Lúc này, cô đang bối rối siết lấy gấu áo, cúi đầu thấp đến mức không thấy mặt.
Anh cao hơn Y Lộc Đường cả nửa người, đầu cô gái chỉ vừa đến ngực anh.
Branwen liếc nhìn Lorenzo đầy ẩn ý, bật cười: “Hay là mang cô bé này về đi?”
"Trong xe chỉ có hai chỗ ngồi."
Lorenzo hút một ngụm khói rồi nhả thẳng vào mặt Branwen, hai hàng lông mày anh gần như muốn dính vào nhau thành một đường thẳng: "Hay là mày ngồi trên nóc xe, để cô ấy ngồi bên trong."
Branwen cười cười, trêu chọc: "Zo, anh đang đùa đấy à?"
Cậu nhìn Y Lộc Đường với ánh mắt đầy ẩn ý: "Gái xinh như này, có ngồi thì cũng phải ngồi trên người tôi chứ."
Lorenzo lạnh lùng nhìn chằm chằm Branwen: “Mày thấy tao đang đùa sao?”
Nhận ra Lorenzo đang nghiêm túc, Branwen cũng chỉ còn cách cười hề hề hòa giải: "Nói sai rồi nói sai rồi, ngồi trên người cậu, ngồi trên người cậu."
Khi còn ở trong nước, trình độ tiếng Anh của Y Lộc Đường đã có thể giao tiếp với người nước ngoài, thêm vào đó cô còn học trường quốc tế, dù hai người đang nói tiếng Anh, cô vẫn có thể nghe hiểu.
Khóe mắt cô ửng đỏ, giọng nói nũng nịu bắt đầu cầu xin: "Xin hai người, có thể... thả tôi đi được không?"
Lorenzo lại quay sang nhìn cô, khóe môi cong nhẹ, liếc cô một cái rồi chậm rãi tiến lại gần.
Mỗi bước chân đều mang theo áp lực vô hình khiến tim Y Lộc Đường đập ngày một nhanh, hơi thở cũng bắt đầu trở nên gấp gáp.
Cuối cùng, cô bị ép đến chân tường, cơ thể dán chặt vào bức tường lạnh lẽo.
Trên con phố đêm, ánh đèn vàng vọt đổ xuống, kéo dài bóng dáng hai người in trên nền đường.
Giọng nói trầm thấp đầy mê hoặc của Lorenzo vang lên từ trên đỉnh đầu cô.
"Em nghĩ sao?"
Y Lộc Đường sợ đến mức rụt đầu vào trong hõm xương quai xanh, cả người co rúm lại trong tư thế phòng bị.
“Anh… anh… anh định làm gì?”
Dáng vẻ yếu ớt của cô gái khiến hô hấp của Lorenzo khựng lại, không khỏi cảm thấy bực bội.
Anh giơ tay nắm lấy cằm của Y Lộc Đường.
“Trưởng thành chưa?”
Y Lộc Đường run rẩy trả lời: “A, tôi… tôi trưởng thành rồi, vừa tròn 18 tuổi.”
Quả nhiên nhỏ hơn anh hai tuổi.
Bàn tay to lớn của người đàn ông siết lấy cằm Y Lộc Đường, khiến cô cảm thấy khó thở, làn da trắng nõn rất nhanh liền ửng đỏ: “Ồ, vậy là vẫn còn đi học.”
Lorenzo liếc nhìn cô từ trên xuống dưới.
“Đúng vậy…” Giọng nói của cô gái mềm mại, ngọt ngào.
Ừm, còn biết trả lời nữa.
Ngốc mà cũng đáng yêu.