Trầm Luân Không Lối Thoát!

Chương 44

Trước Sau

break

Lorenzo khinh thường nhìn thẳng vào Chavaree, một tay thò ra ngoài cửa xe.

Trong không trung, anh giơ ngón giữa lên.

Mặt Chavaree từ đỏ chuyển xanh, nghiến răng ken két.

Kẻ thua cuộc thì không có tư cách nổi giận.

Anh ta nghẹn một bụng lửa giận nhưng không dám động đậy, mặc cho ánh mắt sắc lẹm của những người xung quanh thi nhau ném về phía mình.

Ngay khi mọi người nghĩ Lorenzo sẽ xuống xe ăn mừng chiến thắng. Ai ngờ anh vừa đạp ga, xe đã lao đi mất hút, chỉ để lại làn khói trắng lượn lờ nơi đó.

Những người ở hiện trường trực tiếp đứng hình.

Họ còn đang chờ xem kịch vui mà.

Sao người cứ thế mà chạy mất rồi?



Học viện Quốc tế Gerlo.

Chiều thứ tư có tiết học, Lạp Thản và mấy cô bạn thân của cô ta đã xin nghỉ để đi xem trận đấu.

Sau khi Y Lộc Đường gửi tin nhắn vào buổi chiều, bắt đầu chăm chú nghe giảng, hoàn toàn quên mất chuyện đã lỡ hẹn với ai đó hôm nay.

Tiếng chuông tan học vang lên, tiết học cuối cùng hôm nay cũng kết thúc.

“Đường Đường, mình cùng xuống căn tin ăn cơm đi." Thẩm Giai Giai cầm sách vở quay sang hỏi cô.

Thẩm Giai Giai cũng đến từ Trung Quốc, lại là bạn cùng phòng với Y Lộc Đường, quan hệ giữa hai người vẫn luôn rất tốt.

Y Lộc Đường cũng cảm thấy bụng mình bắt đầu réo ùng ục.

Cô dùng bàn tay nhỏ xoa bụng, cười tủm tỉm nói với Thẩm Giai Giai: "Được thôi, chúng ta cùng đi căng tin ăn cơm đi, đúng lúc tớ cũng đang đói nè.”

Cả hai vừa đi tới căn tin vừa cười nói, trò chuyện về những chuyện xảy ra gần đây trong trường.

Thẩm Giai Giai: "Đường Đường, cậu nghe nói gì chưa? Gần đây trường hình như có ý định mở rộng và sửa sang lại phòng vẽ, hơn nữa còn thêm một số vật liệu vẽ tranh đắt tiền nữa đấy."

Ban đầu mẹ cô vội vàng muốn cô có một nơi để theo học, nên đã không tìm hiểu kỹ điều kiện cơ sở vật chất của trường này.

Dù là phòng vẽ hay vật liệu vẽ, đều không tốt bằng các trường học ở trong nước.

Y Lộc Đường vừa từ tốn nhai cơm trong miệng, chờ nuốt xong mới nhẹ nhàng mở lời: "Tớ chưa nghe nói gì cả, nhưng nếu là thật thì tốt quá rồi, như vậy sau này chúng ta vẽ tranh sẽ tiện hơn nhiều."

Giọng cô bẩm sinh đã ngọt ngào mềm mại, nghe cực kỳ dễ chịu.

"Đúng vậy, nhớ lúc cậu mới đến, vừa không quen khí hậu, phòng vẽ thì thông gió kém, da cậu nổi đầy phát ban luôn ấy…”

"Đúng vậy."

Y Lộc Đường cũng nhớ lại những ngày đầu mới chuyển đến: "Lúc đó tớ nói tiếng cũng chưa thật sự trôi chảy, vẫn là cậu mua thuốc cho tớ đó, được làm bạn cùng phòng với cậu thật là may mắn quá đi!”
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương