Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 20

Trước Sau

break

Một bước của Lorenzo bằng ba bước của Y Lộc Đường, chưa đến cổng trường, hai người đã bị kéo giãn khoảng cách.

“Lorenzo, Lorenzo… đợi tôi với, đợi tôi với.”

Y Lộc Đường vừa chạy vừa thở hổn hển, còn Lorenzo vẫn như chẳng nghe thấy gì, bước chân ngày càng lớn hơn.

Màn đêm dần buông xuống, đèn đường trong trường lần lượt bật sáng.

Lorenzo cao 1m89, mái tóc kiểu đuôi sói kết hợp gương mặt lai đẹp trai khiến các nữ sinh đi ngang qua đều không nhịn được ngoái nhìn.

Có người ngại ngùng liếc trộm, có người thì công khai nhìn chằm chằm, thỉnh thoảng lại thì thầm bàn tán với bạn bè.

“Trời ơi, cậu nhìn kìa, người đàn ông ngoại quốc kia đẹp trai quá.”

“Đúng là đẹp trai một cách cứng rắn mà không chút kỹ xảo nào cả.”

“Trước đây tớ còn bảo không thích người cao, giờ thấy thế này mới biết tớ đúng là giả tạo.”

“Các cậu xem, người theo sau anh ấy có phải là hoa khôi khoa hội họa không?”

“Ồ, hình như đúng là vậy, chẳng lẽ họ là một cặp sao?”

“Chắc không phải đâu, cậu nhìn xem chàng trai đẹp kia đi nhanh vậy cơ mà, nếu thật sự quen biết, sao hai người lại cách xa thế nhỉ?”

Ánh mắt đổ dồn về phía họ ngày càng nhiều, khiến Y Lộc Đường cảm thấy vô cùng khó chịu, cô cúi đầu nhìn xuống đất và đi nhanh hơn.

Đến cổng trường, Lorenzo đã ngồi vào ghế lái.

Chiếc RX-7 của anh nổi bật đến mức hút ánh nhìn của tất cả mọi người xung quanh, thậm chí còn có người dừng lại chụp ảnh.

Người hiểu biết chỉ cần liếc qua đã nhận ra người có thể sở hữu chiếc xe thể thao này, một là những người đam mê xe hơi, hai chính là tay đua chuyên nghiệp.

Y Lộc Đường không để ý đến ánh mắt khác lạ xung quanh, nhanh chóng ngồi vào ghế phụ..

Vừa cài xong dây an toàn, Lorenzo đã đạp ga.

Tiếng gầm rú trầm thấp mà mãnh liệt của động cơ vang lên, xe như mũi tên rời cung, lao vút về phía trước.

Vì lực đẩy Y Lộc Đường dính chặt vào ghế.

Khung cảnh ngoài cửa sổ vùn vụt trôi qua, hóa thành một dải màu sắc rực rỡ mơ hồ.

Chiếc xe luồn lách linh hoạt trên con đường rộng rãi.

Y Lộc Đường cảm thấy thân thể mình vẫn ở trên xe, nhưng linh hồn như đã bị đánh bay ra sau.

“Anh có thể… chạy chậm một chút được không…”

Đúng là, phụ nữ chỉ khiến đàn ông chậm rút kiếm.

Lorenzo chuyển thẳng sang số bốn, lại đạp ga mạnh, van xả khí phát ra tiếng rít đặc trưng.

Đến một khúc cua, anh đột ngột bẻ lái, đuôi xe lập tức văng ra, vẽ nên một đường cong hoàn hảo.

“Aaaa!”

Y Lộc Đường nhắm chặt mắt, hai tay bám chặt vào tay cầm, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết quá mạnh.

Cú văng này khiến dạ dày cô bắt đầu cuộn trào.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương