Tình Yêu Cưỡng Chế Trong Tay Kẻ Điên Phê Tàn Nhẫn

Chương 19

Trước Sau

break

Thẩm Miên Miên cảm thấy chắc chắn có điều gì đó mờ ám, cho nên trước khi rời khỏi tòa nhà này, cô không thể lơ là cảnh giác.

Nhỡ đâu Phó Sâm Chấp đã phái người nào đó nấp trong góc chờ cô ra, rồi anh sẽ trực tiếp bắt cô về…

Như vậy sau này sẽ không còn cơ hội trốn thoát nữa.

Thẩm Miên Miên biết Phó Sâm Chấp là người thủ đoạn đến mức nào, đến lúc đó cho người rào sắt quanh nhà, cô sẽ không bao giờ ra ngoài được nữa.

Cô gái nhỏ chắc chắn xung quanh không có ai, lập tức trực tiếp chui ra ngoài.

Cô hoàn toàn xa lạ với nơi này, cũng không rõ bên ngoài canh gác thế nào, chỉ biết mỗi ngày đều có một người giúp việc đến đưa đồ ăn.

Cô cố gắng áp sát tường đi nhẹ nhàng, bây giờ là ban đêm nhưng cô cũng không dám đi thang máy, chỉ có thể nhanh chóng tìm cầu thang bộ đi xuống.

Cuối cùng cô gái nhỏ cũng nhìn thấy lối thoát hiểm, trái tim cô đập thình thịch vì kích động, lập tức men theo cầu thang chạy xuống.

Nhưng Thẩm Miên Miên vừa chạy vừa không kìm được nước mắt, cô chạy rồi có thể chạy đi đâu, chính cô cũng không biết mình có người thân hay không.

Thậm chí khi cô rời khỏi Phó Sâm Chấp thì sẽ không có nơi nào để đi.

Cô gái nhỏ khẽ cắn môi, trước tiên đi báo cảnh sát, nếu ngay cả cảnh sát cũng không tìm được người thân của cô, cùng lắm thì cô sẽ đi làm phục vụ, tự nuôi sống bản thân!

Nghĩ vậy, cô đã xuống tới tầng một.

Cửa lớn không khóa, chỉ cần đẩy cánh cửa này ra, cô sẽ tự do!

Thẩm Miên Miên nhanh chân chạy ra ngoài, vòng quanh khu nhà một vòng lớn mới tìm được cổng chính.

Nơi này thật sự có chút hoang vắng, cô gái nhỏ đứng bên đường một hồi lâu cũng không thấy một chiếc xe nào.

Cuối cùng, có một ánh đèn từ xa tiền lại, một chiếc xe đi tới, Thẩm Miên Miên vẫy tay mạnh, chiếc xe dừng lại.

Thẩm Miên Miên thở phào nhẹ nhõm khi thấy người trong xe không phải là Phó Sâm Chấp.

"Làm ơn cho tôi đi nhờ đến đồn cảnh sát được không?"

Cô nói với giọng rất gấp gáp.

Người kia có chút mất kiên nhẫn, nhưng liếc nhìn Thẩm Miên Miên hai cái rồi hất cằm về phía sau: "Ngồi phía sau đi."

Trong mắt Thẩm Miên Miên thoáng hiện lên vẻ cảm kích: "Cảm ơn anh."

Cô vừa lên xe, người đàn ông trung niên phía trước đã lên tiếng hỏi: "Đường đến đồn cảnh sát không gần đâu, cô trả tôi bao nhiêu tiền xe?"

Cô gái nhỏ ngẩn người, trên người cô không có tiền...
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương