giá, không phải là người của Cố gia nữa rồi.
Mọi người đều đi rồi, Cố Kiều Kiều tủi thân khóc lóc kể lể với bọn người Cố Phong.
“Đại ca, vừa rồi thật hung hiểm a, nếu các huynh tới muộn một chút, muội có thể liền...”
Ả nghẹn ngào, sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy.
Lần này không có diễn, mà là chân tình bộc lộ, Đoạn Lãng khiến ả nhớ tới một số trải nghiệm không vui ở kiếp trước.
“Không sao, đừng sợ, đều qua rồi.”
Bọn họ không hiểu sai sót ở chỗ nào, chỉ coi như Đoạn Lãng là túy ông chi ý bất tại tửu.
Biết rõ bọn họ muốn tính kế là Cố Kiều Kiều, nhưng cứ cố tình đến phòng Cố Kiều Kiều.
Sau khi an ủi khách khứa, Cố Hào Kiệt ôm một bụng lửa giận, lập tức sai thị tùng tới gọi Cố Vãn Hi.
Nếu là trước đây, nàng qua đó, không tránh khỏi một trận trừng phạt, đội đỉnh quỳ từ đường một đêm đến sáng.
Kiếp này, Cố Vãn Hi đều lười đoái hoài, đang cân nhắc xem có nên để từ đường bốc cháy thêm lần nữa hay không.
Lãnh Mị cười như không cười:
“Là chuyện lửa cháy đến lông mày sao? Nhưng Đại tiểu thư chúng ta đã nghỉ ngơi rồi, thân thể ngài ấy yếu ớt, lúc ở Quốc Công phủ, Lão phu nhân mỗi ngày đều phải gọi phủ y tới bắt mạch bình an.”
“Nếu như buổi tối nghỉ ngơi không tốt, quay đầu đổ bệnh, bên phía Lão phu nhân Quốc Công phủ, Cố đại nhân cũng khó ăn nói nhỉ?”
Tỳ nữ nghe thấy Lãnh Mị lôi Quốc Công phủ ra, nhất thời cũng không dám làm chủ, chỉ tỏ ý đi dò hỏi Cố Hào Kiệt.
“Nghịch nữ, cầm lông gà làm lệnh tiễn! Phản trời rồi.”
Trong thư phòng, Cố Hào Kiệt tức giận mắng chửi liên tục, nhưng ông ta thật đúng là không dám lúc này gọi Cố Vãn Hi tới hỏi tội.
Thực ra ông ta muốn để Cố Vãn Hi, ngay trong đêm thay mặt bọn họ đi nhận lỗi với Sầm thị và Đoạn Lãng, xoa dịu lửa giận của bọn họ.
Kế hoạch thất bại, ông ta mang theo cơn giận đi nghỉ ngơi, một đêm trôi qua, trằn trọc trở mình, mãi đến khi trời sắp sáng mới miễn cưỡng ngủ thiếp đi.
Ông ta ngủ không được, bọn người Cố Phong và Cố Kiều Kiều cũng ngủ không ngon.
Mặc dù không thể sắp xếp hôn sự cho Cố Vãn Hi, nhưng Cố Hào Kiệt đã hạ quyết tâm rồi, phải làm chủ chung thân đại sự của nàng.
Sáng sớm liền giao phó tâm phúc đi làm việc.
Sắp đến giờ dùng bữa trưa, Cố Hào Kiệt sai người tới gọi Cố Vãn Hi đến tiền sảnh, lúc tới nơi, tiền sảnh đã có khách.
Người tới là một phụ nữ trung niên, trên mặt có một nốt ruồi rõ ràng, đầu đội hoa đỏ.
“Đây chính là Đại tiểu thư Cố gia, quả thực sinh ra kiều tiếu xinh đẹp!”
Cố Vãn Hi híp mắt lại, vận đào hoa của nàng tới rồi, chỉ là đều là đào hoa thối, nghiệt duyên!
“Phụ thân, người đây là có ý gì?”
Cố Vãn Hi ngay cả hành lễ cũng lười, lạnh lùng nhìn Cố Hào Kiệt đang ngồi trên ghế chủ vị.
Còn tưởng chuyện tối qua có thể khiến ông ta yên phận, không ngờ lại vẫn chưa từ bỏ ý định.
“A Hi, con cũng không còn nhỏ nữa, nên thành gia rồi, vi phụ bảo Vương bà mối mang tới bức họa của các thế gia công tử chưa từng cưới vợ ở Bắc An Thành, con đều xem thử đi.”
Nói xong, cho quản gia và tùy tùng một ánh mắt.
Hai người lập tức cầm bức họa lần lượt mở ra cho Cố Vãn Hi xem.
“Nhìn trúng người nào con nói với vi phụ, vài ngày nữa ta liền sai người tới cầu thân.”
Đây là định vỗ bàn định luận, không cho nàng cơ hội phản bác?
Cố Vãn Hi nhìn cũng không thèm nhìn những bức họa đó một cái, cứ như vậy tĩnh lặng, lạnh lùng nhìn Cố Hào Kiệt.
“Cha, ông có phải quên mất một chuyện rồi không, ta đã theo mẹ cải giá, chung thân đại sự không đến lượt ông làm chủ, huống hồ chúng ta đã đoạn thân!”
Lời này vừa nói ra, Cố Hào Kiệt có một thoáng ngạc nhiên.
Ông ta quả thực đã không nhớ ra chuyện này.
Nhưng vấn đề không lớn.
“Đoạn thân thì đã sao, trên người ngươi chảy dòng máu của ta, là con gái ruột của ta, chung thân đại sự ta nói mới tính! Mẹ ngươi một nữ nhân phụ đạo bà ta thì hiểu cái gì!”
Cố Hào Kiệt mặt không biểu tình rống lên, sau đó ông ta đặt chén trà trong tay xuống.
“Chọn Trương gia công tử đi, chuyện này cứ quyết định như vậy, con cũng đừng về nữa, đợi Trương gia hạ sính lễ, chọn một ngày lành con liền gả qua đó.”
Tư thế này, nghiễm nhiên là một bộ dạng Cố Vãn Hi không đồng ý cũng phải đồng ý.
“Ông...”
Lúc Cố Vãn Hi đang định nói gì đó, một tiếng kinh hô vang lên.
“Lão gia, không xong rồi, bên ngoài...”
Tiểu tư gác cổng vội vã chạy vào, nói chuyện thở không ra hơi.
“Bên ngoài làm sao vậy?”
Sắc mặt Cố Hào Kiệt hơi đổi, đứng dậy.
Cố Vãn Hi hơi nhướng mày:
“Có người tới đón ta rồi.”
Nghe vậy, Cố Hào Kiệt trừng mắt nhìn nàng một cái, đổi sang nụ cười hiền hòa:
“Nếu là Hoắc gia công tử tới, còn không mau mau mời vào.”
Một lát sau, Hoắc Ngộ An dẫn theo Hoắc Tuy An, hai huynh đệ chậm rãi bước tới, một bước ba lắc, bước chân có chút lơ đãng, thực chất là gấp gáp.
Nhìn thấy Cố Vãn Hi đang ngồi trên ghế, hắn lập tức lộ ra nụ cười nhu hòa.
“Hi Hi, các ca ca tới đón muội về nhà, tổ mẫu đều nhớ muội rồi.”
Sau khi chào hỏi Cố Vãn Hi, bọn họ lúc này mới nhìn về phía Cố Hào Kiệt.
“Cố đại nhân, sinh thần vui vẻ.”
“Cùng vui cùng vui, hai vị mời ngồi, người đâu, mau mau pha trà!”
Người tới là công tử của Quốc Công phủ, mặc dù không phải Thế tử, nhưng cũng là thế gia tử đệ của kinh thành, ông ta tự nhiên không thể quá chậm trễ.
Bà mối ở bên cạnh nghiêng đầu, hiển nhiên vẫn còn chút không rõ tình huống.
Bà ta chỉ nhớ Cố Hào Kiệt đã định ra hôn sự của Trương gia công tử và Cố Vãn Hi.
“Thì ra là công tử của Hoắc gia, quả nhiên là nhân tài kiệt xuất a!”
Chú ý tới bà ta, Hoắc Ngộ An lộ vẻ khó hiểu:
“Bà là?”
Bà mối mím môi cười nhạt:
“Ta là một trong những bà mối của Bắc An Thành này, hôm nay chính là tới làm mai cho Trương công tử, Cố đại nhân đã đồng ý gả con gái rồi.”
“Chỉ là không biết quay đầu Cố Đại tiểu thư là xuất giá từ Cố gia, hay là xuất giá từ Quốc Công phủ?”
Nếu là từ Quốc Công phủ, vậy tất nhiên là phong quang vô hạn, quay đầu bà ta kiến nghị Trương gia cho thêm chút sính lễ.
Tuy nói Cố Vãn Hi chỉ là con gái riêng của Hầu gia, nhưng cũng là chiếm cái thân phận Đại tiểu thư Quốc Công phủ, đối với Trương gia mà nói, cũng là chuyện dát vàng lên mặt.
“Nói thân? Trương gia nào?”
Ánh mắt Hoắc Tuy An trầm xuống, lúc này mới một đêm không gặp, muội muội đã sắp gả người?
Bản thân muội ấy đồng ý chưa?
Đối mặt với ánh mắt của Hoắc Tuy An, Cố Vãn Hi cười nhẹ nhàng lắc đầu, nàng đâu có đồng ý.
Nhìn thấy hai huynh đệ này lộ vẻ không vui, Cố Hào Kiệt liền muốn ngăn cản, nhưng miệng bà mối rất nhanh.
“Còn có thể là Trương gia nào, tỷ tỷ của Trương công tử liền gả đến kinh thành, tỷ phu của hắn làm việc dưới trướng Lễ bộ Thị lang đấy, xem ra hai nhà cũng coi như môn đăng hộ đối.”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương