Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 22

Trước Sau

break

"Tôi... tôi không sợ." Cô cứng rắn đáp lại.

Lorenzo cúi người lại gần, hơi thở thanh khiết pha lẫn mùi thuốc lá tràn ngập sống mũi cô: “Không sợ thì run cái gì?”

Y Lộc Đường không để ý đến lời chế nhạo của anh, cố gắng giả vờ bình tĩnh: "Tôi không có."

Lorenzo cười khẩy, giơ cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh siết chặt vai Y Lộc Đường.

Tim Y Lộc Đường như chìm xuống đáy.

Anh định làm gì?

Rõ ràng cô chẳng biết gì về người đàn ông trước mặt này, vậy mà vẫn dám đi theo anh khắp nơi.

Cô chợt cảm thấy mình đúng là ngu ngốc đến mức không thể cứu được nữa.

Nỗi sợ hãi vì bắt đầu lan rộng.

Không biết đã đi bao lâu, ở một góc khuất trong câu lạc bộ, người đàn ông đẩy một cánh bí mật ra.

Cùng với tiếng nhạc đột nhiên thay đổi, trước mắt cô hiện ra một sân khấu khổng lồ kiểu hố sâu chìm xuống.

Nói là sân khấu, thực ra lại giống như một cái lồng sắt, bốn phía được bao quanh bằng lan can sắt rỗng hình tròn.

Giữa tiếng hò reo náo nhiệt, ánh mắt mọi người tập trung vào sân đấu.

Họ gào thét cổ vũ cho kẻ mình đặt cược, cảm xúc hưng phấn đến cực điểm.

Nơi đó, đang diễn ra một trận chiến sinh tử nghẹt thở!

Y Lộc Đường trừng to mắt, vẻ mặt không thể tin được.

Cô lảo đảo lùi lại, nhưng bị người đàn ông giữ chặt vai, buộc phải tiến lên.

Trong sân đấu, một con dã thú nhỏ đang nhìn chằm chằm vào gã đàn ông đối diện, tư thế như sắp lao vào tấn công.

Thân hình nó gầy nhỏ quái dị, đầu như đầu cáo, toàn thân màu vàng đất, lông lá rối bời, còn có nhiều mảng lông đen nâu lốm đốm.

"Đây là... rạp xiếc sao?" Cô có chút bất an hỏi.

Câu hỏi ngây ngô của cô khiến Lorenzo bật cười.

Anh cúi xuống nhìn Y Lộc Đường, khóe môi cong lên nụ cười tà ác: "Đây không phải rạp xiếc, đây là trận đấu mà những người giàu thích xem nhất, là đấu trường giữa người và thú."

Tim Y Lộc Đường chợt thắt lại, ngón tay cô siết chặt vào lòng bàn tay.

Nơi đây trông còn đáng sợ hơn cả sòng bạc ngầm.

Đột nhiên, một tiếng gầm vang trời khiến khán đài bùng nổ.

Dã thú nhe nanh nhọn, lao tới vồ mạnh, cắn chặt cổ người đàn ông.

Những chiếc răng sắc nhọn cắm sâu vào da thịt người đàn ông, người đàn ông đau đớn giãy giụa, hai tay điên cuồng cố gắng đẩy con dã thú ra.

Nhưng đều vô ích.

Máu tươi từ cổ phun ra, nhuộm đỏ cả sân khấu.

Chẳng mấy chốc, người đàn ông không còn nhúc nhích nữa, khán giả dưới đài người thì kinh hãi, người thì phấn khích, gào thét điên cuồng về phía sân khấu.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương