Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 295: Vị Ngọt Hắn Trao

Trước Sau

break
“Không tính sai là tốt rồi, là do chúng thần sơ suất, công tử tinh tế thông minh, thật vất vả rồi.”
Các chưởng quỹ ngầm trao đổi ánh mắt, không giận cũng chẳng bực.
Trừ nửa tháng lương thì đã sao, chút tổn thất này bọn họ vẫn gánh nổi!
Tiền thưởng Thế tử cho bọn họ tận gấp đôi cơ mà!
Không hề lỗ.
“Được rồi, các ngươi cứ bận việc đi, làm cho tốt vào, cuối năm tiền thưởng chia hoa hồng không thiếu phần các ngươi đâu, ta đi đây.”
Hoắc Ngộ An xoay xoay cổ cùng chân tay một chút, khoác áo choàng rời đi.
Lúc bước ra khỏi phòng, miệng vẫn còn lẩm bẩm.
“Vốn dĩ định đi đón Vãn Hi, thế mà lại bị trì hoãn mất...”
Tội nghiệp Nhị công tử không hay biết rằng mình đã bị Đại ca nhà mình gài bẫy.
Tới khi về lại trong phủ, nghe tin Hoắc Lâm An đi đón người, hắn mới ngơ ngác nhận ra, nhưng cũng không mảy may nghi ngờ.
Dù sao hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, vị Đại ca vốn chẳng màng nữ sắc lại mau chóng động lòng với một nữ tử đến vậy.
“Trên núi lạnh lẽo, thời gian qua cháu không bị chết còng queo chứ?”
Sau bữa ăn, Lão phu nhân nắm lấy tay Cố Vãn Hi, gương mặt lộ vẻ từ ái hỏi han.
Vì cơ thể nhiễm lạnh, nên những mùa đông trước kia, đầu ngón tay nàng lúc nào cũng giá băng, buổi tối ngủ hai bắp chân trở xuống hay bị lạnh tới mất cảm giác.
Giờ đây nhờ tu luyện, cơ thể nàng không còn yếu ớt nữa mà đã khỏe mạnh hơn nhiều.
Nàng đã quên mất cảm giác rét mướt đói khát, cảm giác cơ thể khỏe mạnh quả thật là tuyệt vời.
“Tổ mẫu, con không lạnh đâu ạ, ăn ngon mặc ấm, người xem này, hình như con còn béo ra một chút đấy.”
Cố Vãn Hi nở nụ cười ngây thơ nũng nịu rồi ngẩng đầu lên.
Lão phu nhân vô cùng từ ái dịu dàng, khiến nàng bất giác coi mình như một đứa trẻ, muốn dựa dẫm và làm nũng một chút.
Dù là đối mặt với mẹ ruột Thẩm Nhược Linh, Cố Vãn Hi cũng chưa chắc có thể trút bỏ hoàn toàn sự đề phòng và lớp ngụy trang như thế này.
“Thật sao? Để tổ mẫu xem nào.”
Lão phu nhân hùa theo hỏi một câu, rồi đưa ngón tay ra nhẹ nhàng véo vào gò má nàng.
Thịt trên gò má đúng là có nhiều hơn trước, véo vào mềm mại đàn hồi hệt như chiếc màn thầu mới ra lò.
“Tốt lắm, không gầy gò như hồi mới tới nữa, nhưng vẫn phải ăn nhiều thêm chút nữa cho mau cao.”
“Lão phu nhân, Hầu gia và Thế tử tới rồi ạ.”
Tỳ nữ vừa thưa xong, Trấn Quốc Công đã cùng Hoắc Lâm An bước vào phòng. Ông đang bưng một cái mâm, bên trong đựng mứt hoa quả và quýt.
“Phu nhân, tới nếm thử quýt này đi, ngọt lắm đấy.”
Quốc công gia chọn ra hai quả quýt to nhất, ông muốn cùng lúc bóc cho Cố Vãn Hi và Lão phu nhân, thành ra lúng túng không biết nên bóc quả nào trước.
Nét mặt vô cùng áy náy bối rối.
“Tổ phụ, người bóc quýt cho Tổ mẫu đi, quả còn lại cứ để con.”
“Được, cho tên tiểu tử ngươi một cơ hội đấy!”
Lão gia tử lộ ra biểu cảm ban ơn, miễn cưỡng đặt một quả quýt vào tay Hoắc Lâm An.
Hai ông cháu gần như cùng một lúc bóc xong vỏ quýt, rồi chia nhau đưa ra.
“Cảm ơn huynh.”
Cố Vãn Hi nhận lấy quả quýt, phát hiện xơ trắng gân quýt bên trên đều đã được lột sạch sẽ.
Hoắc Lâm An mỉm cười gật đầu, không cất lời.
Lúc này, Quốc công gia ghé đầu tới trước mặt Lão phu nhân, mở miệng nói:
“A, phu nhân, tôi cũng muốn ăn nữa.”
Quýt là do ông bóc, cũng là ông đưa cho Lão phu nhân, nhưng ông lại đòi bà đút cho ăn.
Đã ngần này tuổi rồi mà còn tình tứ sên sến.
Lão phu nhân già rồi mà mặt cũng đỏ bừng:
“Mấy chục tuổi đầu rồi mà chẳng đoan trang chút nào, đi đi đi, né ra một bên.”
Miệng thì chê bai nhưng bà vẫn tách một múi quýt nhét vào miệng Lão gia tử.
Thấy cảnh này, Cố Vãn Hi cầm quả quýt đứng dậy cáo từ.
“Tổ mẫu, thời gian không còn sớm nữa, người và Tổ phụ nghỉ ngơi sớm đi ạ, chúng con xin phép lui trước.”
“Đi đi con, đường trơn trượt, chú ý bậc thang đấy.”
Lúc Hoắc Lâm An sắp bước ra, hắn ngoái đầu lại dặn dò một câu.
“Tổ mẫu, Tổ phụ thèm ăn, nhưng thầy thuốc dặn rồi, quýt không nên ăn nhiều quá đâu.”
Lão phu nhân gật đầu:
“Cháu yên tâm, ta biết rồi.”
Vợ chồng mấy mươi năm, bà làm sao không hiểu nổi tâm tư ông lão này? Chắc chắn là ôm mâm quýt ăn vụng bị cháu nội bắt quả tang, mới viện cớ sang chỗ bà.
Hai người rời khỏi viện của Lão phu nhân, thong thả rảo bước dọc đường.
Hoắc Lâm An đích thân đưa Cố Vãn Hi tới tận cổng viện của nàng, suốt một quãng đường, hai người không ai cất lời.
“Ta về đây, nàng nghỉ ngơi sớm đi.”
Đúng lúc hắn xoay người, Cố Vãn Hi liền cất tiếng hỏi khẽ.
“Chờ chút, sáng sớm mai xuất phát đúng không?”
Để nàng có cái cớ hợp lý ra khỏi phủ, Hoắc Ngộ An và Hoắc Tuy An hai người đã cùng lên tiếng, bảo là dẫn Cố Vãn Hi đi làm ăn mở mang tầm mắt, người nhà đều không phản đối.
Tuy nhiên lúc ăn tối vẫn chưa chốt thời gian cụ thể.
Chuyện này cần phải xử lý, càng sớm càng tốt.
“Ừm, sáng mai dùng xong bữa sáng rồi xuất thành, vẫn kịp.”
Nàng có Thuấn Di Phù, có thể hỗ trợ bọn họ tới thẳng đích đến trong thời gian ngắn, chẳng cần phải đội mưa tuyết dầm dề đi đường.
“Được.”
Cố Vãn Hi muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại chẳng biết phải nói gì.
Nàng mím mím môi, tựa như không có chuyện gì mà quay về trong phòng.
Lãnh Mị thì đi chuẩn bị nước tắm, nước nóng mùa đông nguội rất nhanh, may mà có bùa xiết, dán Hỏa Lực Phù lên có thể giữ cho nhiệt độ nước ở mức nhất định.
“Chủ tử, nước nóng xong rồi ạ, có thể tắm được rồi.”
“Được.”
Cố Vãn Hi đứng dậy chuẩn bị đi thay y phục, lúc này nàng mới phát hiện trong lòng bàn tay mình vẫn còn cầm quả quýt do Hoắc Lâm An tự tay bóc cho.
Bên cạnh thùng tắm cũng đặt một đĩa quýt tỏa hương thơm ngát cùng mứt hạt ăn vặt.
Nàng ngồi bên mép thùng tắm, tách một múi quýt bỏ vào miệng.
Quýt rất ngọt, từ khoang miệng lan tỏa thẳng tới tận đáy lòng.
Kiếp trước, mỗi khi gần Tết, những quả quýt mọng nước ngon lành, cha và các ca ca đều để dành cho Cố Kiều Kiều thưởng thức trước, thứ chừa lại cho nàng toàn là loại héo hon xơ xác, ăn vào vừa chua vừa chát.
Cố Kiều Kiều ăn nhiều bị đau bụng, lại còn quay sang trách người làm tỷ tỷ như nàng không chịu nhắc nhở.
Giờ đây, nàng chẳng còn cần phải lượm lặt đồ thừa của muội muội nữa.
Quýt ngọt đã có người mang tới, cho dù không có, nàng cũng có thể tự lực cánh sinh có được.
Tuy nhiên, đối với người đã trao tặng vị ngọt cho mình, nàng phát ra từ tận đáy lòng sự biết ơn.
Cố Vãn Hi thầm hạ quyết tâm trong lòng, sắp tới rảnh rỗi, nhất định sẽ ra sức giúp Hoắc Lâm An điều tra vụ án thật tốt!
Bữa sáng ngày hôm sau kết thúc, bọn họ liền rời phủ.
Hoắc Minh Đức day day tâm lông mày:
“Nhược Linh, mấy ngày tới đành phải phiền nàng cùng ta quán xuyến việc buôn bán ở các cửa tiệm rồi.”
Mấy đứa con trai đều không có ở kinh thành, công việc kinh doanh cần chính tay ông đứng ra thu xếp.
“Chúng ta là phu thê, sao lại nói phiền phức chứ, đây là việc nên làm mà.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Nhược Linh nhiều hơn trước hẳn, bà và Hoắc Minh Đức hiện giờ có thể nói là như vợ chồng mới cưới, ngọt ngào như mặn nồng keo sơn, mặn nồng không xiết.
Khi ông làm ăn buôn bán hay giao thiệp bạn bè đều dẫn bà đi cùng, lúc sang y quán thăm bệnh, Hoắc Minh Đức cũng túc trực bên cạnh.
Cả hai kinh ngạc phát hiện ra bản thân đều có chút bám người, hơn nữa lại chẳng hề chán ghét hành động đó của đối phương.
“Nói đúng lắm, phu thê một lòng, phu nhân mời.”
Hoắc Lâm An vươn tay đỡ Thẩm Nhược Linh bước lên xe ngựa.
Ở một nơi khác, vùng ngoại ô kinh thành, trong tiểu viện của Cố Vãn Hi.
“Mọi người đã chuẩn bị xong chưa?”
Nàng lấy Thuấn Di Phù ra, nhìn ba người Hoắc Lâm An đang đứng trước mặt mình.
“Xong rồi!”
Cố Vãn Hi phất tay một cái, bùa giấy liền dán chặt lên người ba người bọn họ, ngay sau đó luồng ánh sáng trắng bao bọc lấy, chớp mắt một cái bóng dáng cả ba đã biến mất tại chỗ.
Bỏ lại Phong Tức và Lãnh Mị đứng nhìn nhau trố mắt.
“Không còn việc của chúng ta nữa sao?”
Lãnh Mị đã quen với việc này:
“Cho chúng ta nghỉ ngơi không tốt sao? Nào, tỉ thí vài chiêu đi, kẻ thua phải bỏ ra nửa tháng tiền lương thấy sao?”
“Tỉ thì tỉ!”
Mấy người vừa nói vừa kéo nhau đi so tài.
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương