Bà mang hắn đến thế giới này.
Lúc chết tiễn một đoạn, duyên phận mẫu tử đến đây là chấm dứt.
“Cô cô, đều qua rồi.”
Lam cô nương vô cùng đau lòng ôm lấy cô cô của mình một cái, cô cô không phải người vô tình, trong lòng bà có hận, cũng có sự thương xót đối với cốt nhục.
Muốn trách thì trách tiểu tử này đáng chết!
“Ta hiểu, đừng lo lắng cho ta.”
Lam đại cô nương cười cười, thần sắc đáy mắt bình tĩnh.
Người gần như đã chết qua một lần rồi, còn có cái gì không buông bỏ được chứ?
Bây giờ bà có người nhà làm bạn ở bên cạnh, không có nhi nữ, nhưng chất nhi chất nữ coi bà như nương ruột, ca tẩu cha nương đều vẫn còn.
Bà biết đủ rồi.
Một bên khác.
Cả nhà Liễu Tư Minh bị đưa đi, trở thành đối tượng làm bao cát của Lãnh Mị.
Dù sao cũng là thủ hạ của Cố Vãn Hi, tuy nói bản lĩnh huyền học ít, nhưng học mấy chiêu, đối phó với quỷ bình thường vẫn rất có tất yếu.
Dùng cô hồn dã quỷ khác làm bồi luyện, bọn họ không xuống tay được, nhưng đối với người Liễu gia tội ác tày trời, bọn họ không cần phải đau lòng!
Bên phía Cố Thắng, quân doanh không về được, chuyện làm ăn của tiệm rượu cũng bình thường, không có thu nhập cao như trong tưởng tượng của hắn.
Trong lòng hắn rất không phục, cộng thêm hắn tham lam.
Đã muốn làm ăn phất lên sau một đêm, lại nghĩ tới bộ dạng uy phong lẫm liệt sau khi mình trở thành tướng quân kiếp trước, lại không cam lòng cứ như vậy từ bỏ con đường tòng võ.
Suy đi nghĩ lại, hắn quyết định nắm cả hai tay, Cố Thắng nghĩ tới tiểu tướng tiến cử mình kiếp trước, hắn cũng biết Cố Vãn Hi lúc đó làm thế nào để mình được coi trọng.
Bất quá, hắn không muốn dùng thủ đoạn đê hèn này, cho nên hắn đi tìm Vương Nhị Ma trước.
“Giúp ngươi về quân doanh, chỗ tốt đâu?”
Nhìn Cố Thắng, Vương Nhị Ma hờ hững, đầu cũng không ngẩng lên, tiếp tục uống rượu nhỏ trước mặt.
“Tự nhiên sẽ không để Vương đại ca chịu thiệt.”
Cắn răng, Cố Thắng lộ ra một tờ ngân phiếu một trăm lượng trong tay áo.
Nhìn thấy nhiều tiền như vậy, hai mắt Vương Nhị Ma sáng ngời, nhưng ngay sau đó sắc mặt lạnh lẽo.
“Ngươi đi đi.”
Cố Thắng nổi giận, cắn răng:
“Thêm một tờ nữa!”
Một trăm lượng cũng không phải con số nhỏ, lính tòng quân ba năm bình thường trong kinh thành, không ăn không uống bổng lộc một năm cũng bất quá mới chưa tới năm mươi lượng.
“Đây không phải là vấn đề tiền bạc, mà là ngươi như vậy khiến ta rất khó xử, ngươi đi tìm người khác đi.”
Vương Nhị Ma trong lòng châm chọc, hắn chính là nhìn tiểu tử này không vừa mắt mới cố ý châm ngòi.
Bây giờ bản thân hắn bị đuổi khỏi quân doanh, nhìn liền vui vẻ, vì khuu khuu hai trăm lượng, hắn mới sẽ không lãng phí nhân mạch đưa hắn trở về.
Hơn nữa, người sáng suốt đều biết hắn và công tử Lam gia không đối phó, bọn họ cũng không muốn mạo hiểm đi đắc tội Lam gia.
“Ngươi.”
Cố Thắng cắn cắn răng, lời đến khóe miệng vẫn nhịn xuống.
Thôi vậy, chỗ hắn không thông, hắn liền đổi một con đường khác, ra tay từ bên phía nữ nhân của hắn.
Kiếp trước A Hi chính là thông qua thê tử của hắn thổi gió bên gối, để mình có cơ hội lộ mặt biểu hiện.
Nói làm là làm, Cố Thắng sau khi rời khỏi chỗ Vương Nhị Ma, liền đi tìm thê tử của hắn.
“Yo, ngươi là hàng xóm mới tới sao?”
Nhìn thấy Cố Thắng vẻ mặt trẻ trung lại anh tuấn, hai mắt nữ nhân sáng ngời, ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới, hung hăng nhìn chằm chằm vào một chỗ nào đó của hắn.
Ánh mắt này khiến Cố Thắng cảm thấy rất không được tự nhiên, ở trong sơn trang kia, ánh mắt của những quý phụ kia cũng không đơn thuần.
Nhưng lẳng lơ như nữ nhân này, hắn vẫn là lần đầu tiên gặp.
Cố nhịn da đầu tê dại, hắn mở miệng với nữ nhân.
“Ngươi nếu không muốn bí mật của mình bị Vương Nhị Ma phát hiện, thì hợp tác với ta một chuyện.”
Sắc mặt nữ nhân trắng bệch trong nháy mắt, theo bản năng nhìn về phía bốn phía, đột ngột kéo Cố Thắng vào trong viện.
“Công tử, ngươi nói cái gì, có thể nói rõ ràng hơn một chút không?”
Nàng ta vừa dò hỏi, vừa liếc mắt đưa tình.
Thấy nàng ta như vậy, Cố Thắng tưởng nàng ta sợ rồi, giọng điệu kiêu ngạo hẳn lên.
“Yêu cầu của ta rất đơn giản, ngươi bảo Vương Nhị Ma nghĩ cách đưa ta về quân doanh, chỗ tốt tự nhiên không thiếu phần hai vợ chồng các ngươi.”
Nữ nhân này cũng không hề vô tri, nam nhân nhà mình ở trong quân doanh có chút nhân mạch.
Nhưng mà, bên trong có nhiều người có bản lĩnh như vậy, hắn hoàn toàn có thể trực tiếp tìm phu quân nhà mình, nhưng cố tình tới đây uy hiếp nàng ta, điều đó chứng tỏ phu quân đã sớm cự tuyệt.
Nói chỗ tốt gì chứ, nếu như chỗ tốt đủ nhiều, sao hắn không tìm người khác.
Rất nhanh, nữ nhân liền phán đoán ra vụ mua bán này không có lời.
“Vậy sao?”
Nàng ta cười, sau đó lôi kéo y phục của mình, đồng thời hơi vò rối tóc, lau đi son phấn trên khóe miệng.
Nhỏ giọng kêu một câu:
“Cứu mạng, có người sàm sỡ.”
Cố Thắng nghe xong trong lòng giật thót một cái, vội vàng bịt miệng nàng ta lại.
“Ngươi câm miệng, nói hươu nói vượn cái gì!”
Nữ nhân cũng không trốn, cứ như vậy quang minh chính đại nhìn hắn, sau đó hất cánh tay Cố Thắng ra.
“Công tử không mời mà đến, chẳng phải là mưu đồ nhan sắc của nô gia sao? Ngươi và phu quân nhà ta không đối phó, liền muốn ức hiếp nữ nhân của hắn.”
Nàng ta nói hươu nói vượn khiến Cố Thắng trợn trắng mắt, loại nữ nhân này, hắn mới chướng mắt.
“Ngươi đừng nói bậy.”
“Ta nói bậy? Ngươi không phải cũng đang nói bậy sao?”
Nữ nhân cười vẻ mặt lạnh lẽo.
Nàng ta thà không cần danh tiếng cũng phải cá chết lưới rách với Cố Thắng, thấy thế, hắn đặc biệt cạn lời.
“Ngươi muốn thế nào?”
Nữ nhân cười xòe lòng bàn tay ra, ánh mắt rơi vào túi tiền của Cố Thắng, cuối cùng, hắn bị ép phải đền một khoản tiền lớn mới coi như xong chuyện.
“Thực ra, số tiền này ta cũng không phải nhất định phải lấy.”
“Ngươi muốn phu quân ta giúp ngươi, rất đơn giản, dưới giường trong phòng ta hình như có chuột, ngươi giúp ta đuổi một chút.”
Nữ nhân ước lượng túi tiền trong tay một chút, to gan sờ cơ ngực của Cố Thắng một cái, ám thị vô cùng rõ ràng.
“Ngươi là hảo huynh đệ của phu quân ta, hắn khẳng định sẽ nguyện ý hỗ trợ.”
.
Cố Thắng đổ mồ hôi hột, vội vàng lùi lại.
Lời của nữ nhân, quỷ gạt người, đặc biệt là loại nữ nhân có tâm kế này, không trêu chọc nổi hắn còn không trốn nổi sao?
Cùng lắm thì nghĩ cách khác, cũng không phải nhất định phải là bên phía Vương Nhị Ma.
“Xùy, thật nhát gan.”
Nhìn hắn rời đi, nữ nhân lộ ra biểu tình tiếc nuối.
Nhiều lần vấp phải trắc trở, còn tổn thất một trăm lượng, Cố Thắng phiền não đá tường.
Trọng sinh trở về làm cái gì cũng không thuận lợi, đáng ghét! Kiếp trước A Hi rõ ràng là dùng phương thức này uy hiếp nữ nhân kia thổi gió bên gối giúp mình.
Lần này đổi thành hắn tới, sao lại không được chứ, chẳng lẽ là giọng điệu nói chuyện của hắn không đúng?
“Đều trách A Hi kiếp này quá mức máu lạnh vô tình!”
Trong lòng Cố Thắng tràn đầy oán hận.
Thực ra, đây chỉ là bề ngoài.
Nguyên nhân quan trọng hơn là, nữ nhân này mắc loại bệnh kia, là Cố Vãn Hi phát hiện đồng thời giúp nàng ta âm thầm chữa khỏi.
Trong lòng oán giận Cố Vãn Hi, hy vọng nhận được sự giúp đỡ của nàng giải quyết khốn cục trước mắt.
Nhưng Cố Thắng lại có chút thanh cao còn muốn thể diện, không chịu đi cúi đầu xin lỗi.
“Thôi vậy, không đi cầu xin nàng!”
Cắn cắn răng, Cố Thắng đè xuống ý niệm này.
Hắn không phải không có cơ hội, hắn có thể dựa vào chính mình, chỉ cần hành động tiễu phỉ tiếp theo hắn có thể lập công, liền có thể lấy công chuộc tội trở về quân doanh.
Dựa vào tình huống hiểu biết của hắn đối với tương lai, tới quân doanh, cũng có thể bớt chịu khổ!
Trong Lộc Minh Thư Viện.
“Hi Hi, xin lỗi, là ta hại Nhị ca của muội bị đuổi khỏi quân doanh.”
Lam Chiến vẻ mặt áy náy:
“Hay là? Ta dẫn hắn đi nói chuyện tử tế với Chỉ huy sứ, nghĩ cách để hắn quay về.”
Gần đây tin tức Cố Thắng nghĩ cách muốn quay lại quân doanh, hắn có nghe thấy một chút.
Cố Vãn Hi nghe xong, thần sắc không đổi, giọng điệu nhàn nhạt:
“Không cần đâu.”