Nữ phụ độc ác có tính chiếm hữu mạnh mẽ, luôn theo dõi nhất cử nhất động của nam chính mà mình thầm yêu.
Cố Miểu Miểu gật đầu, nói bừa: "Đúng vậy. Trước khi chuyển trường tớ đã nghe tin đồn bạn học Thời Lam, luôn rất ngưỡng mộ bạn học Thời. Biết cậu thích hội trưởng Tống, nên tớ mới đi cùng một lúc, chỉ muốn biết người bạn học Thời thích trông như thế nào, rốt cuộc có xứng đáng để cậu thích không."
Gương mặt ngây ngốc lại lộ ra một vẻ cố chấp còn hơn cả Thời Lam, nhìn vào càng khiến người ta cảm thấy chân thành bất ngờ.
Ba đàn em của cô ta định xông lên, nhưng lại bị ánh mắt của Thời Lam chặn lại, đành ngoan ngoãn lùi về vị trí.
Chết tiệt! Gặp phải đối thủ rồi.
Sao người này lại giỏi nịnh bợ hơn cả bọn họ nữa vậy?
“Ngưỡng mộ tôi sao?" Thời Lam là học sinh chuyên nhảy, cao hơn Cố Miểu Miểu một chút. Cô ta hơi cúi người, đôi mắt trong trẻo lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Cố Miểu Miểu.
"Đúng vậy."
Cố Miểu Miểu ưỡn ngực, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Việc tớ muốn làm nhất khi đến trường này là đi theo học hỏi bạn học Thời Lam, trở thành trợ lý giỏi nhất và chu đáo nhất của cậu.”
"Thời Lam luyện nhảy đến chảy mồ hôi rồi, cũng chẳng có ai giúp cậu lau." Vừa nói, cô vừa lục túi lấy ra một gói khăn giấy nhỏ, rút ra một tờ giấy thơm mùi dâu tây ngọt ngào để lau mồ hôi cho Thời Lam.
Thời Lam không những không tránh mà còn cúi người phối hợp với chiều cao của cô.
Hương thơm ngào ngạt phả vào mặt, tay Cố Miểu Miểu suýt run lên.
Cô cố gắng giữ vững cơ thể, nụ cười trên mặt vẫn ngọt ngào đáng yêu, ra dáng một fan nhỏ hâm mộ.
Ba đàn em của Thời Lam đứng phía sau, tức đến mức sắp phình to như cá nóc.
Trà xanh, quá trà xanh rồi!
“Đã vậy, sau này cậu theo tôi đi.”
Cố Miểu Miểu nghe vậy, mắt Cố Miểu Miểu như thấy được bốn chữ "phất lên sau một đêm" đang vẫy gọi cô.
Lại tiến gần một bước đến việc hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Thế nhưng cô lại tỏ vẻ ngượng ngùng, ngập ngừng như định nói rồi lại thôi.
"Sao vậy? Không muốn? Chẳng lẽ mấy lời cậu vừa nói đều là gạt tôi?”
Ánh mắt ba đàn em phía sau lập tức sáng lên.
Hội trưởng cuối cùng cũng sắp phát hiện ra bộ mặt thật của trà xanh rồi sao?
“Không phải vậy đâu. Tớ chỉ là hạt bụi dưới đất, còn bạn học Thời là ánh trăng trên cao, tớ sợ nếu đến gần cậu quá, sẽ khiến người khác bàn tán về cậu.”
Hiện giờ vẫn chưa biết nhiệm vụ của vai phụ B là gì, để phòng ngừa xung đột với nhiệm vụ vai phụ A, tạm thời cô vẫn nên giấu thân phận.
Thời Lam nhìn cô chằm chằm một lúc lâu, rồi mỉm cười: "Cũng được."