Tôi Là Sách Giáo Khoa Hình Sự Ngoài Biên Chế

Chương 18

Trước Sau

break
“Suốt bốn năm đại học, ba đứa bọn tôi cứ rón rén sống, sợ bị bạn học nhận ra thân phận.” Giang Du Bạch cười khổ: “Chỉ có cô là coi trời bằng vung.”

Lộ Ca Ninh thản nhiên: “Sống càng kín đáo càng dễ bị chú ý. Ngược lại, sống lộ liễu mới khiến người ta chẳng buồn để ý.”

Giang Du Bạch gật gù: “Nghe cô nói cũng thất rất hợp lý đấy.”

Vừa dứt lời, Lộ Ca Ninh như sực nhớ ra điều gì: “À đúng rồi, ngày mai anh cứ bảo là tôi bị sốc nặng, rồi đưa bác sĩ riêng đó đến. Tôi sẽ đích thân đưa đến cho Hạ Kỳ Phong.”

“Hả?” Giang Du Bạch cố ý chọc ghẹo: “Cô là đội trưởng đội 2 mà lại chủ động đưa nhân chứng cho đội trưởng đội 1, từ bao giờ cô hào phóng vậy?”

Lộ Ca Ninh nhìn thẳng phía trước: “Tôi chỉ không muốn để một vụ án mạng ảnh hưởng đến kế hoạch hành động của chúng ta.”

“Chúng ta lần theo dấu vết suốt ba năm rồi, không thể để tất cả đổ sông đổ bể vì một vụ án.”

“Như thế... thì quá có lỗi với cô ấy.”

Nụ cười trên môi Giang Du Bạch dần tắt, trở nên nghiêm túc.

Anh ấy khởi động xe, im lặng một lát rồi nói: “Mấy việc còn lại cứ để tôi lo.”

...

Sáng sớm hôm sau, Lộ Ca Ninh lái xe đưa một người đàn ông mặc blouse trắng đến đội hình sự thành phố Lâm Giang.

Vừa bước đến cổng, đã bị bảo vệ chặn lại.

“Tới làm gì đấy?” Một ông chú từ phòng bảo vệ bước ra hỏi.

“Đưa nhân chứng tới.” Lộ Ca Ninh đáp đầy tự tin.

“Có người của đội gọi cô đến không?” Bảo vệ hỏi tiếp.

Lộ Ca Ninh đáp: “Không.”

“Thế cô tìm ai?”

“Hạ Kỳ Phong.”

Vừa dứt lời, giọng nam trầm trầm quen thuộc vang lên sau lưng cô: “Tìm tôi có chuyện gì?”

Lộ Ca Ninh liếc đồng hồ trên tay, sau đó xoay người, thản nhiên nhìn anh: “Đội trưởng Hạ, anh trễ rồi đấy. Có án mạng mà cũng đến muộn, anh làm đội trưởng kiểu gì vậy?”

Hạ Kỳ Phong điềm tĩnh hỏi: “Có chuyện gì?”

Lộ Ca Ninh chú ý thấy quầng thâm dưới mắt anh đậm hơn hôm qua, giọng nói cũng lộ rõ vẻ mỏi mệt.

Cô khẽ cười, đổi giọng: “Xin lỗi, tôi trách nhầm rồi. Tôi tới đưa nhân chứng cho anh.”

Hạ Kỳ Phong nhìn sang người đàn ông bên cạnh cô: “Bác sĩ riêng của Triệu Ma Càn?”

“Đúng vậy.” Lộ Ca Ninh bắt đầu giải thích: “Tối qua tôi bị sốc, thư ký của tôi mời bác sĩ đến cho tôi... Ê, anh đi đâu thế?”

Cô còn chưa nói hết câu thì Hạ Kỳ Phong đã vòng qua người cô, lạnh nhạt để lại một câu:

“Vào trong nói chuyện.”

Lộ Ca Ninh bị nghẹn giữa chừng.

Bực mà chẳng có chỗ xả.

Cô trừng mắt nhìn theo bóng lưng anh, chỉ thiếu nước lao lên tung cho một cú đá.

Mình đưa nhân chứng tới tận nơi, mà thái độ anh cứ như mình mắc nợ không bằng!

Nếu không phải vì anh là bạn cùng phòng với thầy của cô hồi xưa, cô đã đấm cho một cái từ lâu rồi!

Cô và vị bác sĩ đường hoàng bước vào văn phòng đội hình sự.

Đúng lúc đội đang kẹt vì vụ án chưa có tiến triển, không khí trong phòng vô cùng bận rộn.

Có lẽ do đến sớm, một số người vừa xem tài liệu vừa tranh thủ ăn sáng.

Mùi dầu mỡ từ đồ ăn xen lẫn với mùi mực in từ giấy tờ, hòa quyện trong không khí khiến Lộ Ca Ninh vốn hơi ám ảnh với sự sạch sẽ vô thức đưa tay bịt mũi.

Hạ Kỳ Phong ngồi xuống chỗ của mình, thấy hành động đó thì không đầu không cuối thốt lên một câu: “So với mùi tanh của máu thối rữa, mùi đồ ăn vẫn dễ ngửi hơn nhiều, đúng không?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương