Tôi Ở Nhân Gian Livestream Đoán Mệnh

Chương 208

Trước Sau

break

[Địa Phủ tồn tại cũng tốt mà, con người có lòng kính sợ thì mới không dám làm càn.]

[Cộng một, sau này còn ai dám phạm tội nữa chứ? Dù sao thì tôi cũng chịu thua rồi. Sự xuất hiện của Địa Phủ lợi nhiều hơn hại.]

[Lũ hiếp dâm, bọn buôn người, mau cút xuống địa ngục chịu tội đi!]

...

Cùng lúc đó, tại một khu làng trong phố ở ngoại ô phía đông Vệ Thành

Gã đàn ông có vết sẹo trên mặt rít một hơi thuốc thật sâu, đặt điện thoại xuống, trong lòng vô cùng hoang mang, mờ mịt.

Thành phố của họ nằm ở vùng hẻo lánh, quy mô nhỏ, tình hình an ninh trật tự khá tồi tệ. Điều này tạo điều kiện thuận lợi cho lũ lưu manh tiểu nhân như bọn họ tác oai tác quái, thường xuyên đi thu tiền bảo kê.

Nhưng lòng tham của con người luôn phình to theo thời gian. Gã mặt sẹo hạ quyết tâm, nhắm vào đứa con của một vị phú hào, quyết định tối nay sẽ tiến hành bắt cóc đứa trẻ để tống tiền một khoản khổng lồ.

Kết quả là hôm nay khi đang lướt điện thoại, gã vô tình ấn vào một phòng livestream.

Bạt Thiệt Địa Ngục, Thiết Thụ Địa Ngục... Đao Cự Địa Ngục, từng tầng địa ngục rùng rợn hiện ra khiến gã kinh hồn bạt vía, cả đời này cũng không thể quên được.

Trong lòng gã phiền muộn vô cùng, bước tới trước bức tượng Quan Công, cầm ba nén hương lên vái lạy:

“Thần Tài ơi, xin hãy phù hộ cho con tối nay phát tài lớn!”

Bất kể là người trong giới giang hồ hay người làm ăn lương thiện, hầu như ai nấy đều rất sùng bái Quan Công.

Khói hương nghi ngút, không khí thoang thoảng mùi hương đặc trưng, bức tượng Quan Công uy nghiêm sừng sững, bất động.

Đúng lúc này, đám đàn em ùa vào phòng, đứa nào đứa nấy ấp úng, không còn vẻ hào hứng như trước:

“Đại ca, anh có xem buổi livestream trên trang chủ của nền tảng Cá Mập hôm nay chưa?”

“Đáng... đáng sợ quá đại ca ơi, địa ngục hình như có thật đấy.”

“Sợ cái gì?!”

Gã mặt sẹo trong lòng cũng hoang mang tột độ, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra cứng rắn không chút sợ hãi. Gã ném điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày di di dập tắt lửa:

“Chẳng phải chỉ là địa ngục thôi sao? Có thật thì đã thế nào, tao mà thèm sợ chắc?”

Gã cầm lấy đống dụng cụ bên cạnh, sải bước đi ra ngoài, lớn giọng quát:

“Đi theo tao, phi vụ này mà thành công, anh em mình tha hồ ăn sung mặc sướng, nửa đời còn lại có được vinh hoa phú quý hay không đều trông chờ vào hôm nay cả đấy.”

Gã đi về phía cửa lớn, tay phải đặt lên nắm cửa nhưng mãi không nghe thấy tiếng bước chân đi theo, liền quay đầu lại nhìn.

Đám đàn em vẫn đứng im tại chỗ, nét mặt đầy vẻ kháng cự, do dự không muốn đi.

“Các người vẫn sợ à?”

Cả lũ cúi gằm mặt xuống, im lặng không nói lời nào, rõ ràng là ngầm thừa nhận.

“Lũ vô dụng, một lũ ăn hại!”

Gã mặt sẹo tức giận vô cùng, ném mạnh đống đồ đạc trên tay xuống đất:

“...  Thế thì chịu rồi, tao cũng không đi nữa.”

Đám đàn em:

“???”

Bọn họ há hốc mồm kinh ngạc, tò mò hỏi:

“Đại ca, sao anh không khuyên nhủ chúng em thêm vài câu?”

“Sao anh lại đồng ý nhanh thế?”

Bọn họ thậm chí còn chuẩn bị sẵn cả một tràng lý lẽ để khuyên can đại ca từ bỏ ý định bắt cóc, tránh việc sau này phải xuống địa ngục chịu tội.

“Có gì mà khuyên?”

Gã mặt sẹo nhíu chặt mày, hừ lạnh một tiếng:

“Nhìn cái bộ dạng nhát như thỏ đế của các người xem, tao có khuyên thì các người có dám đi không?”

Đám đàn em nhìn nhau, trong lòng đều lắc đầu nguầy nguầy, hạ thấp giọng nói:

“Gan em cũng không nhỏ đâu, nhưng địa ngục đáng sợ quá thể, đặc biệt là cái Đao Cự Địa Ngục kia, trời đất ơi, cưa sống một người ra làm đôi luôn đấy.”

“Gã Ngô Đức kia cũng là dân giang hồ giống chúng ta, tội trạng của gã nặng hơn chúng ta nhiều, chúng ta dù sao vẫn chưa giết người bao giờ. Nhưng nếu lần này bắt cóc đứa trẻ đó, chúng ta chắc chắn sẽ phải xuống địa ngục thật đấy.”

“Thế thì còn nói gì nữa?”

Gã mặt sẹo lập tức bắt đầu tính toán đường lui cho mình:

“Cứ tiếp tục thế này cũng không phải là cách, hay là chúng ta mở một cửa hàng đi, nghe nói mở tiệm trà sữa kiếm ăn cũng khá lắm.”

Nghe đại ca bảo không đi nữa, đám đàn em lập tức thở phào nhẹ nhõm, nhao nhao bàn tán xôn xao về hướng đi tương lai.

Không dám đi thu tiền bảo kê nữa, sau này tuyệt đối không dám làm càn nữa, nghe nói đi tống tiền người khác cũng phải chịu sự phán xét của Địa Phủ!

Nếu có việc thiện bù đắp lại thì còn đỡ, may ra không phải xuống địa ngục, nhưng ngặt nỗi từ trước tới nay bọn họ chưa từng làm nổi lấy một việc tốt nào.

Gã mặt sẹo nhìn đám đàn em đang bàn luận rôm rả, khẽ dời tầm mắt đi chỗ khác.

Thực ra, gã thay đổi ý định nhanh như vậy là vì bản thân gã cũng sợ phải xuống địa ngục chịu tội.

...

Đêm khuya

Tiểu Lâm đứng bên lề đường xem livestream Địa Phủ. Cho đến khi phòng livestream tắt ngóm, cô vẫn chưa thể hoàn hồn lại được.

Cô thuận tay mở các ứng dụng khác lên, quả nhiên tin tức về sự tồn tại của Địa Phủ đã leo lên top tìm kiếm nóng của hầu hết các nền tảng, bên cạnh còn kèm theo chữ “Bạo” đỏ chót.

“Địa ngục đáng sợ quá.”

Cô khẽ lẩm bẩm một mình, toàn thân run rẩy như một con thú nhỏ:

“Xem ra sau này phải chăm làm việc thiện mới được.”

Cô đang mải suy nghĩ thì vừa vặn có một chiếc xe màu đen dừng lại ngay gần chỗ cô đứng.

Cô tưởng đó là chiếc xe công nghệ mình đã đặt trước nên liền cầm điện thoại, mở cửa xe rồi bước vào ngồi ở ghế sau.

Cô vẫn còn chưa thoát khỏi dư âm của buổi livestream vừa rồi, liền mở khung chat gửi tin nhắn cho cô bạn thân: [Cái thứ hay ho tớ vừa giới thiệu cho cậu, cậu xem chưa?]

Tin nhắn vừa gửi đi, loạt tin nhắn phản hồi của cô bạn thân đã dồn dập ập đến: [Cái đồ tồi này, sao cậu lại giới thiệu cho tớ cái loại livestream âm phủ rùng rợn thế hả!!! Tớ suýt chút nữa thì bị dọa cho đứng tim rồi đây này!]

Tiểu Lâm bịt miệng cười khúc khích, nhắn lại: [Đại sư rõ ràng đã cảnh báo trước là ai nhát gan thì đừng xem rồi mà.]

Bạn thân: ...

Tò mò hại chết mèo.

Cô bạn thân thở dài một hơi, nhắn tiếp: [Mà này, tớ muốn lưu lại bức ảnh chụp biển hoa bỉ ngạn kia, đẹp dã man luôn, thế mà không tài nào chụp màn hình lại được. Buổi livestream âm phủ này thần bí thật đấy, cậu có lưu lại được tấm nào không?]

[Tớ cũng thấy đẹp lắm, nhưng cũng không lưu lại được. Để lát nữa về nhà tớ hỏi thử bạn trai xem sao, anh ấy là lập trình viên, biết đâu lại có cách giải quyết.]

[Cái gì cơ, giờ này vẫn chưa về đến nhà sao? Muộn thế này rồi cậu đang ở đâu đấy?]

[Tớ đang ở trên xe công nghệ rồi.]

[Muộn thế này rồi nhớ chú ý an toàn nhé, có chuyện gì thì gọi điện ngay cho tớ.]

Tiểu Lâm gõ hai chữ “Không sao” vào khung chat, nhưng đột nhiên cô nhận ra một điều bất thường: Cô đã lên xe được một lúc lâu rồi, sao chiếc xe vẫn im lìm không chịu lăn bánh?

Đúng lúc này, trên màn hình điện thoại bỗng hiển thị một thông báo từ ứng dụng đặt xe công nghệ: [Tài xế: Xin lỗi quý khách, tôi đột nhiên có chút việc bận đột xuất, mười phút nữa tôi qua đón quý khách được không ạ?]

— Tài xế xe công nghệ của cô còn chưa đến, vậy chiếc xe cô đang ngồi lúc này là xe của ai?

Trong lòng Tiểu Lâm lập tức “bùm” một tiếng, thầm nghĩ không ổn. Một luồng khí lạnh buốt dọc từ lòng bàn chân chạy thẳng lên sống lưng, cơ thể cô run rẩy bần bật, cô chậm rãi ngước mắt nhìn về phía ghế lái.

Ngồi ở ghế lái là một gã đàn ông có vóc dáng khá cao lớn, hai tay gã đặt trên vô lăng, cả người gã chìm trong bóng tối âm u, bóng lưng trông vô cùng lạnh lẽo, rợn người.

Cô đã lên xe lâu như vậy, nếu là một người đàn ông bình thường thì sao có thể im lặng không nói lời nào, cứ mặc kệ cô ngồi ở phía sau như thế?

Gã này chắc chắn có vấn đề!

Trong nháy mắt, vô số tin tức về những cô gái đi đêm bị hại trên đường về nhà hiện lên mồn một trong đầu cô, nỗi sợ hãi tột cùng bao trùm lấy tâm trí cô.

Bây giờ đã là đêm muộn, xung quanh lại vắng vẻ không một bóng người, nếu đối phương nảy sinh ý đồ xấu xa thì hậu quả thật khôn lường.

“Aaa! Đừng giết tôi, đừng giết tôi!”

Tiểu Lâm như chợt nghĩ ra điều gì, giống như người sắp chết đuối vớ được cọc cứu mạng, cô hét toáng lên hòng dọa dẫm đối phương.

“Trên đời này thực sự có địa ngục đấy, ông không được giết tôi! Giết tôi rồi ông sẽ phải xuống địa ngục chịu tội!”

“Ông có biết Đao Cự Địa Ngục là thế nào không, người ta sẽ cưa sống ông ra làm đôi đấy!!!”

Cô vừa gào thét thảm thiết vừa đặt tay phải lên tay nắm cửa, dùng hết sức bình sinh giật mạnh ra rồi vội vàng nhấc chân định lao xuống xe.

Thế nhưng đúng lúc này, bên tai cô bỗng vang lên giọng nói trầm thấp của gã đàn ông:

“Cô gái ơi, cô không cần phải lấy địa ngục ra để dọa tôi đâu. Tôi cũng xem buổi livestream đó rồi, tôi tự thấy mình sống lương thiện nên chắc chắn sẽ không phải xuống địa ngục.”

“Tôi chỉ là tò mò muốn biết, rốt cuộc bao giờ cô mới chịu xuống xe của tôi thôi.”

Tiểu Lâm:

“???”

Bước chân cô khựng lại, cả người cứng đờ, ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ:

“Ý anh là sao?”

“Không có ý gì cả, cô mau xuống xe đi, bằng không bạn gái tôi tới cô ấy sẽ hiểu lầm.”

Người đàn ông khẽ nói.

Tiểu Lâm:

“...”

Sau một hồi trao đổi, mặt Tiểu Lâm đỏ bừng lên. Hóa ra là cô tự mình hiểu sai, chỉ đành cảm ơn đối phương rồi vắt chân lên cổ mà chạy.

Thì ra anh ta tưởng cô gặp phải chuyện gì khó khăn nên muốn ngồi nhờ trên xe một lát, thế nên mới không đuổi cô xuống...

Mất mặt quá đi mất!

...

Trong lúc tin tức đang lan truyền chóng mặt trên các nền tảng lớn, bản thân An Như Cố vẫn đang ở Địa Phủ, thong thả đi dạo cùng tiểu cương thi.

Cô đã làm xong thủ tục ở Ty Thác Mộng, học được kỹ năng thác mộng. Theo chỉ dẫn của người khác, cô tải APP Thác Mộng trên cửa hàng ứng dụng của điện thoại giấy.

Khách hàng sẽ đăng yêu cầu lên APP này, dưới mỗi bài đăng có ghi rõ thù lao, bao gồm nhưng không giới hạn ở tiền âm phủ, trâm cài và ngọc khí.

Cô lướt qua một lượt, phát hiện có rất nhiều người có nhu cầu thác mộng. Nhưng việc này cực kỳ tiêu hao pháp lực, số quỷ hồn sẵn sàng nhận việc cũng chẳng có bao nhiêu.

Pháp lực của cô sâu không thấy đáy, định bụng đợi khi trở về nhân gian mới nhận nhiệm vụ.

Chợ của Địa Phủ rất lớn, gọi là Quỷ Thị.

Những quỷ hồn lúc còn sống giàu có thì bán đồ tùy táng của mình, quỷ hồn có tay nghề thì bán đồ thủ công tự làm, còn ai không có gì cả thì tự bán chính mình, đi làm thuê cho nhà người ta.

Nơi này cũng không khác mấy so với chợ ở nhân gian.

Tiểu cương thi cầm một bó hoa bỉ ngạn mua từ Quỷ Thị, bị vẻ ngoài của nó thu hút, tò mò ghé mũi vào ngửi.

Phấn hoa chui tợn vào mũi khiến em hắt hơi liên tục, mãi một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được, lầm bầm lầu bầu:

“Em ngửi hoa bình thường có bao giờ bị thế này đâu.”

Xung quanh Xuất Vân Quan có rất nhiều hoa. Trước kia khi hoa quế nở rộ, Thương Nguyệt đã rung rụng rất nhiều hoa quế xuống, em có hít hà nửa ngày cũng chẳng bị hắt hơi.

Em vốn là thân cương thi, hệ thần kinh khác với người bình thường, theo lý mà nói thì không nên vì phấn hoa mà hắt hơi mới phải.

“Hoa bỉ ngạn có thể chiêu hồn.”

An Như Cố nói:

“Nó tác động trực tiếp lên linh hồn của em đấy.”

Tiểu cương thi:

“... Đáng sợ quá.”

Tiểu cương thi sợ hãi như thể đang cầm một củ khoai lang bỏng tay, lập tức nhét hoa bỉ ngạn vào túi áo:

“Thế thì em không chơi nữa.”

Em còn nhỏ tuổi, tính tình ham chơi, chẳng mấy chốc đã bị một thứ mới mẻ khác thu hút, hứng khởi chạy đến trước một sạp hàng:

“Cái mặt nạ này đẹp quá.”

Trước mặt em là một chiếc mặt nạ hồ ly, chế tác tinh xảo, màu sắc sặc sỡ, thần thái sống động như thật, vô cùng xinh đẹp.

Chủ sạp nhiệt tình hồ hởi nói:

“Cháu thật có mắt nhìn đấy. Ta trước kia là thợ thủ công trong hoàng cung, đồ ta làm ra đến hoàng đế còn dùng, lại còn ban thưởng cho rất nhiều đại thần nữa. Đồ ta tùy tiện làm ra cũng đều là bảo vật gia truyền cả đấy.”

Tiểu cương thi nghe không hiểu hoàng đế với đại thần là cái gì, nhưng vô thức cảm thấy rất lợi hại, ngơ ngác gật đầu:

“Bao nhiêu tiền ạ?”

Chủ sạp thấy em là một đứa trẻ, trong lòng thầm cười hắc hắc, hét giá trên trời:

“Ba mươi vạn tiền âm phủ, bảo đảm cháu sẽ được hưởng thụ đãi ngộ y như hoàng đế.”

Tiền của phụ nữ và trẻ con là dễ kiếm nhất, cặp khách hàng này chiếm đủ cả hai rồi!

Tiểu cương thi nuốt nước bọt, mắt nhìn trân trân:

“Nghe có vẻ lợi hại quá ạ.”

“Tất nhiên rồi, thích thì phải nhích ngay chứ!”

Chủ sạp ra sức dụ dỗ.

An Như Cố:

“...”

An Như Cố tùy ý cầm chiếc mặt nạ lên lật qua lật lại xem xét, chất lượng quả thực rất tốt:

“Hai trăm tiền âm phủ, không thể nhiều hơn, chỉ đáng giá ngần này thôi.

Tổ tiên của ông làm nghề gì, không cần tôi phải nói nhiều, tự ông hẳn là người rõ nhất.”

Chủ sạp:

“???”

Chủ sạp bỗng thấy hơi chột dạ:

“Ta chẳng phải đã nói rồi sao? Tổ tiên ta là thợ thủ công của hoàng đế, còn có thể là gì nữa? Cô đừng có nói bậy bạ nha.”

“Nhưng ông không cha không mẹ, là một cô nhi, sau khi vào cung thì làm...”

Chưa đợi An Như Cố nói hết câu, chủ sạp lập tức đổi giọng, mếu máo nói:

“Hai trăm, hai trăm, hai trăm, hai trăm! Đừng nói nữa chị ơi, coi như tôi xin chị đấy.”

Ông ta còn muốn giữ chút thể diện trước mặt các quỷ hồn khác nữa.

An Như Cố thấy ông ta như vậy cũng không làm khó nữa, sau khi trả tiền liền nhận lấy chiếc mặt nạ.

Chỉ có tiền phụ thuộc vào nguyện lực màu vàng kim mới có thể gửi vào Ngân hàng Thiên Địa, thế nên lạm phát ở Địa Phủ không hề nghiêm trọng, tiền rất có giá trị.

Hai trăm đồng là đã có thể mua được một chiếc mặt nạ chế tác vô cùng tinh xảo.

Diêm Vương trước đó đã phát cho cô tám mươi tỷ tiền âm phủ, Thương Nguyệt nói cô ở Địa Phủ có thể được coi là phú hào số một.

Cô cứ mãi chưa tới Địa Phủ nên tiền không tiêu được. Bây giờ tới rồi mới phát hiện, tiền âm phủ tiêu cũng khá thích.

Đúng lúc này, bên cạnh bỗng truyền đến giọng nói có phần vội vã của một nam thanh niên:

“Vị tiểu thư này, tôi từng xem livestream của cô, nghe nói cô xem bói rất giỏi, cô có thể xem giúp tôi một quẻ nhân duyên được không?”

Cô ngước mắt nhìn sang, không ngờ lại là một người quen, chính là nam thanh niên đứng cạnh Mạnh Bà lúc nãy.

Người tìm cô xem bói thì thôi đi, đằng này đến quỷ cũng muốn tìm cô xem nhân duyên...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương