Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 13

Trước Sau

break

Hiện giờ lại không có bằng chứng.

Hơn nữa, nghe nói gia đình Lạp Thản kinh doanh ngành nghề đen tối ở địa phương.

Bản thân cô một là không có gia thế, hai là mới đến đất nước này.

Cô không muốn có xích mích với Lạp Thản, càng không muốn để lộ chuyện đã xảy ra đêm qua đành phải lấy lệ đáp qua loa: “À, hôm qua tớ có việc gấp nên về trước.”

Lạp Thản nhìn cô đầy ẩn ý, khẽ hỏi: “Vậy… hôm qua cậu không sao chứ?”

“Không, không có chuyện gì cả.” Y Lộc Đường theo bản năng xua tay, nhưng ánh mắt trốn tránh lại lộ rõ vẻ chột dạ.

“Ồ, không sao là tốt rồi…” Lạp Thản nhíu chặt mày, vẻ mặt hết sức phức tạp.

“Các em chú ý, bài tập nhóm đã giao hôm qua phải nộp trước chiều nay, mọi người tranh thủ đẩy nhanh tiến độ lên nhé.”

Tiếng nhắc nhở của giáo viên đã cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.

Y Lộc Đường không giải thích thêm với cô ta, vội vàng tự mình quay lại bên giá vẽ của mình.

Bố cục tranh đã được phát thảo xong, giờ chỉ cần vẽ theo từng bước một.

Cô vốn theo học chuyên ngành hội họa sơn dầu tại một học viện mỹ thuật trong nước, vì biến cố gia đình nên mới phải sang nước ngoài học tiếp.

Vẽ tranh là sở thích của cô, cũng ước mơ cả đời của cô.

Cô hy vọng có thể có một phòng trưng bày tranh của riêng mình, nếu không thì cũng có thể trở thành một họa sĩ chuyên nghiệp.

Nếu đổi lại điều kiện gia đình như trước đây, có lẽ ước mơ này đã có thể thực hiện được.

Nhưng giờ đây biến cố trong gia đình lại khiến cô cảm thấy có chút mơ hồ về tương lai của mình.

Trong phòng vẽ, Lạp Thản đang vẽ tranh thỉnh thoảng lại lén nhìn sang Y Lộc Đường, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Y Lộc Đường chăm chú vẽ tranh, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt bất thường kia.

Mặt trời dần ngả về tây, ánh nắng vàng xuyên qua mây, rải xuống phòng vẽ như từng sợi tơ óng ánh.

Kim đồng hồ lặng lẽ chỉ sang nửa cuối của đồng hồ.

Giáo viên đi đến bên cạnh Y Lộc Đường, nhìn vào bức tranh của cô rồi bắt đầu nhận xét.

“Bố cục của em khá tốt, chủ thể cũng rõ ràng.”

Ánh mắt ông lướt qua từng chi tiết: “Chuyển màu cũng rất tự nhiên.”

Thầy giáo quay đầu nhìn Y Lộc Đường, trong mắt đầy vẻ tán thưởng: “Tiếp tục phát huy, xử lý chi tiết tinh tế hơn chút nữa, sau này chắc chắn sẽ vẽ tốt hơn.”

Lời khen của giáo viên khiến Y Lộc Đường đỏ mặt.

“Em cảm ơn thầy ạ.”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương