Mái tóc dài của Thẩm Miên Miên xõa xuống phía sau. Khi nhận ra Phó Sâm Chấp lại muốn làm chuyện đó, cô gái nhỏ không biết lấy đâu ra dũng khí, giơ tay tát anh một cái thật mạnh!
Rõ ràng cô đã nghe lời anh như vậy rồi, tại sao anh vẫn cứ nghĩ cách để bắt nạt cô...
“Phó Sâm Chấp, tôi... tôi không muốn sinh con cho anh...”
Trên mặt người đàn ông hằn lên một vệt đỏ, nụ cười nơi khóe miệng chậm rãi biến mất, bàn tay anh giữ chặt vai cô gái, cả hai người từ lâu đã ngã xuống giường, chỉ là cái tát của Thẩm Miên Miên đã cắt ngang sự trừng phạt mà Phó Sâm Chấp định dành cho cô.
“Không muốn sinh con cho anh?”
"Vậy vợ nhỏ của anh thử nói xem, em muốn sinh con cho ai, hả?"
Giọng Phó Sâm Chấp trở nên hung ác, khản đặc vì giận dữ: “Em phản kháng anh như vậy, là còn muốn gặp lại tên bác sĩ hôm đó phải không?”
“Anh ta tốt hơn anh sao? Cho nên em muốn sinh con cho anh ta?”
Phó Sâm Chấp không nỡ quát mắng vợ nhỏ của mình, nhưng vẫn không thể kìm nén cơn giận mà chất vấn cô.
Vợ nhỏ của anh, xinh đẹp như vậy, làn da mịn màng trắng nõn, nếu như một ngày nào đó lại nằm dưới thân người khác...
Phó Sâm Chấp sẽ phát điên, anh sẽ giết gã đàn ông đó trước, sau đó mang cô vợ nhỏ đến hòn đảo hoang vắng không một bóng người, đích thân tắm rửa sạch sẽ cho cô, khiến cô vĩnh viễn không thể trốn thoát khỏi anh.
Ánh mắt hung dữ của anh khiến Thẩm Miên Miên sợ hãi, mặt cô trắng bệch, vừa hoảng loạn vừa ấm ức.
"Phó Sâm Chấp... chẳng phải anh nói tôi là vợ anh sao? Đến cả vợ mình mà anh cũng không có một chút tin tưởng... Đáng đời anh không ai yêu."
Nói xong, cô lập tức chui vào góc trong cùng của giường, ánh mắt hoảng sợ của cô đâm sâu vào tim Phó Sâm Chấp.
Đáng đời anh không ai yêu?
Phó Sâm Chấp quỳ lên giường, lại lần nữa áp sát cô vợ nhỏ, móc ra một khẩu súng từ túi áo.
“Em không yêu anh?”
Khuôn mặt người đàn ông tối sầm lại: "Thẩm Miên Miên, ai cũng có thể nói câu này, chỉ riêng em là không được!"
Anh dí súng vào ngực cô gái nhỏ: “Chỉ cần bóp cò, anh có thể lấy mạng em ngay lập tức.”
Thẩm Miên Miên không dám nhúc nhích: “Anh… anh căn bản không hề yêu tôi, anh chỉ thích cơ thể tôi. Nếu yêu tôi thật, anh sẽ không nhốt tôi lại…”
Phó Sâm Chấp lên đạn khẩu súng trong tay.
"Bảo bối, anh hỏi em lần nữa, em có yêu anh không?"