Tôi Ở Nhân Gian Livestream Đoán Mệnh

Chương 206

Trước Sau

break

[Khán giả mới xin phép ngoi lên hỏi một câu, thật hay giả thế? Địa Phủ thực sự tồn tại sao? Hay chỉ là dựng cảnh giống như trên phim truyền hình cho chúng tôi xem thôi?]

[Chỉ đường cho các bạn sang siêu thoại nhé, xem bài viết ghim ở đầu trang ấy. Trong đó có một vị đại thần đã tổng hợp lại tất cả các bằng chứng, viết thành một bài Weibo dài dằng dặc, đọc xong các bạn sẽ phải cảm ơn tôi đấy.]

[Vị đại thần đó đỉnh thực sự, bới móc ra toàn bộ thời gian và địa điểm của buổi livestream lần trước luôn, người qua đường lúc đó quả thật không nhìn thấy đại sư. Còn có một nhân viên khu vui chơi lên tiếng xác nhận rằng cô ấy quả thực đã thấy một cặp đôi bước lên vòng quay mặt trời rồi không thấy trở ra, sau đó lướt Weibo mới phát hiện các đặc điểm mà khán giả mô tả trùng khớp hoàn toàn.]

[Đại sư này uy tín thật, có Địa Phủ là cô ấy livestream cho xem thật luôn.]

[Aaa! Thế thì tối nay tôi không ngủ nữa, lót dép hóng livestream thôi.]

...

Chiều tối mùa đông, bầu trời xám xịt vô cùng. Ánh hoàng hôn hắt bóng những cành cây khô khốc xuống mặt đất tựa như một bức tranh phác thảo bằng bút chì, để lại những vệt mờ nhạt.

Nam Thành nằm ở miền trung đất nước, mùa hè nóng nực còn mùa đông thì lạnh giá, lại không có hệ thống sưởi. Các hương khách qua lại nườm nượp, mỗi khi nói chuyện lại phả ra những làn khói trắng bay lơ lửng giữa không trung.

Tiểu cương thi nghe thấy họ than lạnh liền chạy đến bên cạnh An Như Cố, ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên hỏi:

“Chị ơi, chị có lạnh không?”

Tiểu cương thi là sinh vật âm sát được sinh ra từ việc hấp thụ tinh hoa của đất trời, nhật nguyệt nên không cảm nhận được nóng lạnh.

“Chị không lạnh.”

An Như Cố khoác chiếc áo măng tô màu đen, bên trong có kim quang hộ thể giúp cô cách biệt hoàn toàn với nhiệt độ bên ngoài.

An Như Cố cầm lấy chiếc điện thoại giấy bỏ vào túi áo.

Hiện tại Địa Phủ đã được phủ sóng mạng internet, các nhân viên công vụ có thể tải về một ứng dụng tương tự như WeChat doanh nghiệp của dương gian, trong đó có rất nhiều phương thức liên lạc.

Trước đây khán giả từng bày tỏ mong muốn có dịch vụ báo mộng, thế nên cô đã hỏi kỹ quỷ sai Bạch Dạ. Hóa ra nghiệp vụ báo mộng được thực hiện tại Báo Mộng Ty của âm phủ. Nếu cô muốn học được phép báo mộng thì phải đến bộ phận này xin giấy phép mới có thể học kỹ năng.

Tiện thể tối nay đi livestream, cô dự định sẽ ghé qua giải quyết luôn việc này.

Cô sửa sang lại quần áo, bước chân định đi ra ngoài.

Đúng lúc này, bên tai bỗng vang lên giọng nói non nớt của tiểu cương thi:

“Chị ơi, em cũng muốn đi Địa Phủ chơi.”

Cô bé tội nghiệp nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự khao khát đối với Địa Phủ, hai ngón tay trỏ khẽ chạm vào nhau, lí nhí nói:

“Em vẫn chưa được thấy Địa Phủ trông thế nào cả.”

An Như Cố liếc nhìn cô bé:

“Bài tập về nhà viết xong chưa?”

Tiểu cương thi gật đầu như giã tỏi, hai bím tóc đuôi ngựa lắc lư liên tục:

“Em viết xong rồi ạ.”

Biết hôm nay An Như Cố sẽ đi Địa Phủ nên cô bé đã tranh thủ làm xong bài tập từ sớm, chưa bao giờ cô bé hoàn thành bài tập nhanh đến thế.

An Như Cố khẽ rủ mi mắt, cân nhắc tính khả thi, mãi vẫn chưa trả lời.

Tiểu cương thi tưởng chừng như không được đi, đành thất vọng nói:

“... Vậy chị đi đi ạ, nhớ về sớm nhé. Nếu gặp nguy hiểm thì cứ gọi điện cho em.”

Cô bé giơ giơ chiếc đồng hồ thông minh màu hồng trên cổ tay phải của mình lên.

Đây là món quà An Như Cố mua cho cô bé, bình thường cô bé nâng niu như bảo bối, ngay cả lúc đi ngủ cũng không nỡ tháo ra. Dù sao thì hai mươi năm trước, điện thoại di động vẫn còn là loại “cục gạch” to đùng, làm gì có thứ đồ chơi ngầu như thế này.

Cô bé còn dán thêm hình chú heo con màu hồng lên đó, trông vừa đẹp mắt vừa đáng yêu.

Khách khứa đến quan thấy cô bé dễ thương nên rất thích trêu chọc. Mỗi lần như vậy, cô bé lại vờ như vô tình giơ tay lên, hệt như đang khoe khoang một chiếc đồng hồ hiệu đắt tiền.

Nếu đối phương khen chiếc đồng hồ, cô bé sẽ vui vẻ ra mặt. Còn nếu họ không chú ý đến, cô bé sẽ xị mặt xuống đầy hậm hực.

Thấy điệu bộ của cô bé, An Như Cố suy nghĩ một lát rồi cúi người dắt tay cô bé đi về phía cửa.

Tiểu cương thi trợn tròn hai mắt, vui mừng khôn xiết:

“Chị định dẫn em đi cùng thật ạ?!”

“Ừm, đi thôi.”

An Như Cố nói.

Cương thi vốn là sinh vật âm sát, Địa Phủ ngập tràn âm khí đối với chúng mà nói chẳng khác nào ngôi nhà vui vẻ, đương nhiên là có thể đi được. Hơn nữa, Thương Nguyệt bình thường chỉ thích chơi game, bản thân cô lại bận rộn, tiểu cương thi cứ thui thủi chơi một mình trong phòng mãi cũng không tốt, để cô bé ra ngoài mở mang tầm mắt cũng là một chuyện hay.

Tiểu cương thi lập tức mừng rỡ, ríu rít bám đuôi cô. Là cương thi nên cô bé không giống người thường, cơ bắp rốt cuộc vẫn có chút cứng nhắc, dáng đi trông hơi kỳ lạ, nhưng dù sao vẫn tốt hơn nhiều so với việc chỉ biết nhảy tưng tưng như những cương thi bình thường khác.

...

Nhà tù ngoại ô Nam Thành

Vụ án Ngô Đức từng gây chấn động một thời nay đã hạ màn. Ngô Đức vốn là một doanh nhân nổi tiếng ở Nam Thành, vô cùng có danh tiếng. Cho đến khi giới truyền thông phanh phui sự thật, mọi người mới bàng hoàng biết được gã từng là một ông trùm xã hội đen khét tiếng, dư luận xôn xao. Giờ đây chứng cứ rành rành, phạm nhiều tội danh cùng lúc, hôm nay chính là ngày gã bị thi hành án tử hình.

Ngô Đức mặc bộ quần áo tù nhân, nhìn viên cai ngục bên cạnh:

“Còn bao lâu nữa?”

“Sắp rồi, mười phút nữa.”

Ngô Đức nhìn chằm chằm vào chấn song sắt, những ký ức trong quá khứ không ngừng tái hiện trước mắt, trong lòng gã ngập tràn oán hận và không cam tâm.

Gã đường đường là một kiêu hùng một thời, thế mà lại sa cơ lỡ vận đến nông nỗi này, tất cả là do đứa con trai cả mà gã luôn ghét bỏ đã tự tay tố cáo gã.

Hơn nữa, lúc ở tòa án, đứa con trai cả đã nói cho gã biết toàn bộ sự thật.

Đứa con trai út mà gã yêu thương chiều chuộng hết mực hóa ra lại không phải giọt máu của gã, mà là kết quả của mối quan hệ bất chính giữa đứa con trai cả và vợ gã.

Hai đứa tiện nhân!

Sự sụp đổ hoàn toàn trên cả ba phương diện: sự nghiệp, tình yêu và tình thân khiến gã phẫn nộ tột cùng.

Chợt gã nghĩ đến An Như Cố. Cô xem bói chuẩn xác đến vậy, chứng tỏ sức mạnh thần bí thực sự tồn tại, thế thì quỷ hồn chắc chắn cũng có thật.

Gã muốn hóa thành lệ quỷ, trước tiên sẽ lột da rút gân hai đứa tiện nhân kia, sau đó giết chết lão cảnh sát hình sự đã theo dõi gã suốt nhiều năm qua, rồi cả những kẻ gã từng ghét bỏ trước đây... Tất cả đều phải chết.

Mười phút trôi qua, gã trút hơi thở cuối cùng, ý thức rơi vào một khoảng hỗn độn. Gã không muốn mất đi ý thức, gã phải biến thành lệ quỷ!

Không lâu sau, ý thức của gã dần quay trở lại, gã ngơ ngác cúi đầu nhìn cơ thể hư ảo của chính mình.

Gã vẫn đang ở trong căn phòng đó, bên cạnh là cái xác không còn hơi thở của mình.

Trong mắt gã lóe lên vẻ cuồng nhiệt... thế gian này quả nhiên thực sự có quỷ quái tồn tại.

Gã đã biến thành quỷ, gã muốn giết người!

Gã vừa định hành động thì một luồng gió lớn đột ngột ập tới, trước mắt tối sầm lại.

Giây tiếp theo khi mở mắt ra, thế giới xung quanh đã hoàn toàn thay đổi, từ một căn phòng khép kín bỗng chốc biến thành một vùng ngoại ô hoang vắng.

Một làn gió mát lướt qua mặt, tiếng quạ kêu thê lương, khản đặc vang vọng bên tai, bên cạnh là một ngôi miếu Thổ Địa cũ nát, hoang tàn.

Ngô Đức không hề cảm thấy có gì bất thường, gã cười lớn đầy đắc ý:

“Xem ra ông trời cũng muốn giúp ta báo thù.”

Nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, bên tai gã bỗng truyền đến một giọng nữ vô cùng quen thuộc:

“Ngô Đức, lên đường thôi.”

Ngô Đức:

“???”

Ngô Đức quay đầu lại, đồng tử lập tức co rụt. Một người xuất chúng như vậy, chỉ cần gặp qua một lần là không bao giờ quên được, quen thuộc đến mức khiến gã phải run sợ.

“Không đúng, sao cô lại nhìn thấy tôi? Tôi là quỷ cơ mà!”

Mấy viên cảnh sát kia rõ ràng không nhìn thấy gã! Người thường sao có thể nhìn thấy quỷ, đứa thầy bói này thực sự lợi hại đến thế sao?

An Như Cố liếc nhìn gã một cái, không thèm để ý.

Tiểu cương thi bật cười khúc khích:

“Chú ơi, chú là quỷ thì đúng rồi, nhưng chị ấy là âm sai đấy, chuyên môn đi bắt loại quỷ như chú.”

Ngô Đức:

“...

Tiểu cương thi vừa dứt lời, Ngô Đức vốn phản ứng nhanh nhạy lập tức quay người định bỏ chạy.

Mẹ kiếp, đứa thầy bói này bản lĩnh lớn thật, hóa ra còn là một âm sai nữa.

Gã phải đi báo thù, gã không muốn xuống Địa Phủ!

Thế nhưng gã còn chưa kịp bước nổi một bước, chỉ nghe thấy tiếng “vút” một cái, linh hồn gã đột ngột bị một lực hút cực mạnh cuốn lấy, cả người bị hút tọt vào trong tấm lệnh bài màu đen.

An Như Cố cầm Câu Hồn Bài đi về phía miếu Thổ Địa, quay đầu dặn dò tiểu cương thi:

“Nhớ đi sát theo chị, đừng để bị lạc đấy.”

“Vâng ạ!”

Tiểu cương thi lập tức bám sát gót cô.

Thổ Địa Công chứng kiến từ đầu đến cuối, tặc lưỡi khen ngợi:

“Lá Chiêu Hồn Phù Chú này của cô rõ ràng có thể nâng cao hiệu suất làm việc lên rất nhiều, đúng là một món bảo bối tốt.”

An Như Cố không cần phải tự mình đi đến tận nơi để dùng Câu Hồn Bài hút hồn phách nữa, cô chỉ cần viết bát tự ngày sinh lên Chiêu Hồn Phù Chú là những linh hồn đó sẽ tự động bị hút đến trước mặt cô.

Tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của cô đạt mức tuyệt đối một trăm phần trăm, tốc độ hoàn thành cũng đứng đầu bảng.

Không ít quỷ sai sau khi biết chuyện này đã nhắn tin qua điện thoại cho cô để hỏi mua loại Chiêu Hồn Phù Chú này.

Hiện tại cô không chỉ có mối làm ăn ở dương gian mà còn mở rộng kinh doanh xuống tận âm phủ.

An Như Cố bán bùa cho họ, nhưng không nhận tiền âm phủ mà chỉ thu vàng bạc châu báu có giá trị tương đương. Dù sao thì tiền âm phủ hiện tại cô cũng chẳng có chỗ nào để tiêu.

“Nếu ông muốn thì có thể mua từ tôi.”

Thổ Địa Công vừa vặn cũng có hứng thú, liền lấy ra số vàng tích cóp được từ lúc còn sống để mua vài lá bùa.

Tiền trao cháo múc.

Áo của An Như Cố không có túi nên cô thuận tay ném thỏi vàng cho tiểu cương thi chơi:

“Thổ Địa Công, lối đi ở đâu ạ?”

“Suýt nữa thì quên mất cô là âm sai mới nhậm chức, để ta dẫn cô đi.”

Thổ Địa Công cất lá Chiêu Hồn Phù Chú thú vị đi, bước về phía sau ngôi miếu rồi đẩy một cánh cửa lớn ra:

“Vào đi thôi.”

“Đa tạ.”

An Như Cố khẽ niệm Kim Quang Chú rồi cùng tiểu cương thi lần lượt bước vào trong.

Lối đi phía trước tối đen như mực, không có lấy một tia sáng, tựa như một con quái thú khổng lồ sẵn sàng nuốt chửng bất cứ ai bước vào. Âm khí trong không khí đậm đặc đến mức cực điểm.

Đây chính là ranh giới giao thoa giữa dương gian và âm phủ.

An Như Cố rút chiếc điện thoại giấy từ tay phải ra, mở ứng dụng livestream lên, ánh mắt cô khựng lại khi nhìn vào số lượng người theo dõi. Số lượng người hâm mộ trên Nền tảng livestream Cá Mập ở dương gian tổng cộng có hơn một trăm triệu, nhưng ở âm phủ lại lên tới hơn năm trăm triệu...

Phòng livestream vừa được mở ra, âm phủ và dương gian đồng thời phát sóng, vô số người hâm mộ túc trực từ sớm ở dương gian lập tức ùa vào.

Sao lại là màn hình đen? Có gì mà một fan VIP cao quý như ta không xem được à?

Từ lúc theo dõi streamer đến giờ, lần đầu thấy streamer live thêm, vui mừng khôn xiết.

Tối chưa ăn cơm, chỉ chờ livestream Địa Phủ tập hai thôi, cuối cùng cũng tới rồi.

Không lâu sau, phòng livestream cuối cùng cũng sáng lên, một tòa cổng chào cổ kính đập vào mắt người xem, bên trên viết ba chữ lớn “Quỷ Môn Quan” vô cùng uy nghiêm, sừng sững.

Quỷ Môn Quan là cửa ải đầu tiên để bước vào Địa Phủ, có mười tám vị Quỷ vương cùng lũ tiểu quỷ canh giữ xung quanh. Không ít quỷ quái mặt xanh nanh vàng, thân hình hư ảo ẩn hiện, thân hình của các Quỷ vương lại càng to lớn, đồ sộ vô cùng.

Giỏi thật, ta phải thốt lên là giỏi thật, bối cảnh này đỉnh quá, kinh phí bùng nổ rồi.

Đi xem tổng kết của đại thần trên Weibo đi, liệu có khả năng nào, đây là thật không.

Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp, ban ngày lướt không thấy, ban đêm trốn không thoát.

Trời ơi, Cửu Thiên Ứng Nguyên Lôi Thanh Phổ Hóa Thiên Tôn.

Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành!

Đang nằm trên giường ta vội vàng đắp kín chăn, theo quy tắc âm gian, quỷ quái không thể làm hại người trong chăn!

Ta không dám xem, nhưng lại rất muốn xem, gan thì nhỏ mà tò mò thì lớn, cứu mạng.

Cầu Phật Tổ phù hộ ta bách tà bất xâm! Bình luận hộ thể!

An Như Cố bước tới trước Quỷ Môn Quan, trong lòng bỗng nảy sinh một giả thuyết kỳ lạ.

Cô không hề đi xuống lòng đất nhưng vẫn đến được Địa Phủ. Hơn nữa, tất cả các miếu Thổ Địa đều có lối đi dẫn tới đây. Xem ra Địa Phủ không nằm dưới lòng đất mà là một không gian khác. Cho dù đi vào từ bất kỳ lối đi nào thì điểm đến cuối cùng vẫn là Quỷ Môn Quan.

Cô xuất trình thân phận, đồng thời đưa giấy thông hành cho tiểu quỷ xem, Quỷ Môn Quan lập tức ầm ầm mở ra:

“Uỳnh uỳnh!”

Một con đường dài dằng dặc như rồng lượn hiện ra trước mắt.

Con đường này có chiều dài và chiều rộng khá tương đồng với đường lộ ở dương gian, nhưng lại được lát bằng những phiến đá xanh gồ ghề, không bằng phẳng.

Chính là Hoàng Tuyền Lộ.

Hoàng Tuyền Lộ uốn lượn như một con rắn khổng lồ, dẫn lối đến một nơi xa xăm, mờ mịt. Voh số vong hồn đã từng nối đuôi nhau bước qua con đường đá xanh này.

Người ta nói rằng khi người xưa đào giếng sâu, nước dưới lòng đất thường có màu vàng, mà con người sau khi chết lại được chôn cất dưới lòng đất, vì thế người xưa cho rằng dưới lòng đất là vùng Hoàng Tuyền, là thế giới âm phủ nơi người chết cư ngụ.

Cái tên Hoàng Tuyền Lộ cũng từ đó mà ra.

An Như Cố dắt tiểu cương thi bước lên Hoàng Tuyền Lộ, đi ngang qua biển hoa bỉ ngạn rực rỡ bên lề đường.

Những đóa hoa bỉ ngạn kiều diễm, cánh hoa đỏ rực như lửa, đỏ đến chói mắt, trông vừa giống một biển hoa rực rỡ, lại vừa giống một biển máu kinh hoàng.

Mẹ kiếp, đây chính là Hoàng Tuyền Lộ à, quá có cảm giác luôn.

Địa Phủ và nhân gian ở cùng một chiều không gian sao, tại sao có thể nhận được tín hiệu?

Tín hiệu 10G thông thẳng đến Địa Phủ (đầu chó).

Hoa nở không thấy lá, lá rụng không thấy hoa. Như đôi tình nhân, đời đời kiếp kiếp vĩnh viễn không gặp lại.

Trời ơi, hoa này cũng đẹp quá đi, ai có thể tặng ta một bông không?

??? Lúc ăn tiệc ta muốn ngồi bàn trẻ con.

Nghe nói hoa Bỉ Ngạn, cũng chính là thạch toán có độc, nhưng độc tính không lớn, mọc rất đẹp, thuốc mê thời cổ đại hình như là dùng cánh hoa Bỉ Ngạn nghiền thành bột làm ra.

An Như Cố vừa rảo bước đi tới, vừa sắm vai hướng dẫn viên du lịch giải thích cho khán giả:

“Nơi này là Hoàng Tuyền Lộ, các vong hồn phải đi qua đây mới có thể đầu thai chuyển kiếp.

Phía trước là sông Vong Xuyên, cầu Nại Hà, Vọng Hương Đài. Bên cạnh Vọng Hương Đài có Mạnh Bà đang bán canh Mạnh Bà...”

“Có câu thơ cổ rằng:

“Nại Hà kiều thượng đạo Nại Hà, thị phi bất độ Vong Xuyên hà”. Hãy nhớ đừng hỏi về tiền đồ hay quá khứ nữa, nếu không sẽ tự chuốc lấy rất nhiều rắc rối.

Hơn nữa, rất nhiều ác quỷ không thể bước qua cầu Nại Hà, sẽ bị rơi thẳng xuống sông Vong Xuyên, trở thành những cô hồn dã quỷ không thể đầu thai.”

An Như Cố đi tới gần cầu Nại Hà, nước sông Vong Xuyên có màu vàng như máu, bên trong lúc nhúc rắn rết, một mùi tanh tưởi kỳ quái xộc thẳng vào mũi.

Vô số thủy quỷ đang vùng vẫy, ngoi ngóp dưới dòng nước, gương mặt âm u, dữ tợn vô cùng đáng sợ.

Cô khẽ liếc nhìn một cái, cảnh tượng này quả thực có chút rùng rợn, để bảo vệ tim mạch cho khán giả, cô không hướng camera về phía đó.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương