Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 264: Các Ca Ca Hờ Hộ Đoản

Trước Sau

break
Cố Hào Kiệt sa sầm mặt mày, ông ta không ngờ Cố Vãn Hi cư nhiên không che giấu, còn đem chuyện mình đánh nàng rêu rao ra ngoài.
Ông ta đanh mặt liền muốn đi, Hoắc Minh Đức làm sao cho ông ta cơ hội này.
“Cố đại nhân, Hi Nhi từ khi vào Quốc Công phủ của ta, ta liền coi như con đẻ, càng không nỡ để con bé chịu nửa phần ủy khuất.”
“Hôm nay chuyện này coi như xong, nhưng sau này, Cố đại nhân chớ có nhúng tay vào chuyện của Quốc Công phủ chúng ta nữa, bổn hầu sẽ không vui.”
Nghe thấy âm thanh, mọi người theo bản năng nhìn về phía bên này, Cố Hào Kiệt muốn trốn cũng không có chỗ trốn.
Ông ta không ngốc, Hoắc Minh Đức trước mặt bao người nói như vậy, chính là muốn ông ta đưa ra thái độ.
“Hầu gia yên tâm, hôm nay là hạ quan nhất thời xung động, không kiềm chế được tính khí.”
“Ta và Nhược Linh đã sớm đường ai nấy đi, A Hi là đại tiểu thư Quốc Công phủ, là nữ nhi của Hầu gia, tự nhiên không cần ta tới quản.”
Hoắc Minh Đức là cố ý, một là để bảo vệ Thẩm Nhược Linh, hai là cũng để chứng minh sự yêu thương của mình đối với Cố Vãn Hi đứa con riêng này không phải là giả.
Gần đây có lời đồn truyền ra, Thẩm Nhược Linh yêu sâu đậm chồng cũ, mà ông cưỡng đoạt, một số chuyện vẫn cần phải giải thích.
“Cố đại nhân hiểu là được, ngươi phải về bận rộn công vụ, bổn hầu liền không tiễn nữa.”
Nói tiễn là ông, không tiễn cũng là ông.
Quá kiêu ngạo rồi, đáng ghét!
“Cáo từ.”
Cố Hào Kiệt nén giận, hàn huyên một câu xong vội vàng rời đi.
“Phu nhân, đại tiểu thư, đây là canh chua mai đường đỏ Hầu gia đặc biệt chuẩn bị cho hai người, vừa rồi thuộc hạ sơ suất, cư nhiên quên lấy ra.”
Cùng lấy ra, còn có hai quả trứng luộc, là ám vệ có mắt nhìn thấu đáo âm thầm đi mua.
“Ừm, ngon lắm.”
Thẩm Nhược Linh chia một ly cho Cố Vãn Hi, hương vị chua ngọt, vị ngọt lan tỏa đến tận đáy lòng.
Hai mẹ con đi theo Hoắc Minh Đức, cùng nhau đi ra ngoài viên lâm, những nữ quyến đi cùng phu quân khác, không nhịn được cùng các phụ nhân khác hàn huyên lên.
“Chao ôi, sao ta lại không có phúc khí này, gặp được người đàn ông thâm tình như Hầu gia chứ.”
...
Trên chiếc xe ngựa rộng rãi, Hoắc Minh Đức nhìn Cố Vãn Hi đang được Thẩm Nhược Linh dùng trứng gà lăn mặt tiêu sưng, vừa đau lòng vừa hận sắt không thành thép.
“Ông ta đánh tới con không biết né tránh sao?”
Không đợi Cố Vãn Hi trả lời, ông lại tự lẩm bẩm oán giận.
“Chắc chắn là Lâm An thằng nhóc này không dạy con tập võ tử tế, nếu không làm sao có thể không né tránh được một cái tát của ông ta.”
“Không được, về phải để thằng nhóc này dạy dỗ tử tế, con cũng phải học cho tốt!”
Ngữ khí hung dữ, nhưng tràn đầy đều là sự quan tâm, Cố Vãn Hi mỉm cười gật đầu.
Thực ra, mặt nàng cũng chỉ có hiện tại nhìn dữ tợn mà thôi, về nhà một đêm, nàng hơi sử dụng linh lực liền có thể tiêu sưng.
Giữ lại vết thương, chính là để cho mọi người xem, cha và các ca ca đối xử với nàng và đối xử với Cố Kiều Kiều có sự khác biệt lớn thế nào.
Sau này nàng cùng tra cha ca ca ân đoạn nghĩa tuyệt, mới không đến mức bị chỉ trích là bất hiếu.
“Nghe cha con đi, sau này đừng có ngốc nghếch như vậy nữa.”
Thẩm Nhược Linh càng thêm áy náy, bà cũng không nghĩ tới Cố Hào Kiệt lại quá đáng như vậy.
Đau lòng nữ nhi, đồng thời cũng may mắn đưa nàng tới Quốc Công phủ, nếu ở lại Cố gia, nàng sống những ngày tháng không biết là như thế nào nữa.
“Sau này ai bắt nạt con thì đánh lại, cho dù là hoàng tử công chúa cũng đừng sợ, chỉ cần lỗi không phải ở con, Quốc Công phủ chính là hậu thuẫn của con, chớ có đứng yên chịu đòn.”
Cố Vãn Hi ngoan ngoãn đáp ứng:
“Con sẽ phản kích.”
Ba chiếc răng của tra cha đều bị nàng đánh lung lay rồi, chỉ có điều dùng xảo kình và một phần linh lực, trên mặt ông ta không lộ ra vết thương, thực chất đau hơn nàng nhiều.
“Ngoan ngoãn, sao lại bị thương thành thế này, mau để tổ mẫu xem nào?”
“Quế ma ma, đi kho hàng lấy thuốc mỡ ngự dụng tới đây...”
Trước mặt Thẩm Nhược Linh, lão phu nhân mắng Cố Hào Kiệt một trận xối xả, một chút thể diện cũng không chừa.
Bà cũng trực tiếp bày tỏ thái độ, ở trong nhà này, hai mẹ con họ, người bà đau lòng coi trọng nhất vẫn là Cố Vãn Hi.
“Cái tên Hào gì đó ở đâu, ta muốn đập hắn đến mức không hào nổi nữa mới thôi!”
Lão Quốc công trong tay cầm đại đao, ánh mắt phát tợn, có tư thế muốn đem Cố Hào Kiệt băm thây vạn đoạn.
Hoắc Minh Đức vội vàng giữ chặt đao của cha mình:
“Cha, đừng làm Hi Nhi sợ.”
Lão gia tử nghe xong, lặng lẽ giấu đại đao ra sau lưng, sau đó tức giận lườm Hoắc Lâm An.
“Con giấu nghề rồi, không dạy dỗ tử tế!”
Hoắc Lâm An:
“...”
Hắn oan uổng quá, bản lĩnh của Cố Vãn Hi không hề nhỏ.
Thật sự đánh nhau, có lẽ mình cũng không phải đối thủ.
Hắn còn dạy cái gì nữa, đó chẳng phải là búa rìu qua mắt thợ sao?
“Tổ phụ, con không sao đâu, rất nhanh sẽ tốt thôi...”
Cố Vãn Hi dỗ dành một hồi, lão gia tử mới bằng lòng đem đại đao cất đi.
Mọi người Hoắc gia lấy cớ này, lại tặng rất nhiều đồ an ủi.
Toàn bộ Quốc Công phủ trên dưới đều biết Cố Vãn Hi ở chỗ cha ruột chịu ủy khuất, không được sủng ái, nhưng Hoắc Minh Đức vị cha dượng này coi nàng như con đẻ, yêu thương vô cùng.
Những tin tức này, nghĩ đến không cần thời gian quá dài, liền sẽ truyền ra ngoài.
Đêm đã khuya.
Quốc Công phủ trở nên vô cùng yên tĩnh.
Cửa sổ phòng Hoắc Tuy An và Hoắc Ngộ An khẽ mở, hai anh em lặng lẽ lẻn ra ngoài, gặp nhau ở hòn non bộ trong hoa viên.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Hoắc Ngộ An xoa xoa tay, nắm đấm bóp kêu răng rắc.
“Đệ nói xem?”
Hoắc Tuy An đưa tay ra, giữa các ngón tay kẹp những chiếc lọ đủ màu sắc, trong tay áo còn có nhện đang bò.
Đến lúc phải cho Cố Hào Kiệt người cha không xứng chức này một bài học rồi.
Hai anh em nhìn nhau, cười vô cùng tà khí, tràn đầy cảm giác lén lút làm việc xấu.
“Khặc khặc khặc, chúng ta đi!”
Hai người vừa xoay người, liền nhìn thấy một gương mặt quen thuộc, dọa cho đồng loạt lùi lại hai bước.
“Đại ca, sao lại là huynh?”
Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, đi theo dõi bọn họ?
“Muốn đi đập người?”
Hoắc Ngộ An hào phóng thừa nhận:
“Đúng vậy, đại ca huynh muốn đi cùng không?”
“Không đi.”
“Các đệ tém tém lại chút, đừng gây ra mạng người!”
Để lại lời này, Hoắc Lâm An sải bước rời đi, phảng phất như chỉ là vô tình đi ngang qua nghe thấy bọn họ mật mưu mà thôi.
Hoắc Tuy An ánh mắt khẽ lóe, không hổ là đại ca.
Tới nhắc nhở bọn họ đừng để lại chứng cứ phạm tội.
“Đi!”
Bởi vì trời tối rồi, Cố Hào Kiệt không hề rời khỏi kinh thành, mà ở lại trạch viện Cố Thắng mua kia.
Tuy ở ngoại ô kinh thành, nhưng khinh công của Hoắc Tuy An bọn họ không tệ, rất nhanh liền tìm tới cửa.
Trong viện không có chó, chỉ có tùy tùng của Cố Hào Kiệt đang gác đêm, buồn ngủ rũ rượi hắn ta áp căn liền không phát hiện ra có khách không mời mà đến ghé thăm.
Một viên khói mê rơi xuống chân, không tiêu một lát hắn ta liền hôn mê bất tỉnh.
Hoắc Tuy An bịt mũi, đem khói mê chưa cháy hết ném vào trong phòng.
Đánh thuốc mê bọn họ xong, hai anh em nghênh ngang đi vào.
Tránh gương mặt của Cố Phong bọn họ, hai anh em đối với ba anh em Cố gia chính là một trận đập.
“Lão tiểu tử này thì tạm thời không đập nữa, cha đập qua rồi, đập nữa đệ sợ đập hỏng người ta, ảnh hưởng đến danh tiếng của cha.”
Hoắc Tuy An gật đầu:
“Nghe nhị ca của đệ, có thể không đập, nhưng mà... hắc hắc.”
Hắn lấy ra một lọ thuốc, rắc lên người Cố Hào Kiệt, sau đó đem ông ta khiêng ra ngoài viện.
“Chờ một chút, con nhóc này tâm địa xấu xa, không thể đánh, cũng phải dạy dỗ dạy dỗ!”
Hoắc Ngộ An đứng ngoài viện Cố Kiều Kiều, dường như đang suy nghĩ xem nên cho nàng ta một bài học như thế nào.
Hoắc Tuy An không nói chuyện, chỉ là cầm kéo lên.
“Xoẹt xoẹt.”
“Hắc hắc hắc.”
Lúc làm việc xấu, hai anh em là rất ăn ý.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương