Ánh nắng trải lên mặt bàn, dát một lớp sóng vàng mềm mại. Hàn Thâm đang ngủ thì bị ai đó chọc tỉnh.
Một ngón tay mảnh khảnh, là giọng một cô gái. Nếu nhớ không lầm thì cùng nhóm học tập với cậu, tên là Cố Tân.
Trên mặt Cố Tân viết đầy vẻ sợ hãi như thể vừa đánh thức mãnh thú đang ngủ say, cô ấp úng:
“Bạn… bạn học này, tôi muốn hỏi, cậu có cần… giúp đỡ học tập gì không?”
Rõ ràng là đã lấy hết can đảm.
Hàn Thâm vuốt tóc mái, ngồi thẳng dậy, chân dài khẽ đạp vào chân bàn, đôi mắt cụp xuống, nhẹ giọng:
“Hửm?”
Cố Tân vội vàng rút ra một tờ áp phích, giới thiệu nghiêm túc chẳng khác gì nhân viên bán nhà:
“Vì lần thi tuần trước điểm của cậu hơi… thấp, mà chúng ta lại cùng nhóm, nên bọn tôi muốn cùng nhau tiến bộ, cùng nhau vươn xa hơn.”
Chương Minh phụ họa:
“Đúng đó! Một bông hoa nở không thể thành mùa xuân, trăm hoa cùng nở mới rực rỡ khắp vườn!”
Cố Tân tiếp lời:
“Bọn tôi chuẩn bị mấy gói hỗ trợ, gói thứ nhất mỗi bạn phụ đạo cho cậu một môn, gói thứ hai mỗi ngày dành hẳn một tiết tự học để kèm riêng cho cậu.”
Chương Minh tiếp tục tâng bốc:
“Đúng vậy! Năng lượng lớn, siêu bền bỉ, mỗi tiết học đều mạnh mẽ hơn tiết trước!”
Thật ra, trong lòng cả hai đều cực kỳ hoang mang.
Bởi vì nói chuyện học hành với một tên học dở mà mặt dày như Hàn Thâm, chẳng khác nào đang xúc phạm người ta cả.
Lẽ nào không sợ chọc giận cậu ta, rồi bị đánh cho một trận sao?
Hàn Thâm: “Không cần, cảm ơn.”
Cố Tân cố gắng nói thêm:
“Vậy… chúng ta có thể bắt đầu từ những phần cơ bản, như cấp số cộng, cấp số nhân chẳng hạn.”
Rầm!
Hàn Thâm đá mạnh chiếc ghế đứng dậy, Cố Tân hét lên một tiếng the thé, lùi lại đến mức lưng ép sát vào ghế, vẻ mặt đầy sợ hãi.
“…”
Hàn Thâm đoán trong mắt cô, chắc mặt mình đang viết rõ mồn một sáu chữ đói quá, muốn ăn thịt người.
Cậu bước ra khỏi lớp, sau lưng nghe Chương Minh đang thắc mắc:
“Anh Trần đi nộp bài sao giờ còn chưa về? Không phải lại bị cô Tần mắng nữa chứ?”
Nhà vệ sinh nằm ở khúc ngoặt cầu thang tầng hai, từ lớp 1 đi qua phải băng qua mấy lớp 2, 3, 4.
Hàn Thâm không mặc đồng phục, áo phông đen phía sau in hình một chùm lông tên sắc nhọn. Mỗi khi đi ngang qua lớp nào, tiếng ồn ào trong lớp đó lại tăng gấp đôi.
Người ngồi phơi nắng hai bên hành lang đều quay đầu nhìn, săm soi cậu từ trên xuống dưới, rồi rì rầm bàn tán.
Trong nhà vệ sinh, cạnh cửa sổ có một cậu con trai cao gầy đang đứng, miệng ngậm điếu thuốc. Hai đứa khác đứng hai bên canh chừng, trông như thần giữ cửa của nhà vệ sinh.
Hàn Thâm rửa tay bao lâu, đối phương cũng nhìn chằm chằm bấy lâu.
“Này, anh em, mấy hôm trước leo tường là cậu phải không? Cũng ngầu phết nhỉ?”
Hàn Thâm chẳng buồn đáp, quay người định đi, trước mắt liền lóe lên một bóng đen, chặn đường cậu lại kín mít.
“Gấp đi đầu thai sao? Nói chuyện tí chứ?” Cậu ta tự thấy mình hài hước: “Làm quen đi, có dịp cùng nhau leo tường chơi?”
“Không hứng.” Hàn Thâm né qua, toan đi.
“Này!” Gã kia đá đổ cái chổi lau nhà dựng ở góc tường, rầm rầm một trận, rồi buông câu mở đầu kinh điển cho mấy vụ gây sự: “Anh em, hống hách đấy nhỉ!”
Hàn Thâm vừa mới chuyển trường đến, tính cách lại lập dị, giờ còn gây ra chuyện lớn như vậy, bị mấy kẻ rảnh rỗi để mắt tới là chuyện bình thường.
Đám này không dám động đến Trần Thần, đành kiếm chuyện với học sinh mới để tăng chút nhiệt, thêm tí ánh sáng và hơi nóng cho ngôi trường này.
Một phút sau, gã con trai kia đã bị túm tóc, ấn chặt đầu xuống bồn rửa. Giọng Hàn Thâm trầm thấp, lạnh lẽo:
“Liên quan quái gì đến mày?”
Trong nhà vệ sinh, người ta sợ quá chạy tán loạn, ngoài cửa ồn ào, ai nấy đều không dám bước vào. Hai kẻ đi cùng gã thì dựa lưng vào tường, ôm bụng, đau đến không thẳng nổi người.
Học sinh ở trường phụ trung toàn con nhà giàu được nuông chiều từ bé, không ai biết đánh nhau, huống hồ Hàn Thâm ra đòn có bài bản, vừa ổn vừa hiểm, nhìn qua biết ngay từng được rèn luyện.
Khi tiếng chuông vào học vang lên, đoán giáo viên sắp tới, gã bị đánh kia thở hổn hển, nghiến răng nói:
“Mẹ kiếp, có gan thì tối gặp ở cổng trường! Ở đây chật, không đánh thoải mái!”
Mi mắt mỏng của Hàn Thâm khẽ nheo lại, ánh nhìn lạnh như băng.
“Tối, mày mà không đến, mai tao vào lớp tìm mày.”
Nói xong, buông tay, xoay người rời đi.
Chuyện này lan rất nhanh, ngay sau tiết thứ hai, Hàn Thâm đã bị gọi vào phòng giáo viên. Ba tên kia thì đứng dựa tường, xếp thành một hàng.
Cô Tần thật sự không biết phải làm sao:
“Cô nghe nói lúc nãy các em đánh nhau?”
Ba người đồng thanh:
“Làm gì có chuyện đó, cô nói đùa rồi.”
Hàn Thâm: “Có đánh.”
Cô Tần: “…”
Ba người: “…”
Trong khoảnh khắc đó, cảm xúc của cô Tần với Hàn Thâm thật phức tạp. Dạy học mười mấy năm, cô không sợ học sinh kém, cũng không sợ học sinh nghịch ngợm, phạm lỗi. Điều duy nhất khiến cô thấy sợ là gặp phải một học sinh không còn chút kính sợ nào với giáo viên và trường học.
Thấy Hàn Thâm trên mặt toàn là vẻ muốn sao thì sao, cô Tần biết có nói gì cũng vô ích.
Cô chỉ nói đôi câu rồi thôi, dứt khoát bảo cậu quay lại lớp.
Trên bục giảng, thầy Dư Tiệt đang giảng một bài toán lớn, thầy là kiểu giáo viên trẻ và ngông cuồng, từng học chuyên toán thi đấu, đầu óc linh hoạt tới mức nhảy cóc liên tục khi giảng bài, kết quả là hơn nửa lớp đều nghe không hiểu thầy đang nói cái gì, tiếng than thở vang lên khắp nơi.
Dư Tiệt nhíu mày:
“Cái này mà cũng nghe không hiểu? Trần Thần, em hiểu chứ?”
Cả lớp đồng loạt nhìn về phía Trần Thần với ánh mắt vừa câm nín vừa uể oải. Lấy trí thông minh của thiên tài làm chuẩn trung bình, đúng là quá đáng thật sự.
Trần Thần rất phối hợp, khẽ lắc đầu:
“Em cũng không hiểu.”
Dư Tiệt lập tức bùng nổ, bắt đầu viết công thức kín cả bảng, vừa giảng vừa lẩm bẩm mắng.
Hàn Thâm ngồi xuống, trên bàn có một viên kẹo trái cây màu hồng. Trần Thần duỗi thẳng đôi chân dài, nửa gương mặt ẩn trong nắng, giọng lười biếng mà rõ ràng:
“Cho cậu.”
Viên kẹo mềm mại, tỏa hương ngọt dịu, Hàn Thâm cầm viên kẹo trong tay, lặng im vài giây, chẳng biết nghĩ gì, rồi búng tay ném thẳng vào thùng rác.
“Anh, bài này rốt cuộc…”
Chương Minh đang ngậm bút quay sang hỏi, vừa vặn thấy cảnh đó, sợ đến mức không dám thở mạnh, lẳng lặng quay đầu lại.
Không khí trong lớp dần đặc quánh, mang theo một chút ngột ngạt khó tả.
Trần Thần cúi đầu rút vở ghi chép, im lặng một lúc:
“Không thích thì trả lại, ném đi làm gì?”
Tối qua bài đăng đó viết những gì nhỉ?
Trước mắt Hàn Thâm lại hiện lên từng đoạn từng đoạn lời mỉa mai cay độc.
Cậu nhàn nhạt chọn lấy một câu, giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo:
“Xin cậu hãy tự mình tỏa sáng đi.”
Trần Thần ngẩng đầu, ánh mắt hai người chạm nhau.
“Sau này bớt lo chuyện của tôi.”
Trần Thần khẽ bật cười, cúi xuống tiếp tục sắp xếp vở.
Ngồi ở bàn trước, lưng Chương Minh lạnh toát, ngay cả anh Trần còn bó tay, cái núi băng này ai dám dây vào nữa chứ?
Sợ thật rồi.
Cả ngày hôm đó, hai người không nói với nhau một lời.
Sau tiết tự học buổi tối, Hàn Thâm thu dọn đồ rời đi. Cổng trường, dưới ánh đèn đường, có bốn năm cái bóng cao gầy đang đứng, bóng họ kéo dài trên mặt đất.
“Đi thôi? Tìm chỗ vắng người mà đánh.”
Thằng con trai buổi chiều nhướng cằm, bộ dạng hống hách.
Hàn Thâm cố nén cơn bực muốn xé nát bộ mặt đó, hờ hững ngẩng mắt:
“Được, tùy mày.”
Con hẻm tối om, sâu hút, bày mấy cái thùng rác, mùi bốc lên gay gắt đến buồn nôn. Hai bóng đèn nơi góc tường chập chờn, tách một tiếng, tắt luôn một nửa.
Hàn Thâm đứng đó, yên lặng nhìn bọn chúng cởi áo khoác, đặt cặp sách xuống, khởi động, kéo chân, giãn gân cốt, làm động tác như tập thể dục phát thanh. Đợi đến nỗi phát ngán, cậu khẽ tặc lưỡi:
“Làm nhanh lên được không?”
Tên kia lúc chiều hỏi khắp lớp mới lôi được hai ông anh từng học taekwondo tới, năn nỉ mãi mới chịu đi cùng, giờ khí thế tăng gấp đôi, miệng hùng hổ:
“Em trai, mày kiêu cái gì hả? Nóng ruột đi đầu thai à mà gấp vậy?”