Kỷ Cảnh Diệp, người luôn vắng mặt hoặc ngủ gật trong giờ học, lúc này lại không ngủ, trái lại còn xoay bút và nhìn chằm chằm vào Cố Miểu Miểu.
Thẩm Thần Hi, người đã bận chạy show suốt cả kỳ nghỉ hè, cũng thay đổi thói quen ngủ gật trong giờ học, ánh mắt sáng rực nhìn Cố Miểu Miểu đang gục đầu ngủ trên bàn.
Người bị nhìn chăm chú chỉ thấy như có một luồng ánh mắt đang quanh quẩn trên đầu, nhưng cô chỉ xoay người một chút rồi lại tiếp tục ngủ, không hề tỉnh lại.
Đã bốn năm không học tiết học buổi sáng cấp ba, lúc này cô vẫn chưa thích nghi được, tưởng rằng mình đang nằm mơ, hoàn toàn không nhận ra mình đang trong giờ học.
Bạn cùng bàn của cô là Lộc Tiểu Vũ. Là một nữ chính tốt bụng và nhiệt tình, Lộc Tiểu Vũ còn giúp cô che giấu.
Cũng chính vì giúp Cố Miểu Miểu che giấu mà cô ta nhanh chóng nhận ra có hai ánh mắt đang nhìn về phía này.
Không đúng, hình như là ba ánh mắt.
Cô ta quay đầu nhìn lại, một ánh mắt nóng rực, ngang tàng, chất chứa khí thế ngông cuồng độc nhất. Còn ánh mắt kia thì mang theo chút tò mò, điểm chút chờ mong, nhưng sâu trong đó lại ẩn giấu những cảm xúc u tối mà cô ta không hiểu được.
Người thứ nhất chính là Kỷ Cảnh Diệp, người hôm qua đã đạp cửa giúp cô ta tìm bạn cùng bàn. Người thứ hai thì cô ta vốn không quen biết.
Nhưng sáng nay, trên đường từ ký túc xá đến đây, cô ta đã nghe thấy các bạn học xung quanh bàn tán về cậu. Lúc ăn sáng ở căng tin, cô ta còn tình cờ liếc thấy ảnh cậu trên điện thoại người khác.
Một đại ca học đường, một ngôi sao hàng đầu từ giới giải trí trở về trường học, tại sao lại cứ nhìn chằm chằm vào chỗ cô ta?
Cả hai cũng nhanh chóng nhận ra Lộc Tiểu Vũ đang quan sát mình, Thẩm Thần Hi không ngại ngần mà nở một nụ cười thân thiện.
Nghĩ đến mối quan hệ giữa Lộc Tiểu Vũ và Cố Miểu Miểu, Kỷ Cảnh Diệp cũng ngừng xoay bút, tỏ vẻ thân thiện chốc lát.
Ánh mắt thứ ba, Lộc Tiểu Vũ không tìm thấy, nghĩ một lúc rồi quay về nghe giảng nghiêm túc.
Khi cô ta quay đầu lại, Kỷ Cảnh Diệp nhìn về phía Thẩm Thần Hi.
Chiếc bút trong tay anh dừng lại, đầu bút sắc bén chỉ thẳng về phía Thẩm Thần Hi. Đôi mắt dài hẹp như bốc cháy, khí thế ngang ngược, khiến gương mặt vốn đã đẹp đến vô song lại càng thêm rực rỡ.
Thẩm Thần Hi hờ hững nhấc mí mắt, vô cùng lười biếng. Ngũ quan tinh xảo của cậu được ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiếu rọi, nửa sáng nửa tối, lộ ra một vẻ mê hoặc khiến người ta thót tim.
Hai ánh mắt chạm nhau, không ai chịu thua ai.