Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 236: Tiệm Bị Phong Tỏa, Có Nghi Vấn

Trước Sau

break
Cố Vãn Hi vốn đã chuẩn bị rời đi liền đột ngột quay đầu lại.
Cái gì cơ? Nàng không nghe nhầm đấy chứ.
Bọn họ lại dám lấy danh nghĩa của nàng ra để nghênh ngang hống hách.
Lãnh Mị đảo mắt khinh bỉ:
“Thuộc hạ chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô liêm sĩ đến mức này!”
Gản sự của tiệm cũng ngơ ngác:
“Các người vừa nói cái gì?”
Không đúng, sao bọn họ lại có thể trơ tráo như vậy chứ!
“Cố Vãn Hi có phải giao tình rất sâu sắc với đông gia các người không?”
Cố Thắng chẳng cho là đúng, thậm chí còn có vài phần đắc ý, tự hào.
Người ngoài nhìn vào còn tưởng người có giao tình sâu sắc đó chính là hắn không bằng.
“Phải thì đã sao?”
Không đợi quản sự nói xong, Cố Thắng đã cắt lời:
“Vậy thì đúng rồi, muội muội của chúng ta với chúng ta là người một nhà. Chuyện này tính ra chẳng khác nào nước đại thủy cuốn miếu Long Vương, chỉ là hiểu lầm một chút thôi, việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ hóa không, ngươi nói có đúng hay không?”
Những lời của đệ đệ làm cho Cố Phong như tìm được chỗ dựa tinh thần.
“Đệ đệ ta tuổi còn nhỏ, nhất thời quên mất chuyện này. Sự việc cũng không phải không có cơ hội cứu vãn, chi bằng cứ như vậy mà bỏ qua?”
Hắn dùng ngữ khí không chút nghi ngờ, quản sự nghe xong mà trong lòng đảo mắt liên tục.
Đông gia đã dặn dò rồi, Cố đại tiểu thư là Cố đại tiểu thư, không liên quan gì đến những người khác của Cố gia, tuyệt đối không được để bọn họ thừa cơ lừa đảo làm bậy.
“Không...”
“Không hề ổn chút nào!”
Lời của quản sự còn chưa dứt thì một giọng nói lạnh lùng đã vang lên.
Nghe thấy âm thanh này, mọi người theo bản năng nhường ra một lối đi. Cố Vãn Hi dẫn theo Lãnh Mị thong thả bước tới.
Nhìn thấy nàng, huynh đệ Cố Phong cảm thấy xấu hổ, trong lòng ngầm bất an, nhưng theo bản năng bọn họ vẫn hống hách ỷ vào vai làm ca ca như trước.
“Muội tới đúng lúc lắm, A Trạch gây ra chút lỗi nhỏ, đã đến lúc người làm muội muội như muội phải ra sức giúp đỡ rồi.”
Mấy tên quan sai đứng canh ở cửa âm thầm trao đổi ánh mắt, khinh bỉ nhìn mấy huynh đệ này.
Khế ước là tự hắn ký, vi phạm cũng là tự bọn họ vi phạm, bây giờ xảy ra chuyện lại muốn muội muội ra dọn dẹp bãi chiến trường.
Vô liêm xỉ đến cực điểm!
“Cố cô nương, cô đã đến rồi.”
Quản sự vừa thấy Cố Vãn Hi, thái độ lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ, khách khí không sao tả xiết.
Đông gia đã dặn qua, nếu Cố đại tiểu thư cất lời thì chuyện này có thể bỏ qua.
Cố Vãn Hi nhẹ nhàng gật đầu:
“Thành thật xin lỗi, mấy kẻ huynh đệ hỗn trướng này của ta đã gây thêm phiền phức cho các người rồi.”
Huynh đệ Cố gia:
“?”
“Hiểu rồi, nhà nào mà chẳng có quyển kinh khó tụng. Ta cũng có một đứa huynh trưởng bất tài vô dụng chỉ biết ăn bám, thế nên sau khi phân gia ta liền tuyệt giao luôn, cho đỡ phiền phức!”
Quản sự là kẻ vô cùng tinh ranh, tại chỗ liền bịa ra một câu chuyện.
Nói xong còn dùng ánh mắt sâu xa liếc nhìn huynh đệ Cố Phong một cái, giống như đang nhắc nhở Cố Vãn Hi tốt nhất nên đoạn tuyệt quan hệ với bọn họ, tránh để bị vung vãi vạ lây.
Người tinh mắt đều biết hắn đang chửi đổng mắng xéo, ánh mắt của đám đông quần chúng xung quanh nhìn huynh đệ Cố Phong càng thêm khinh bỉ.
“A Hi, muội...”
Cố Vãn Hi trực tiếp ngắt lời Cố Phong:
“Đại ca, ta chẳng phải đã nói rồi sao, từ nay về sau không được lấy danh nghĩa của ta ra ngoài làm bậy.”
“Nói năng đừng nghe khó nghe như vậy, người một nhà có chuyện thì giúp đỡ lẫn nhau thì có làm sao?”
Cố Trạch nghiến răng, âm trầm phản bác một câu.
Chuyện này rất dễ giải quyết, chỉ cần nàng nói một câu, bảo tên quản sự này gia hạn thêm thời gian cho bọn họ.
Nước hoa son phấn nhất định có thể giao hàng, chuyện này chẳng phải liền được giải quyết rồi sao?
“Ta không thấy các người giúp đỡ ta chút nào, chỉ thấy các người làm hỏng danh tiếng của ta. Đâu còn là trẻ con nữa, tự mình làm thì tự mình chịu trách nhiệm, đạo lý này cha và các ca ca không dạy ngươi sao?”
“Bọn họ không dạy thì mẫu thân có dạy mà, sao ngươi nhỏ tuổi như vậy mà đã mau quên thế!”
Dáng vẻ sắc sảo lanh lẹ của Cố Vãn Hi khiến bọn họ chấn động.
Lúc này, các quan sai trong tiệm son phấn cũng đã khám xét xong, mang đi những vật chứng khả nghi, đồng thời nhanh chóng dán niêm phong lên cửa chính và khắp các cửa sổ.
Thấy cảnh này, Cố Thắng sốt sắn.
“A Hi, bây giờ không phải lúc tranh luận chuyện này, muội mau giúp bọn ta làm chứng đi! Cửa tiệm của ca ca không thể đóng cửa được, bọn ta hoàn toàn vô tội.”
“Cha chúng ta là huyện lệnh, chúng ta làm sao có thể biết luật mà còn cố ý phạm luật chứ!”
Cố Vãn Hi cười mà không nói, người dân bên cạnh thì thì thầm rỉ tai nhau.
“Đã ký khế ước rồi còn vi phạm, đây chẳng phải là biết rõ mà vẫn cố phạm sao, khác gì biết luật mà cố phạm luật đâu chứ?”
Tiếng giễu cợt của người đi đường khiến bọn họ cảm thấy hổ thẹn đến mức không có chỗ trốn.
Cố Vãn Hi cũng không tiện xé rách da mặt hoàn toàn, nàng không quan tâm đến danh tiếng bất hiếu, nhưng hiện tại nàng không muốn vì sự tùy tính của bản thân mà làm liên lụy đến những người quan tâm và yêu thương mình.
“Có liên quan hay không, quan phủ sẽ điều tra rõ ràng trả lại sự thanh bạch cho các người. Bản thân ta không thể quyết định thay quan phủ, ngươi đừng làm khó ta.”
Tên bổ đầu ngữ khí lạnh tà:
“Nếu là tiệm của ngươi thì chạy không thoát đâu, đại nhân nhà chúng ta sẽ nhanh chóng điều tra rõ sự thật!”
Lúc này quản sự của Ngạn gia hắng giọng:
“Theo như trên khế ước đã viết, Cố công tử vi phạm hợp đồng cần phải bồi thường gấp năm lần. Hiện tại xem như nể mặt Cố huyện lệnh và Cố đại tiểu thư, chỉ cần bồi thường gấp ba lần là được, chúng ta sẽ không báo quan.”
“Thời hạn trong vòng bảy ngày, quá hạn... đông gia của chúng ta không thể chờ thêm được đâu.”
Bồi thường gấp ba lần cũng là hơn một ngàn lượng bạc! Hắn kiếm ra còn chưa đủ tiêu mà đã phải đền nhiều như vậy, mặt mũi Cố Trạch xám xịt như tro tàn.
Cố Thắng thấy đệ đệ sắp khóc đến nơi, trong lòng tràn ngập áy nấy.
Là vì hắn muốn mở tiệm nên đệ đệ mới mạo hiểm, hắn phải có trách nhiệm.
“Muội không chịu giúp thì thôi, số tiền này tự chúng ta bồi thường!”
Cố Trạch cảm động không thôi, A Hi ích kỷ hẹp hòi, trước đại cục căn bản không thể trông cậy vào nàng.
Chỉ có Cố Phong là trong lòng hoảng hốt, hắn cũng không biết bản thân đang hoảng hốt điều gì.
“A Hi, muội thay đổi rồi, trước đây muội đâu có như thế này.”
Nếu là trước đây, nàng nhất định sẽ nói đến rát cổ bỏng họng, dùng đủ mọi cách để cống hiến vì bọn họ.
“Đại ca, các người cũng thay đổi rồi đấy thôi. Trước đây các người rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, không bao giờ gây phiền phức cho cha nương, bây giờ thì...”
Bây giờ lại còn gây phiền phức cho nàng!
Nếu là trước đây nàng sẽ vắt óc suy nghĩ để bảo vệ bọn họ, còn bây giờ nàng không muốn nữa, đơn giản vậy thôi!
“Các người đừng có được lời mà còn khoe mẽ, giảm bớt tiền bồi thường một phần lớn cũng là nể mặt đại tiểu thư của chúng ta, đúng không vị quản sự này?”
Lãnh Mị không chịu nổi cảnh bọn họ vừa ăn cướp vừa la làng, lập tức hét lên.
Quản sự liên tục gật đầu, thậm chí còn nhắc lại chuyện cũ:
“Chẳng phải sao, lần trước bọn họ ăn quỵt, chúng ta cũng là xem mặt mũi Cố đại tiểu thư nên mới không chấp nhặt, không ngờ lần này lại...”
Có mấy đứa huynh đệ không biết lo nghĩ đúng là nghiệt ác mà
Huynh đệ Cố Phong muốn phản bác nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu, chỉ có thể cố gắng ngó lơ ánh mắt chế giễu khinh bỉ của người dân xung quanh.
“Mọi người giải tán trước đi.”
Tên bổ đầu không bắt giữ huynh đệ Cố Phong, nhưng vẫn công khai cất lời:
“Cố công tử, hiện tại tuy rằng chưa có bằng chứng cho thấy các người có liên quan đến hung thủ, nhưng về sau có thể sẽ có một số việc cần vấn huấn, mong rằng mấy ngày này đừng rời khỏi kinh thành để chúng ta dễ dàng tìm kiếm.”
“...”
Khuôn mặt cứng đờ của Cố Phong cố nặn ra nụ cười:
“Được.”
Người đi đường giải tán, Cố Vãn Hi cũng không chút do dự dứt khoát quay người rời đi.
Mấy huynh đệ cảm thấy mất mặt, cũng xám xịt lủi đi, đến một nơi hẻo lánh.
“Đáng ghét! Cách làm của A Hi thật sự khiến người ta lạnh lòng!”
Lần này đến lượt Cố Trạch oán trách, mắt hắn đỏ bừng, hình như có nước mắt sắp rơi xuống.
“Tam ca anh đừng buồn, chúng ta cứ coi như cái nhà này không có tỷ tỷ đi.”
Nàng vừa gièm pha vừa nghẹn ngào, khiến Cố Trạch đau lòng không xót xa không thôi.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương