Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 268: Cố Thắng Bị Đuổi Khỏi Quân Doanh

Trước Sau

break
Cố Kiều Kiều suy ngẫm một lúc:
“Trước đó muội đã dò xét qua, không có gì bất thường, nhưng liệu có khả năng nào tỷ ấy cũng giống như Nhị ca, dạo gần đây mới trọng sinh không?”
Nghĩ đến đây, hai anh em quyết định thử lại một lần nữa.
Lấy danh nghĩa đến thăm người thân, Cố Thắng đi vào trong thư viện, việc đầu tiên hắn làm là tới dò xét Cố Vãn Hi.
“A Hi, đã lâu không gặp!”
Nhìn Cố Vãn Hi đứng đó xinh đẹp kiều diễm, ánh mắt Cố Thắng trở nên phức tạp.
Nỗi đau đớn hắn từng trải qua trong biển lửa cùng ánh mắt tuyệt vọng của nàng khi ấy dường như mới vừa diễn ra ngày hôm qua.
Trong lòng hắn vừa có căm hận, lại vừa có áy náy.
Khi Cố Vãn Hi chạm phải ánh mắt đan xen giữa oán hận và cắn rứt của hắn, trái tim nàng bất giác giật thót một cái.
Khoan đã, ngữ khí ngơ ngẩn này của hắn sao lại mang đến cảm giác kỳ quái như vậy?
“Có chuyện gì?”
Cố Vãn Hi đáp lời bằng vẻ mặt không nóng không lạnh.
Thấy nàng lạnh nhạt như thế, Cố Thắng cau chặt mày:
“Người một nhà với nhau, có cần phải xa cách vậy không? Ngay cả một tiếng Nhị ca mà muội cũng không gọi nữa sao?”
“Những lời ta đã nói ở thư viện lần trước, ngươi quên rồi à?”
Cố Vãn Hi mỉa mai.
Lần trước nàng đã nói rõ, không nhận hắn làm Nhị ca nữa, từ đó về sau nàng cũng chẳng muốn gọi nữa.
Nàng là người nói được làm được, không giống như Cố Thắng trở mặt như trở bàn tay, hôm trước lật lọng, hôm sau đã có thể vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Da mặt nàng không dày đến thế!
Nghe ra sự châm biếm trong lời nói của Cố Vãn Hi, sắc mặt Cố Thắng có chút gượng gạo:
“Anh em chúng ta có chút xích mích cãi vã là chuyện bình thường.”
Hắn nói một cách nhẹ nhàng, làm như bản thân đã sớm không chấp nhặt nữa, là do Cố Vãn Hi nhỏ mọn, để bụng mãi đến tận bây giờ.
“Chúng ta chẳng có gì để nói với nhau cả.”
Lời không hợp nhau nửa câu cũng thừa, Cố Vãn Hi xoay người muốn bước đi.
Cố Thắng tiếp tục chặn đường nàng:
“Muội cũng đã trở về rồi đúng không? Mọi chuyện đều phải bắt đầu lại từ đầu, đây chẳng phải là điều muội mong muốn sao?”
!
Sắc mặt Cố Vãn Hi không đổi, nhưng trong lòng đã dấy lên sóng gió cuộn trào, chỉ là vài giây sau nàng đã khôi phục sự bình tĩnh.
Cố Thắng đã trọng sinh! Hắn đã nhớ lại ký ức kiếp trước.
Nhưng thì sao chứ, nàng nhất quyết không thừa nhận.
Ai làm gì được nàng nào?
“Ngươi nói cái gì, ta một câu cũng nghe không hiểu!”
Cố Thắng không nhìn ra thần thái của Cố Vãn Hi có điểm gì bất thường, thấy nàng hoàn toàn không có phản ứng gì, trong lòng liền trút bỏ được sự nghi ngờ.
Kiếp trước bọn hắn lột da mặt nàng, chặt đứt hai chân nàng, nếu nàng thực sự trọng sinh, làm sao có thể dễ dàng tha cho mấy người bọn hắn như vậy được?
Chắc là nàng chưa trọng sinh đâu.
“A Hi, trở về đi, quay về Cố gia, Quốc Công phủ không hợp với muội đâu.”
Ánh mắt Cố Vãn Hi kỳ quái:
“Bảo ta quay về?”
Biểu cảm này của nàng lại bị Cố Thắng ngộ nhận là vui mừng và mong đợi.
“Đúng vậy!”
Cố Thắng hơi hếch cằm lên, vẻ mặt tràn đầy tự tin, dùng giọng điệu ân cần tha thiết nói:
“Trong nhà thiếu muội nên cảm thấy lạnh lẽo lắm, Kiều Kiều tuổi còn nhỏ, nhiều việc làm chưa tốt, muội về rồi có thể gánh vác san sẻ bớt cho nó, cha cũng sẽ rất vui lòng.”
Nói trắng ra là muốn nàng quay về tiếp tục làm trâu làm ngựa cho bọn hắn như kiếp trước.
Cố Vãn Hi thầm đảo mắt một cái rồi cất lời từ chối bằng gương mặt không chút cảm xúc:
“Không đâu, chúng ta đã đoạn tuyệt quan hệ rồi.”
Nói rồi nàng lại muốn bỏ đi, Cố Thắng liền sốt ruột.
“Chúng ta là do cùng một người mẹ sinh ra, đánh gãy xương còn hôi lông nốt gân mà, A Hi muội đừng tuyệt tình như thế.”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay ra định lôi kéo Cố Vãn Hi.
“Rắc!”
Giây tiếp theo, cổ tay hắn đã bị Cố Vãn Hi vặn nhẹ một cái, lập tức trật khớp.
Cố Thắng giận đến tím mặt, hừ lạnh một tiếng:
“A Hi, muội quá đáng lắm rồi! Hôm nay để ta dạy cho muội biết thế nào là tôn trọng huynh trưởng!”
Hắn dùng bàn tay lành lặn còn lại định tấn công Cố Vãn Hi.
Thế nhưng có một cú đá còn nhanh hơn cả chuyển động của hắn, vung thẳng tới. Ngón tay bị đá trúng khiến hắn đau đến mức mặt mày trắng bệch ngay tức khắc.
“Để ta xem thử xem xương của ngươi bị đánh gãy rồi có còn dính gân hay không.”
Hoắc Tuy An vẻ mặt hống hách, dùng ánh mắt đầy cảnh cáo nhìn Cố Thắng.
“Cái đồ xui xẻo ngắn số nhà ngươi, bớt xen vào việc của người khác đi! Đây là chuyện giữa ta và A Hi, đến lượt kẻ ngoài như ngươi xía vào chắc?”
Quả nhiên là trọng sinh rồi, nếu không hắn làm sao nhớ được kiếp trước Hoắc Tuy An đã qua đời từ sớm.
“Kẻ ngoài? Bọn ngươi mới là kẻ ngoài thì có!”
Hoắc Tuy An vẻ mặt khinh bỉ:
“Bây giờ Hy Hy là Đại tiểu thư của Quốc Công phủ chúng ta, chẳng có nửa điểm quan hệ nào với Cố gia các ngươi cả.”
“Muội ấy gọi ta một tiếng Tam ca ca, chuyện của muội ấy chính là chuyện của ta. Hiện tại muội ấy không muốn nhìn thấy ngươi, phiền ngươi tranh thủ thời gian cút giùm cái!”
Mấy câu liên tiếp khiến sắc mặt Cố Thắng u ám hẳn đi.
“Còn chưa chịu đi sao? Ta thả nhện độc ra đó nha.”
Hoắc Tuy An nhấc ống tay áo lên, để lộ ra những con nhện độc sặc sỡ bên trong, Cố Thắng sa sầm mặt lùi lại ba bước.
Hắn nhìn sâu vào Cố Vãn Hi một cái:
“A Hi, bây giờ huynh chỉ hỏi muội một câu, có chịu theo huynh về Cố gia hay không?”
“Không đi.”
Cố Vãn Hi không chút cảm xúc, khó khăn lắm mới bò ra khỏi hố lửa, nàng đâu có điên mà lại đâm đầu trở về làm gì.
Nàng đâu có cái tật thích làm trâu làm ngựa cho người ta hầu hạ.
“Được, muội đừng có mà hối hận!”
Câu trả lời này khiến gương mặt Cố Thắng trở nên có chút dữ tợn, hắn buông lời đe dọa xong liền quay người bỏ đi.
Trước cửa viện riêng, Cố Kiều Kiều từ xa thấy Nhị ca nhà mình quay về liền lập tức đón lên.
“Nhị ca, thế nào rồi, tỷ tỷ có phải...”
“Tay huynh làm sao thế này?”
Thấy một bên tay Cố Thắng buông thõng xuống, lời tới đầu môi Cố Kiều Kiều khựng lại, vội vàng cất lời hỏi han dồn dập.
“Đi mời thầy thuốc về đây cho huynh!”
Nói xong, hắn tự mình đi vào trong, Cố Kiều Kiều bực bội dậm chân một cái rồi dải bước rời đi.
Sau khi nối lại khớp tay, thầy thuốc rời đi, đi được một đoạn xa mới lẩm bẩm:
“Cái người Cố gia này sao cứ chốc chốc lại đau chỗ này nhức chỗ kia thế không biết...”
Cố Phong đã bị bọn hắn lấy lý do đuổi đi chỗ khác, chuyện trọng sinh này sau khi Cố Kiều Kiều và Cố Thắng bàn bạc đã quyết định tạm thời chưa muốn nói cho hắn và Cố Trạch biết.
Lý do chính là sợ nói trước rồi hai người họ sẽ tự cao tự đại, không chịu chăm chỉ học hành.
“Huynh đã thử rồi, A Hi không giống người trọng sinh, nhưng vì thử quá ít nên huynh cũng không dám chắc chắn.”
Cố Kiều Kiều nghe xong thầm trút được một hơi thở phào:
“Muội cũng cảm thấy tỷ tỷ chưa trọng sinh đâu, nếu tỷ ấy mà có ký ức kiếp trước thì nhất định sẽ hận chết chúng ta rồi.”
Nàng cũng dựa vào phản ứng bình thản của Cố Vãn Hi để đoán rằng đối phương chưa trọng sinh.
Bằng không, sao tỷ ấy có thể dễ dàng đồng ý để mình ở lại Cố gia như vậy, dù sao sau này phụ thân và các huynh trưởng nhà mình ai nấy đều sẽ công thành danh toại.
“Đúng rồi Nhị ca, sao hôm nay huynh lại tới đây, trong quân doanh cho phép huynh xin nghỉ sao?”
Trong ấn tượng của nàng, quân doanh quản lý rất nghiêm ngặt, nếu không phải ngày nghỉ hoặc có việc đặc biệt thì sẽ không cho phép bọn họ ra ngoài.
Sắc mặt Cố Thắng rất mất tự nhiên:
“Huynh đã rời khỏi quân doanh rồi.”
“Rời khỏi?”
Lời này có nghĩa là gì, tự ý rời khỏi quân doanh chính là vi phạm quân quy, quay về không gánh nổi một trận đòn, nghiêm trọng hơn còn bị đuổi khỏi quân doanh.
Đối mặt với ánh mắt hoài nghi của Cố Kiều Kiều, Cố Thắng hờ hững đáp:
“Đắc tội với chỉ huy sứ nên bị đuổi ra ngoài rồi, cái quân doanh rách rưới đó huynh cũng chẳng buồn ở lại nữa, quay về huynh sẽ tập trung làm ăn kinh doanh.”
Dựa vào việc nắm bắt trước thị trường nhờ biết trước tương lai, lần này hắn nhất định có thể làm cho công việc kinh doanh ngày càng lớn mạnh!
Cố Kiều Kiều mặt mày tái nhợt:
“Nhị ca, huynh phát điên rồi sao? Tương lai huynh là người sẽ làm Tướng quân, chỉ huy hàng vạn binh sĩ, sao huynh có thể rời khỏi quân doanh cơ chứ!”
“Làm kinh doanh tuy có tiền nhưng quyền lực và địa vị cũng rất quan trọng, Nhị ca huynh tuyệt đối không được bỏ cuộc!”
Nếu hắn bỏ cuộc thì nàng sẽ mất đi một người Nhị ca làm Tướng quân, làm sao nàng có thể nở mày nở mặt thơm lây được nữa?
“Có quyền rồi thì huynh còn sợ không có tiền sao?”
Được muội muội khuyên nhủ một hồi, Cố Thắng cũng nhận ra bản thân đã quá nông nổi, thế nhưng chuyện đã rồi, không thể cứu vãn được nữa.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương