“Nói xong chưa?” Khương Oánh ép mình phải cười, cố đè nén ngọn lửa hận thù đang chực chờ khiến cô muốn động dao động thớt.
Không ngờ Lục Trạch lại thực sự nghiêm túc suy nghĩ một lúc: “Tạm thời chỉ có bấy nhiêu thôi, chừng nào nhớ ra anh lại nói với em.”
“Anh sắp xếp hay lắm, lần sau đừng sắp xếp nữa.” Khương Oánh mỉa mai: “Ba anh chức quan to hơn anh, nhiều tiền hơn anh, lại còn đẹp trai hơn anh, tự dưng đi ly hôn với ông ấy để gả cho anh à? Em thấy anh mơ mộng ban ngày nhiều quá nên óc bị úng rồi đó, có thời gian ở đây nói lời vô nghĩa với em thì thà về đơn vị tìm quân y chữa cái não đi.”
Chưa từng nghĩ một Khương Oánh lúc nào cũng dịu dàng, ngoan ngoãn lại có thể thốt ra những lời đanh đá như vậy, Lục Trạch không dám tin vào tai mình, đứng ngây người mất mấy giây. Đến khi gã kịp phản ứng thì cô đã bỏ đi một quãng xa. Gã vội vàng nhấc chân đuổi theo.
Cảm thấy buồn nôn, Khương Oánh vung tay tặng gã một cái tát trời giáng: “Bây giờ tôi là mẹ trên danh nghĩa pháp lý của anh, tốt nhất là giữ khoảng cách với tôi ra. Bằng không tôi sẽ hét lên là anh sàm sỡ, để ba anh ra trị anh đấy.”
Cảnh cáo xong, Khương Oánh chặn họng trước khi gã kịp mở miệng: “Mẹ ruột anh ở phòng nào?”
Lục Trạch ôm lấy gò má bên trái đang đau rát, trong lòng ngũ vị tạp trần. Gã rất hiểu Khương Oánh, cô vừa sợ bóng tối, sợ ma, sợ mệt lại còn vô cùng nhõng nhẽo. Gã thật không ngờ cô lại dám một thân một mình lên tận Kinh thị để tìm gã, thậm chí vì gã mà chạy đến đây ra điều kiện với Lục Kỳ Niên một Diêm Vương sống mà ngay cả đứa con nuôi như gã cũng phải kiêng dè.
Gã biết tình cảm Khương Oánh dành cho mình rất sâu đậm, nhưng không ngờ nó lại vượt xa những gì gã tưởng tượng. Hóa ra cô yêu gã nhiều đến thế. Nhưng chuyện đã lỡ dở thành ra nông nỗi này, gã lại thấy bản thân đã phụ bạc tấm chân tình của cô. Cũng may là Lục Kỳ Niên bằng lòng giúp hai người một tay. Cô ấy có giận dữ nói những lời như vậy, thậm chí có tát gã một cái thì cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Tục ngữ có câu “đánh là thương, mắng là yêu”, gã cam tâm tình nguyện chịu đựng.
Lục Trạch chỉ tay về phía một căn phòng dưới lầu, cười nói: “Mẹ anh ở phòng này, bên cạnh có một phòng trống, vừa vặn để em ở, như vậy cũng tiện chăm sóc mẹ.”
Nhận thấy kẻ này đúng là hết thuốc chữa, Khương Oánh chẳng buồn đôi co với gã nữa. Cô trực tiếp đi lướt qua gã, lên thẳng lầu trên để chọn một căn phòng trống. Cô hỏi phòng của Tống Ngọc Hoa chỉ là để chọn căn phòng nào nằm càng xa bà ta càng tốt, đỡ phải rước lấy điềm xui xẻo.
Lục Trạch thì đang vội quay lại đơn vị để đánh tiếng với Hứa Tiến Bộ, dặn cậu ta đừng hé môi chuyện đơn xin kết hôn ra ngoài, nên cũng không mớ bận tâm đến Khương Oánh nữa. Dù sao thì người cũng đã đến rồi, những chuyện khác cứ thong thả tính sau.
Căn phòng Khương Oánh chọn nằm ở góc khuất nhất, diện tích tuy không lớn nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ. Nơi này trông như phòng dành cho khách, chăn ga gối đệm đều có sẵn và được giặt giũ sạch thơm. Ngồi tàu hỏa suốt hai ngày một đêm, toa xe vừa đông đúc, ồn ào lại vừa có mùi khó chịu khiến Khương Oánh không tài nào chợp mắt nổi. Giờ đây có được một căn phòng yên tĩnh với chiếc giường ấm áp, nếu không đánh một giấc thật ngon thì thật là có lỗi với bản thân.
Trận ngủ này kéo dài không biết bao lâu, khi cô đang chìm đắm trong giấc mơ đẹp thì bị đánh thức bởi tiếng gõ cửa dồn dập như sấm động.
“Đồng chí Khương, mau dậy làm bữa sáng đi chứ!”
Khương Oánh chê phiền phức, trùm chăn kín đầu định ngủ tiếp. Ai dè vừa mới thiếp đi, cô liền nằm mơ thấy mình bị rơi xuống nước, cảm giác lạnh thấu xương kích thích đến mức cô bật dậy ngay lập tức. Lúc này cô mới bàng hoàng nhận ra có người vừa hắt nước vào mình. Nguyên một chậu nước lạnh đổ ập xuống giường và văng tung tóe lên mặt cô.
Khương Oánh vén mớ tóc ướt sũng đang dính bết vào mặt làm che khuất tầm nhìn, trừng mắt nhìn người đàn bà khoảng hơn bốn mươi tuổi đang chống nạnh, tay cầm chiếc chậu rỗng đứng trước giường. Người này mắt tròn, má vuông, đôi lông mày ngắn ngủn, ăn mặc giản dị và thắt chiếc tạp dề trước bụng, nhưng ánh mắt nhìn cô lại tràn ngập sự dò xét và khinh bỉ.
“Đồng chí Khương, ở đây không giống như dưới quê đâu. Cô đã lên thành phố, đã bước chân vào nhà họ Lục thì phải tuân theo quy củ nhà họ Lục. Sư trưởng Lục và đồng chí Lục Trạch phải đi tập huấn buổi sáng từ lúc sáu giờ, cô phải dậy từ năm giờ để chuẩn bị bữa sáng. Đồng chí Tống niệm tình cô ngày đầu mới đến nên không gọi cô dậy sớm, cô thì hay rồi, ngủ trương mắt ếch đến giờ này còn lười chảy thây không chịu dậy. Loại đàn bà nhà quê vô giáo dục như cô mà cũng đòi gả cho người thành phố để hưởng phước sao, đúng là nực cười chết người ta mà.”