“Không, đừng mà!”
Linh hồn của nữ tử đột ngột lao đến ôm chặt lấy hắn, chẳng màng đến việc Cố Vãn Hi đang đứng bên cạnh, nàng khóc đến mức lệ mờ đẫm mắt.
“Không có huynh, ta sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa? Huynh đưa ta đi đi, gia đình ba người chúng ta sống bên nhau thật tốt, không được sao?”
Nàng không muốn gả cho gã đàn ông kia, hắn ta lớn hơn nàng tới tám tuổi lận!
Chúc Khánh mặt đầy luyến tiếc, dịu dàng an ủi:
“Đại tiểu thư đừng lo lắng, vừa rồi lão gia và phu nhân đã phát thệ rồi, sẽ không ép buộc nàng nữa đâu.”
Cố Vãn Hi mướn mày, sở dĩ hắn còn vương vấn ở lại tới tận bây giờ, thực ra chính là muốn hù dọa vợ chồng bọn họ.
Thứ hai, cũng là vì không thể buông bỏ người trong lòng nên mới lưu luyến dằng dặc không nỡ rời đi.
“Ta nghe thấy rồi, nhưng ta không quan tâm nữa.”
Không có hắn, gả cho ai cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
“Nhưng công ơn dưỡng dục không thể không đáp đền. Ta không thể khiến nàng trở thành đứa con bất hiếu. Đại tiểu thư, ta muốn nàng phải sống thật tốt.”
Thốt ra câu cuối cùng, nước mắt Lương Vãn Thu tức thì vỡ bờ.
Nàng gục lên vai hắn, khóc không thành tiếng. Cố Vãn Hi lặng lẽ nhấp trà không hề lên tiếng, thu liễm sự hiện diện của mình xuống mức thấp nhất.
Qua một lúc lâu, Lương Vãn Thu mới ngưng tiếng khóc.
“Ta biết rồi, ta sẽ sống thật tốt. Đợi đến khi ta bách niên quy lão, huynh nhất định phải tới đón ta đấy.”
Đúng vậy, huynh ấy nói không sai, nàng còn công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ chưa báo đáp.
Hơn nữa, tính mạng này của nàng là do người nàng yêu thương đổi về, nàng không thể cứ thế mà chết đi.
Nàng muốn nhắm mắt làm liều, chẳng màng tất cả, nhưng nàng không thể.
Nàng cúi đầu, xoa nhẹ vùng bụng dưới của mình. Giá như tất cả bọn họ đều còn sống thì tốt biết mấy, đứa trẻ này...
“Đến lúc đó ta sẽ dẫn con đến, đứa nhỏ này định sẵn là con của chúng ta.”
Ánh mắt Chúc Khánh tràn ngập sự dịu dàng, cố gắng kìm nén cảm xúc của mình.
Chẳng qua chỉ là chờ đợi vài mươi năm thôi sao, hắn chờ được.
“Ừm, chúng ta ngoắc tay nhé.”
Lương Vãn Thu đưa tay ra ngoắc tay với hắn. Cảnh tượng này khiến Cố Vãn Hi dâng lên một niềm cay đắng nơi đầu lưỡi.
Dù đã chứng kiến bao nhiêu đôi lứa hợp tan, tâm trạng nàng vẫn không khỏi mảy may rung động.
Chỉ có thể than rằng tạo hóa trêu ngươi!
“Đến đây, chúng ta không thể bái đường thành thân, nhưng nàng hãy cùng ta uống một ly rượu hợp cẩn nhé.”
Chúc Khánh dắt nàng đi sang phía bên kia tấm bình phong, cầm lấy chén trà ở đầu giường, rót đầy hai chén rượu.
Cố Vãn Hi đăm đăm nhìn ly rượu kia một lúc, lòng thương hại trong mắt càng thêm đong đầy.
“Được.”
Lương Vãn Thu cũng đăm đăm nhìn ly rượu, dường như đang tưởng tượng về cảnh tượng đêm động phòng hoa chúc của hai người, hoặc giả đang nghĩ ngợi điều gì khác.
Chờ một lát sau, nàng mới nhấc chén rượu lên. Hai người kính nhau, cùng uống ly rượu giao bái.
Tay áo khẽ che, một lát sau mới hạ xuống.
“Đại sư, xin ngài giúp thần hồn của nàng trở về với thể xác.”
Sau khi hoàn thành tất cả những việc này, Chúc Khánh bước tới bên cạnh Cố Vãn Hi, cung kính quỳ rạp xuống trước mặt nàng, giọng nói đong đầy khẩn cầu.
“Được.”
Khi nàng định nắm lấy tay Lương Vãn Thu, nàng ấy đã gạt đi, sà thẳng vào lòng người đàn ông.
“Bảo trọng! Chờ ta.”
Nàng ôm chặt lấy hắn hồi lâu rồi mới chịu buông ra.
Lúc quay người đi, lệ tràn bờ mi, nàng bước về phía thân xác của chính mình.
Chúc Khánh vươn tay, khẽ vương lấy chiếc dải lụa quấn vai của nàng, mặc cho dải lụa cùng làn tóc nàng lướt qua lòng bàn tay. Cho đến khi lòng bàn tay hoàn toàn trống rỗng, hắn mới siết chặt lại, như thể muốn níu giữ lần cuối cùng.
Cố Vãn Hi day day tâm mày.
Thật là đòi mạng!
Một người chưa từng trải qua chuyện tình cảm như nàng, vậy mà cũng chẳng kìm được lòng thương xám và nỗi đắng cay.
“Đại sư...”
Sợ lỡ mất thời cơ, Chúc Khánh dẫu lưu luyến nhưng vẫn cung kính thúc giục Cố Vãn Hi.
“Thiên địa huyền hoàng...”
Cố Vãn Hi không còn do dự nữa, lập tức bắt ấn thi pháp, đẩy Lương Vãn Thu nhập trở lại vào trong thể xác.
Sau đó dùng bùa dán lên tâm mày cùng tay chân các nơi để ngăn không cho thần hồn lại xuất xác thêm lần nữa.
Lương Vãn Thu thần hồn xuất xác, lại còn sớm tối ở bên Chúc Khánh, thậm chí linh hồn đã từng hòa làm một, âm khí vô cùng nặng nề.
Nếu quá bảy ngày không trở về thân thể và cố định thần hồn, nàng không chết thì cũng sẽ biến thành người sống dở chết dở.
“Định!”
Thần hồn rõ ràng đã đi vào thể xác, nhưng nỗi vương vấn của Lương Vãn Thu dành cho Chúc Khánh lại khiến nàng theo bản năng giãy giụa muốn ngẩng đầu lên.
Một lát sau mới lắng xuống bình lặng, tiếp ngay sau đó, vùng bụng dưới hơi gồ lên ban nãy xẹp dần xuống lại bình thường.
Chỉ có điều nụ cười trên gương mặt nàng đã biến mất, thay vào đó là sự thẫn thờ dại dở. Hai hàng nước mắt trong veo lăn dài từ khóe mắt, trượt vào làn tóc, chỉ để lại những vết hằn mờ nhạt trên làn da.
“Đa tạ đại sư, chúng tôi đi đây.”
Thấy cảnh này, Chúc Khánh giơ tay vẫy vào khoảng không.
Một đứa nhỏ trong suốt mang gương mặt em bé lượn quanh trên không trung phía trên Lương Vãn Thu một hồi lâu, rồi mới quyến luyến không nỡ mà chạy về phía hắn.
Cố Vãn Hi ngập ngừng một chút rồi cất lời:
“Hai người là duyên nợ do kiếp trước định sẵn, kiếp này trắc trở lỡ làng, nhưng... đứa nhỏ này có thể ở bên cạnh nàng ấy trọn đời này, hai người có muốn không?”
Mắt Chúc Khánh chợt sáng lên, nhưng rồi lại lắc đầu, giọng nói ngập ngừng:
“Chúng tôi dù sao cũng... Liệu có...”
“Muốn, muốn mẫu thân.”
Hài nhi nói giọng ngọng nghịu giòn tan, lại còn táo bạo bay đến trước mặt Cố Vãn Hi, chớp chớp đôi mắt to tròn, tràn đầy mong chờ.
“Vậy ngươi nghe cho kỹ đây.”
Cố Vãn Hi rỉ tai nói nhỏ với tiểu hài nhi vài câu, rồi cười hỏi:
“Ngươi có bằng lòng không?”
“Dạ ngoan.”
Đứa nhỏ vội vàng gật đầu lia lịa, vô cùng đáng yêu.
“Đa tạ đại sư!”
Chúc Khánh vô cùng cảm động.
Sau đó, hai cha con họ bước ra khỏi phòng. Lương phụ, Lương mẫu đứng nhìn, vừa cảnh giác lại vừa nơm nớp lo sợ.
“Tôi đi đây, từ nay sẽ không quấy rầy Đại tiểu thư nữa. Sau này mong hai người hãy đối xử tốt với nàng ấy một chút.”
“Chúng ta là cha mẹ nó, tự nhiên sẽ đối tốt với nó.”
Sau khi bóng dáng Chúc Khánh tan biến, giọng nói của Cố Vãn Hi từ trong phòng truyền ra:
“Hai người có thể vào rồi.”
Hai vợ chồng vội vàng bước vào. Lúc này, Lương Vãn Thu đang nằm trên sập khẽ mở mắt ra.
Nàng nhìn về phía cửa phòng, vừa hay trông thấy cha mẹ đang lao về phía mình.
Theo bản năng, nàng siết chặt lấy ga giường.
“Cha, mẹ, đây là đâu? Sao con lại ở đây?”
“Thu nhi.”
Gia đình ba người ôm chầm lấy nhau khóc một trận ra trò, miệng liên tục lẩm nhẩm than rằng bình an là tốt rồi.
Bọn họ không nhắc tới Chúc Khánh, Lương Vãn Thu cũng không hề nhắc tới.
“Con bị bệnh sao? Để cha mẹ phải lo lắng rồi.”
Vẻ mặt nàng bình thản, giống như chẳng hề hay biết những chuyện vừa xảy ra.
Lương mẫu tỏ vẻ khó hiểu, cẩn trọng hỏi một câu:
“Thu nhi, con còn nhớ... Chúc Khánh không?”
“Hắn là ai? Sao con phải nhớ hắn chứ? Nhưng mà, hình như con thấy mình đã quên mất điều gì thì phải.”
Nghe vậy, bọn họ theo bản năng nhìn sang Cố Vãn Hi ở bên cạnh, nàng khẽ gật đầu nhưng không nói thêm câu nào.
“Không nhớ thì thôi vậy, người không quan trọng, quên đi thì cứ quên đi. Có đói bụng không? Mẹ bảo người chuẩn bị mấy món con thích ăn nhé.”
Thần sắc Lương Vãn Thu rất yếu ớt:
“Con đói rồi, cứ ăn mấy món thường ngày hay ăn đi ạ. Đa tạ cha mẹ.”
Nói rồi, nàng nhìn về phía Cố Vãn Hi:
“Cô là ai? Nha hoàn mới tới trong phủ sao?”
“Thu nhi, không...”
“Ta là thầy thuốc. Hai vị cứ đi lo việc đi, ta nói chuyện vài câu với Lương cô nương rồi sẽ đi ngay.”
Hai người mừng rỡ phát khóc, vội vã ra ngoài dặn dò hạ nhân chuẩn bị thức ăn.
Cố Vãn Hi không nói gì, chỉ ngồi xuống bên cạnh Lương Vãn Thu, dang tay ôm lấy nàng, khẽ vỗ nhẹ lên lưng nàng.
“Sau này, hãy sống thật tốt.”
“Cảm ơn... thầy thuốc.”
Lương Vãn Thu khựng lại một chút, rồi ôm đáp lại Cố Vãn Hi, nước mắt tuôn rơi không sao kìm lại nổi.
Nàng cắn chặt bờ môi, không để bản thân bật ra tiếng khóc. Nhân lúc buông ra, nàng vội vàng lau đi những giọt lệ.
Hoắc Lâm An vốn có thính lực cực tốt, dù ở bên ngoài căn phòng cũng nghe thấy tiếng khóc thút thít.
Hắn khoanh hai tay trước ngực, mím môi không nói một lời, trông chẳng khác nào một thị vệ trung thành.