Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 17

Trước Sau

break

“Khụ khụ…”

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, Lorenzo khẽ cười xấu xa: “Không ngờ em ở trường cũng được đàn ông yêu thích đến thế, hai người không chờ được, muốn chơi ở đây à?”

“Tôi… tôi không có.”

Y Lộc Đường khó chịu nhắm chặt mắt, đôi môi đỏ mọng như quả anh đào không ngừng lẩm bẩm.

Lorenzo đưa tay ra nắm lấy cằm của Y Lộc Đường, không cho cô trốn tránh, buộc ánh mắt cô phải đối diện với mình.

“Không có? Vậy sao em lại ở đây với nó, hửm?”

Y Lộc Đường vốn đã chịu ấm ức, giờ lại bị Lorenzo nắm chặt đến đau điếng, cô càng thấy chua xót. Nước mắt bắt đầu rơi “tách tách” xuống.

“Tôi thật sự không có mà, là anh ta… là anh ta muốn bắt nạt tôi, kéo tôi đến đây…”

Cô khóc nấc lên, cơ thể run run, đôi mắt đỏ hoe, môi mím lại, nước mắt chảy xuống thấm ướt mu bàn tay anh, còn vương chút hơi ấm.

Tim Lorenzo chợt khựng lại, hơi thở trầm xuống, ánh mắt hổ phách cuộn trào.

“Nín! Không được khóc!”

Giọng anh khàn khàn nhưng mạnh mẽ, ép cô nuốt nước mắt trở vào, chỉ còn vẻ mặt tủi thân.

Người này thật sự quá kỳ lạ.

Rõ ràng là anh hiểu lầm cô, lại còn không cho cô khóc.

Đúng là ngang ngược!

Anh mất kiên nhẫn buông tay Y Lộc Đường ra, quay đầu nhìn Ba Dục nằm trên mặt đất.

Như nhớ ra điều gì đó, anh rút điện thoại từ túi quần và gọi một cuộc điện thoại.

“Gọi vài đứa bên học viện quốc tế Glero đến, kéo cái thằng nằm ở vườn bên hồ cạnh tòa A ném đến trước cổng bệnh viện.”

Sau khi dặn dò xong, Lorenzo cúp điện thoại, nheo mắt nhìn Y Lộc Đường đang lau nước mắt.

Bóng dáng cao lớn bắt đầu bước tới, từng bước một ép sát Y Lộc Đường.

Y Lộc Đường chớp mắt liên tục, chân không tự chủ lùi lại từng bước, từng bước.

Cho đến khi bị dồn sát mép hồ, cô mới buộc phải dừng lại.

Lorenzo cúi người xuống, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Y Lộc Đường.

Khóe môi anh khẽ nhếch lên, lộ ra một nụ cười khó đoán: “Tôi lại cứu em một lần nữa, em không có lấy một lời cảm ơn sao?”

Y Lộc Đường lau khô nước mắt, ngoan ngoãn làm theo lời anh, giọng nói ngọt ngào pha chút nghẹn ngào vang lên: “Cảm ơn anh.”

Yết hầu anh khẽ chuyển động.

“Chỉ cảm ơn thôi? Không có gì đặc biệt hơn sao?”

Ngũ quan sắc sảo, tàn nhẫn của anh gần sát ngay trước mắt Y Lộc Đường, khí chất lai mạnh mẽ cuốn đến.

Một khuôn mặt thật sự rất hoàn hảo.

Mặc dù là con lai, nhưng lại mang một nét độc đáo của người châu Á.

Nhưng cũng khiến người ta cảm thấy rất khó chọc vào.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương