Vạn Nhân Mê Đóng Vai Người Qua Đường Của Học Viện Quý Tộc

Chương 87

Trước Sau

break

Bệnh viện... trong ký ức của Lộc Tiểu Vũ, đó là nơi tiêu tốn cực kỳ nhiều tiền.

"Không cần đâu Miểu Miểu."

Giọng khàn khàn, Lộc Tiểu Vũ nắm lấy ngón út của Cố Miểu Miểu: “Đi viện đắt lắm… tớ ngủ một giấc là khỏe thôi.”

Nếu như lúc mới xuyên đến đây, Cố Miểu Miểu chắc cũng khóc lóc chọn cách nằm lì chịu đựng cho qua.

Nhưng bây giờ! Đã khác rồi.

Cô là người có một vạn tệ tiền sinh hoạt phí, còn có bốn vòng quay thưởng nhiệm vụ ở chỗ hệ thống.

Có tiền trong túi, lòng người cũng tự tin hơn hẳn.

Cố Miểu Miểu vỗ vỗ ngực, vô cùng hào phóng: "Không sao cả, tớ có rất nhiều tiền, đi đi đi, sốt nữa là thành ngốc đấy, đến lúc đó thủ khoa tỉnh sẽ thành của người khác mất."

"Sao cậu vậy hả Miểu Miểu." Lộc Tiểu Vũ cảm thấy những giọt nước mắt nơi khóe mắt mình hơi nóng, nóng đến tận đáy lòng.

"Nhưng thủ khoa tỉnh thì hơi phóng đại rồi đấy."

"Không phóng đại đâu." Cố Miểu Miểu bẻ ngón tay tính toán.

Khi thi đại học, Tống Cẩn Chi không biết vì lý do gì đã không tham gia, nên thủ khoa tỉnh cuối cùng đã trở thành Lộc Tiểu Vũ.

Và bản thân cô phải thi vào top ba toàn trường.

Đã bệnh rồi mà còn nhớ mấy chuyện này, cô đúng là gương mẫu quá sức.

Cố Miểu Miểu gõ gõ hệ thống: "Hệ thống mau ra đây, cậu xem tôi vất vả thế này, có phải nên cho thưởng không."

Hệ thống: “...”

[Miểu Miểu, mau soi gương đi xem có phải cậu sốt tới mức ngu người rồi không.]

[Cậu mới ngốc.] Cố Miểu Miểu vỗ vỗ đầu mình, nhưng hệ thống lại không phải vật thể, một chút cũng không bị ảnh hưởng.

"Reng reng reng."

Là tiếng chuông điện thoại của Cố Miểu Miểu.

"Tống Cẩn Chi." Cô đọc hai lần rồi mới nhớ ra mình phải nghe điện thoại.

"Alo." Cô vừa nói vừa rướn cổ ra nhìn quanh.

Nghe thấy giọng điệu vui vẻ, xen lẫn chút khàn khàn, Tống Cẩn Chi nhíu mày: "Bây giờ cậu sốt mấy độ rồi?"

"Mấy độ?"

Cố Miểu Miểu sờ trán mình: "Không biết nữa, ký túc xá không có nhiệt kế."

"Mặc ấm vào, xuống dưới, tôi đưa cậu đi bệnh viện."

"Ồ ồ ồ được." Nửa đêm sốt cao, đầu óc cô phản ứng chậm chạp thấy rõ.

Cô kéo theo Lộc Tiểu Vũ, hai người mặc áo khoác mùa đông của trường, tay trong tay đi xuống dưới.

Ba chiếc xe sang trọng đồng thời dừng trước ký túc xá, bên trái là màu đen sang trọng trầm lặng, bên phải đỏ rực cháy bốc, chính giữa là sắc xanh mộng mơ.

Tống Cẩn Chi đứng dưới ánh đèn đường, vẫn phong độ ngời ngời như ngọc. Trên tay anh còn cầm một chiếc áo khoác mỏng nữ, vừa thấy Miểu Miểu đã khoác lên người cô, nắm tay dắt đi về phía xe bên trái.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương