Tùm tum
Động tĩnh khiến mọi người lần lượt ngoái đầu nhìn.
“Tam ca!”
Cố Kiều Kiều trợn tròn mắt, tiếng gào vỡ cả giọng.
“Mau mau mau, sào trúc.”
Mấy anh em vội vã chạy tới, vươn sào trúc bên bờ sông xuống nước, liên tục gào khóc gọi Cố Trạch.
Lúc ấy.
Cố Trạch rơi chìm nghỉm xuống dòng nước sông băng giá, chỉ cảm thấy đầu óc đau như búa bổ, một luồng ký ức vừa xa lạ vừa quen thuộc cuồn cuộn nhồi nhét vào trong não.
Cái đau bị lửa thiêu chết dường như vẫn còn cảm nhận được, ngay sau đó là cái lạnh thấu xương thấu tủy.
Phẫn nộ, sợ hãi, oán hận, đủ loại cảm xúc quấn quít trong trí óc làm hắn cảm thấy ngạt thở.
“Hù.”
Đầu hắn nhô lên khỏi mặt nước, theo bản năng chộp lấy sào trúc, mặc cho các ca ca kéo hắn vào bờ.
“Ta là đệ tử truyền nhân của Viện thủ, chuyện này không thể thay đổi được.”
Lạnh đến mức run rẩy cầm cập, nhưng việc đầu tiên Cố Trạch làm sau khi bò lên bờ lại là lao về hướng Ôn thái y rời đi.
Hắn phải tới Quốc Y Đường, hắn phải tới bái sư.
Tết Thượng Nguyên, băng đao tuyết tan, nhưng cái lạnh đầu xuân vẫn còn se lạnh, ăn mặc dày cộp giờ lại rơi xuống nước, toàn thân ướt đẫm.
Bộ quần áo bông ngấm nước mặc trên người chẳng khác nào đeo đá trên lưng, mới đi được mấy bước hắn đã ngã sấp mặt xuống đất.
“Lạnh đến ngốc rồi chắc, giờ này còn tơ tưởng bái sư nữa cơ đấy, không tỉnh táo thì xuống ngâm nước lạnh tiếp đi?”
Luôn có những kẻ không liên quan đứng xem náo nhiệt, cất lời dội nước giếng sâu.
“Câm miệng, bổn công tử chính là đệ tử truyền nhân của Ôn thái y!”
Nghe Cố Thắng nói vậy, Cố Kiều Kiều theo bản năng nhìn nhau với Cố Thắng.
Lão tam đây là đã trở lại rồi sao?
“Nhị ca ngài đừng gấp, chúng ta vẫn còn cơ hội mà, nhưng huynh phải suy nghĩ một chút, kiếp này tại sao lại không lọt vào mắt Ôn thái y, kiếp trước chẳng phải rất dễ dàng sao?”
“Ta...”
Cố Trạch há miệng, lại lạnh đến mức hắt hơi một cái.
Hắn ấp úng không nói tiếp được:
“Sách, là cuốn y thư đó!”
“A Hi, đúng rồi, tìm A Hi lấy lại đồ của ta là được!”
Cuốn y thư đó là do Cố Vãn Hi mua, chính là cuốn hôm đó nàng mua tặng cho Hoắc Tuy An.
Thứ đó vốn dĩ phải thuộc về hắn chứ!
Đó là gạch gõ cửa dọn đường của hắn mà!
Lọt vào tai Cố Thắng và Cố Kiều Kiều, lại thành ra Cố Vãn Hi hỏng việc.
“Lại là A Hi, nó đúng là không chịu nổi khi thấy chúng ta sống tốt mà!”
Cố Thắng ánh mắt u uất, miệng lẩm bẩm chửi rủa.
Nghe vậy, Cố Trạch càng thêm sốt ruột muốn tới Quốc Công Phủ tìm người.
“Tam ca đừng gấp, đồ ở chỗ nó thì không chạy đi đâu được đâu, huynh nên đi thay một bộ quần áo trước đã, kẻo nhiễm lạnh hỏng người.”
“Nó ở đằng kia kìa!”
Cố Phong mắt sắc, lập tức nhìn thấy Cố Vãn Hi trong dòng người đang bước lên cầu, lập tức gào to thành tiếng.
“Cố Vãn Hi!”
Cố Trạch ngẩng đầu nghiến răng nghiến lợi, bước những bước chân nặng trềnh trệch tiến về phía nàng.
Nhìn thấy bọn họ tiến về phía mình, Cố Vãn Hi cũng không né tránh, cứ thế lặng lẽ thưởng thức dáng vẻ thảm hại của mấy người bọn họ.
“Hi Hi, kẻ đến không tốt đâu, tớ đỡ cho, các cậu đi trước đi.”
Nguyễn Thanh Sương tiến lên nửa bước, vô cùng nghĩa khí.
“Thanh thiên bạch nhật, bọn họ không dám làm gì ta đâu, hơn nữa, người đâu phải do ta đẩy xuống.”
Ánh mắt Cố Trạch này có gì đó không đúng, lẽ nào hắn ta cũng...
Chưa chắc chắn, cứ xem tiếp rồi tính.
“Đưa đồ đây cho ta!”
Cố Trạch hầm hầm tiến lên, rõ ràng lạnh đến mức run rẩy nhưng vẫn lý thẳng khí hùng thò tay về phía nàng.
Dáng vẻ cao ngạo đó, cứ như thể bản thân vẫn là đồ đệ của Viện thủ cao cao tại thượng, thân phận đắt giá.
“Thứ gì? Thứ gì cơ?”
Cố Vãn Hi giả ngu giả ngơ, xác nhận qua ánh mắt, Cố Trạch cũng đã trọng sinh rồi.
Tốt quá rồi!
Trọng sinh thì tốt, như vậy hắn ta mới có thể biết rõ ràng bản thân đã mất đi những gì.
Sau này nếu mình ra tay đối phó, mới càng thêm hả hê.
Nếu không biết chuyện, thì sao biết được kiếp trước mình đã sai lầm tới mức nào chứ?
“Đừng có giả ngu, cuốn y thư, cuốn y thư ngươi mua cho Hoắc Tuy An vốn dĩ phải đưa cho ta, ngươi trả lại cho ta, ngươi vẫn là muội muội tốt của ta.”
Buồn cười chết mất!
Làm muội muội của hắn ta là ân huệ to lớn lắm sao?
“Ngươi cũng nói rồi đấy, đó là thứ ta mua cho Tam ca ca của ta, chứ đâu phải cho ngươi, lấy đâu ra chuyện trả hay không trả?”
Giọng điệu Cố Vãn Hi thong thả lại mang theo vài phần khinh bỉ.
“Cố Trạch, đừng có đòi hỏi ở ta, ta không nợ ngươi!”
Nguyễn Thanh Sương lúc này móc mỉa:
“Đúng thế, từng thấy người đòi cha mẹ cái này cái kia, chứ chưa thấy ai đòi muội muội cái này cái nọ bao giờ.”
“Sao nào, sau này ngươi muốn cưới vợ, cũng đòi Hi Hi cho ngươi tiền sính lễ chắc?”
Màn châm biếm này làm Cố Trạch đỏ bừng cả mặt.
Hắn trừng trừng mắt nhìn Cố Vãn Hi:
“Có phải ngươi cũng trở lại rồi không, ngươi cố tình đúng không?”
Cố Thắng và Cố Phong âm thầm tách Nguyễn Thanh Sương và mọi người ra.
“A Hi, nói chuyện chút đi?”
Được thôi, vậy thì nàng nghe xem bọn họ xảo ngôn biện bạch thế nào, dù sao lúc này nhìn thấy dáng vẻ thảm hại của bọn họ, tâm trạng nàng đang rất tốt.
Sẵn lòng lãng phí chút thời gian nghe bọn họ nói.
“A Hi, em đừng có keo kiệt như vậy, khi đó chúng ta làm như vậy cũng là vì Cố gia, vì tốt cho em thôi.”
“Khi đó em mệnh không còn dài, nếu gạch giá qua đó chỉ làm liên lụy gia đình, mang lại rắc rối cho cha và chúng ta, để Kiều Kiều thay thế em cũng là chuyện bất đắc dĩ.”
Cố Trạch nuốt nước bọt, chịu đựng cái lạnh tiếp tục giải thích.
“Kiều Kiều nó cũng phải chịu đựng cái đau đổi mặt, nó hy sinh bản thân là để củng cố vinh quang cho Cố gia chúng ta, cũng coi như là gánh vác nỗi lo cho em rồi.”
Thật là một màn đổi trắng thay đen hảo hạng!
Cố Thắng lúc này bồi thêm:
“Tuy nhiên những chuyện này đều đã qua rồi, chuyện cũ coi như gió bay, em cũng đã hại chúng ta rồi, ân oán này coi như hòa nhau.”
“Em mau đưa cuốn y thư gì đó trả lại cho Tiểu Trạch đi, nó có việc đại sự cần dùng tới!”
“Mọi người đang nói gì thế, ta một câu cũng không hiểu, y thư ta sẽ không đưa đâu, nói xong chưa?”
“Nói xong ta đi đây.”
Lại là cái bộ điệu này, nàng nghe đến phát chán rồi, hóa ra bản thân bị lột da mặt còn phải cảm ơn bọn họ chắc?
Đúng là thần kinh!
“Không được đi!”
Cố Trạch cuống lên, lập tức thò tay định chộp lấy cánh tay Cố Vãn Hi, lại bị bẻ ngoặt ra sau lưng, cả khuôn mặt dán chặt vào tường cầu đá.
“Tam ca nếu không muốn giữ lại cánh tay này thì ta phế luôn, ta nghe nói ngươi không muốn học y nữa, hay là, để ta giúp ngươi một tay nhé?”
“Ngươi dừng tay lại!”
Cố Kiều Kiều vội vàng quát lên:
“Chẳng phải chỉ là một cuốn y thư hiếm có thôi sao? Nhị ca hiện tại có thừa tiền, lại không phải không mua được.”
Lời này vừa thốt ra, mắt Cố Trạch sáng lên, đúng rồi, sao hắn không nhớ ra chuyện này nhỉ.
Cố Thắng gật đầu, cũng cảm thấy khả thi.
“Ai thèm thứ đồ bỏ đi của mi, chúng ta đi!”
Hắn vô cùng hống hách kéo Cố Trạch đi.
Đi được vài bước, Cố Trạch ngoái đầu nhìn Cố Vãn Hi, sự xa lạ và mỉa mai trên mặt Cố Vãn Hi khiến trong lòng hắn bất an.
Cùng lúc đó cũng hối hận, hối hận tại sao bản thân không trọng sinh sớm hơn!
Kiếp trước Cố Vãn Hi nhắc nhở mình cách xử lý trong y thư, kiếp này sao lại thốt ra từ miệng người đàn ông xa lạ đó.
Người đó là do nàng sai tới sao?
Không đúng, y thuật của nàng cũng khá tốt, nếu trọng sinh rồi, có cơ hội bái sư Ôn thái y thì bản thân nàng đã sớm nắm chặt lấy rồi, sao có thể dửng dưng như thế.
Cố Vãn Hi chắc chắn chưa trọng sinh! Nếu không với tính cách quật cường trước khi chết ở kiếp trước của nàng, sống lại lần nữa nói không chừng sẽ ra tay với bọn họ trước để chiếm thế thượng phong.
Tới khách sạn, ngâm xong nước nóng thay quần áo, bước ra khỏi phòng tắm, Cố Kiều Kiều lập tức đón lấy.
“Nhị ca, đừng lo lắng nữa, chắc chắn vẫn còn cách khác mà.”
“Cách khác? Cuốn y thư thất truyền hiếm có em đi tìm cho ta chắc?”
Cố Trạch đang phiền não, nghe vậy bực bội bạt lại.