Thiếu Nữ Huyền Học: Trọng Sinh Vả Mặt Cực Phẩm, Làm Nũng Trong Lòng Thế Tử

Chương 302: Cố Vãn Hi, Thượng Khách Của Chốn Quyền Quý

Trước Sau

break
Hoắc Tuy An cạn lời:
“Còn chẳng phải do Nhị ca hôm qua làm ồn ảnh hưởng đại ca nghỉ ngơi sao.”
Đại ca nhà mình ở kinh thành ngày ngày tra án, bận rộn túi bụi.
Khó khăn lắm mới cùng họ đi ra ngoài một chuyến, tuy nói là phá án nhưng so với ở kinh thành thì thả lỏng đôi phần.
Khó khăn lắm mới tranh thủ chút thanh nhàn, Nhị ca còn quấy rầy hứng thú của huynh ấy, bị ghét bỏ là đáng đời!
“Thế sao? Nhưng sao ta lại thấy ánh mắt đại ca nhìn đệ cũng tràn ngập ghét bỏ thế?”
Hoắc Tuy An trán nổi vạch đen:
“Mắt huynh có vấn đề rồi!”
Chuyện đám kẻ xấu tự chặt chém hành hạ bản thân rốt cuộc vẫn đánh động tới quan phủ, nhưng sau một hồi lùng xới điều tra lại chẳng thu được nửa điểm manh mối.
Số của cải biến mất không dấu vết hoàn toàn không tra ra tung tích, bởi hòm xiểng không hề bị hư hại, nơi cất giữ lại kín kẽ vô cùng, thực sự không biết bấu víu vào đâu mà điều tra.
Rốt cuộc chỉ đành gác lại thành án treo, cộng thêm việc bản thân chúng mang tật giật mình nên không dám truy cứu, sự việc cứ thế chìm xuồng.
Quan sai cũng chẳng bận tâm điều tra sâu, đám người này vốn máu mê cờ bạc thành tính.
Biết đâu chừng đã phá sạch gia tài từ lâu, nay vì gạt người nhà nên mới diễn trò vừa ăn cướp vừa la làng cũng nên.
Bao nhiêu năm trôi qua, đám người này vẫn chẳng thể sinh con đẻ cái, đứa trẻ nhận nuôi nghe tin gặp chuyện liền vội vã vạch rõ ranh giới, mặc kệ sống chết.
Sau khi rời khỏi nơi đây.
Cố Vãn Hi đem số của cải này đổi thành bạc lẻ, âm thầm rải vào thùng gạo, bếp lò cùng chuồng gà của các hộ dân nghèo.
Tiền không nhiều, mỗi nhà chừng một lượng bạc, nhưng cũng đủ giúp đỡ họ trang trải đôi chút.
Nếu gặp phải nhà trên có cha mẹ già yếu dưới có con thơ, hoặc trong nhà có người ốm đau bệnh tật, nàng sẽ cho thêm một chút.
Giúp đời khi có khả năng, nhưng đưa nhiều quá lại dễ khiến họ nẩy sinh tâm lý ỷ ôi lười biếng, cho vừa đủ thế này là vẹn cả đôi đường.
Đi dạo bên ngoài vài ngày, nàng tranh thủ bấm quẻ cho người ta.
“Đa tạ Đại sư, ngài thật là người tốt!”
Sau khi trả tiền quẻ, người có duyên hồ hởi phấn khởi ra về.
Cố Vãn Hi đem chỉ tiêu mỗi ngày ba quẻ tăng lên thành năm quẻ, tính toán rủi may, bán thêm bùa hộ thân các loại.
Những chuyện xảy ra ở các nơi này đa phần là việc vụn vặt, bấm quẻ không tốn mấy sức lực.
Hoắc Tuy An thì xem mạch bốc thuốc cho người bệnh, Hoắc Ngộ An lại sai người chuẩn bị bánh thầu ngũ cốc, cùng chăn nệm quần áo cũ đem phân phát cho dân nghèo.
“Đừng chen lấn! Từng người một, ai cũng có phần!”
Dân chúng nhận được y phục chăn nệm cũ mừng rỡ không xiết, liên tục cất lời cảm tạ Hoắc Ngộ An.
Hoắc Lâm An ở bên cạnh phụ giúp một tay, hắn khâm phục liếc nhìn Nhị đệ nhà mình một cái.
“Thạo việc thế này, đệ trước kia thường xuyên tự mình giám sát sao?”
Hắn phụ trách tra án, chuyện kinh doanh trong nhà xưa nay không hề can thiệp, bởi Nhị đệ và phụ thân có thể quán xuyến rất tốt.
Hoắc Ngộ An nhếch mày:
“Hễ rảnh rỗi đệ lại tới trông nom. Mới đầu chưa hiểu chuyện, đệ chuẩn bị toàn đồ mới toanh, kết quả lợi bất cập hại.”
Bần dân bách tính nghèo khổ làm sao giữ nổi đồ mới xịn xò, rất dễ bị kẻ khác nhăm nhe dòm ngó, hoặc đồ vừa tới tay họ đã vội đem đi bán quách.
Hoặc là sơ hở một cái bị kẻ trộm nẫng mất, rốt cuộc vẫn phải chịu rét mướt, làm cách này có thể chặn đứt tâm tư lệch lạc của kẻ xấu.
“Khá lắm!”
Hoắc Lâm An vỗ vỗ vai hắn. Mỗi người có một sở trường, đúng là chất liệu làm ăn buôn bán.
Thấu hiểu tường tận tâm lý bách tính, bảo sao lại có thể chèo lái công việc kinh doanh phát đạt đến vậy.
“Đại ca không cần phụ đệ đâu, ca cứ đi làm việc mình giỏi đi. Anh em chúng ta mỗi người một việc, gia đình sẽ ngày càng tốt đẹp hơn thôi.”
Hoắc Lâm An mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Giữa anh em với nhau, có những chuyện chẳng cần bộc bạch quá rõ ràng, bởi người trong cuộc tự khắc thấu hiểu.
“Được, nơi này giao cho đệ. Bận xong thì đi đón... nàng ấy, ca tới phủ nha xem vụ án tra tới đâu rồi.”
Những ngày ở bên ngoài, họ thi triển hết bản lĩnh của mình.
Hoắc Lâm An đến huyện nha địa phương, rút ra mấy vụ án tồn đọng lâu năm, truyền dạy cho họ phương pháp phá án.
Khoảng thời gian này hắn cũng nghiệm ra một đạo lý, một mình hắn không thể nào bắt hết kẻ xấu trên đời, nhưng hắn có thể dạy cho người khác cách bắt!
Thực ra rất nhiều manh mối phơi bầy mười mươi, nhưng bộ đầu quan sai nơi đây lại u mê không tỏ. Hoắc Lâm An vừa chỉ điểm một cái, họ liền tỉnh ngộ gạt mây thấy trời xanh.
Lập tức mở cuộc điều tra bắt bớ kẻ thủ ác, trong chốc lát, quan sai vùng này bận rộn vắt chân lên cổ, còn bách tính thì vỗ tay reo hò hả hê, bản thân quan sai cũng thấy tự hào khôn siết.
Hoắc Lâm An mượn danh nghĩa Thiên tử phái đi làm việc, tiếng thơm Hoàng đế hưởng trọn, sau này hắn quay về kinh thành thuật lại công việc, Hoàng đế cũng chẳng thể phàn nàn nửa lời.
Còn Hoắc Ngộ An cùng Hoắc Tuy An thì âm thầm mở rộng việc làm ăn của Hoắc gia, dùng y thuật cứu giúp bách tính, đồng thời giao lưu nâng cao tay nghề với các thầy thuốc địa phương.
“Vãn Vãn, huynh cảm thấy y thuật của mình hình như lại tiến bộ thêm một bậc rồi!”
Hoắc Tuy An có phần kích động.
Những căn bệnh trước kia hắn thấy hóc hóc nan giải, ở các trấn nhỏ này lại có những phương pháp chữa trị vô cùng đơn giản mà mang lại hiệu quả vượt trội.
“Học hành là vô bến bờ, hơn nữa, trong ba người đi cùng ắt có người là thầy ta, người khác cũng có những điểm mạnh đáng để học hỏi.”
Đây cũng chính là lý do vì sao khi quyết định đi bấm quẻ, nàng lại rủ thêm nhóm người Hoắc Lâm An đi cùng.
Thế giới bên ngoài vô cùng rộng lớn, đi nhiều ngắm nhiều mới tiếp thu thêm được nhiều tri thức mới.
Chờ chuyện ở kinh thành giải quyết đâu vào đấy, tận mắt chứng kiến gã cha tồi cùng mấy người ca ca tự đào hố chôn mình xong, nàng sẽ rời khỏi kinh thành.
Rong ruổi khắp thiên hạ, tiếp tục bấm quẻ xem bói cho người, siêu độ cho quỷ.
“Lời Vãn Vãn nói lúc nào cũng khiến vi huynh rộng mở tầm mắt.”
Hoắc Tuy An cưng chiều đáp lại bằng một nụ cười.
Giây tiếp theo, một bóng người lù lù chắn ngay giữa hai người.
Chính là Hoắc Lâm An. Thấy hai người nhìn nhau đắm đuối, trong lòng hắn tự dưng dâng lên cảm giác chua xót hờn ghen.
Tên tiểu tử này, cười gì mà hớn hở xun xoe thế không biết!
Chà, Đại ca lại ăn dấm chua rồi.
“Vãn Vãn, Đại ca, Tam đệ! Huynh mua cho mọi người đồ ăn vặt ngon lắm này, còn nóng hổi luôn...”
Hoắc Ngộ An hớn hở chạy tới, gạt Hoắc Lâm An sang một bên, rồi dâng hộp thức ăn ra trước mặt Cố Vãn Hi như khoe bảo vật, vẻ mặt hệt như đang chờ thưởng.
Lông mày Hoắc Lâm An nhíu chặt, mặt mày xám xịt như đít nồi.
Tách, Đại ca càng ghen tị hơn rồi, Nhị ca sắp bị hắt hủi cho xem!
Bảy ngày sau, Cố Vãn Hi cùng nhóm Hoắc Lâm An trở về kinh thành.
Vừa nghe tin nàng về tới nhà, Lam Chiến liền lập tức dẫn theo biểu đệ biểu muội mang tới mấy rương tạ lễ hậu hĩnh.
Sau khi giải quyết xong tai họa gia đình, họ phải bận rộn lo liệu việc cưới hỏi cho hai đứa trẻ, nên chuyện đến cảm ơn Cố Vãn Hi đành gác lại một thời gian.
Khi vào kinh nghe tin nàng không có ở phủ liền kiên nhẫn chờ đợi, vừa hay tin nàng trở về là chạy sang cảm tạ ngay.
“Thế tử, Vãn Vãn muội muội, không phải ta tiết lộ bí mật đâu, là do mẫu thân ta, người tuổi tác đã cao nên không giữ nổi mồm miệng.”
Lam Chiến tràn ngập áy náy. Bọn họ không dò hỏi được thân phận Cố Vãn Hi từ chỗ hắn, nhưng sau khi nhận ra Hoắc Tuy An, để chắc chắn mình không nhìn nhầm nên đã tới hỏi Lam gia chủ mẫu.
Sự tồn tại của Quốc Công Phủ vốn dĩ khiến kẻ trên cao kia vô cùng kiêng dè, họ cũng không muốn gây thêm rắc rối cho Hoắc gia nên chỉ đành âm thầm giữ kẽ.
Ngay cả lần dâng lễ này, bọn họ cũng chỉ đích danh là tới tạ ơn Cố Vãn Hi.
Lý do đưa ra là do nàng tinh thông y thuật đã ra tay cứu giúp ái nữ nhà họ, hoàn toàn là tình cảm và lòng biết ơn giữa hàng hậu bối với nhau.
Lần này ngoài việc tạ ơn, họ còn muốn mời nàng sang năm tới dự tiệc cưới của tỷ muội thâm giao Từ Tư Tư.
“Không sao đâu, vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.”
Cố Vãn Hi liếc nhìn Hoắc Lâm An một cái rồi đon đả đón bọn họ vào Trấn Quốc Công Phủ.
Ngay sau đó, những gia đình khác như thể nhận được tín hiệu gì đó, ít nhiều cũng cho người mang quà tới biếu Cố Vãn Hi.
Trong đó cơ bản đều là nhờ nàng bấm quẻ mà giải quyết xong xuôi những chuyện nan giải hóc hóc.
Họ đều bắn tin ra ngoài một điều: Cố Vãn Hi có thâm giao vô cùng thắm thiết với vãn bối nhà họ, chính là thượng khách được tôn kính nhất trong phủ.
Cố Kiều Kiều sau khi nghe tin thì khó hiểu vô cùng! Trong lòng dâng lên cảm giác chua chát đố kỵ. Kiếp trước cô ta chẳng có nổi nửa mống bằng hữu trong giới quý nữ kinh thành, bọn họ đều coi thường cô ta.
“Tỷ tỷ từ bao giờ lại móc nối được với Từ gia thế chứ?”
 
break
Trước Sau

Báo lỗi chương