“Không ngờ, biến thành rắn rồi, pháp lực của ngươi vẫn mạnh mẽ như vậy, thật khiến ta có chút bất ngờ đấy.”
Nam Hữu Sinh thu lại sự kinh ngạc xượt qua trong mắt, nhìn Kỳ Dạ vô cùng thán phục nói.
“Đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, năng lực của ngươi vẫn giậm chân tại chỗ như cũ, thật làm mất mặt tộc nhân của ta.”
Mặc khác Kỳ Dạ đối với Nam Hữu Sinh lại tràn đầy sự khinh bỉ.
Nhanh chóng nghĩ lại, trước đây Kỳ Dạ không phải là rắn? Mấy lại hai người họ là quen biết cũ sao? Còn cả tộc nhân là có ý gì nữa?
Từ cuộc trò chuyện của họ, tôi ngửi thấy mùi vị của gian tình.
“Haha... haha...”
Đúng lúc tôi đang thả hồn đi mây về gió, tiếng cười to chói tai đột nhiên vang lên.
Màng nhĩ của tôi bị chấn động đến mức hơi tê dại, giơ tay dùng sức ngoáy ngoáy tai, mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
“Thế nhưng ngươi mạnh thì đã sao? Đối với kẻ không biết thời thế như ngươi, rốt cuộc cũng chỉ thua thảm hại mà thôi!”
Giọng nói âm độc của Nam Hữu Sinh vang lên cùng lúc, đột nhiên phẩy tay một cái, từng luồng ánh sáng đỏ chói mắt đột nhiên bao bọc lấy toàn bộ căn phòng, chói đến mức tôi hoàn toàn không mở nổi mắt.
Tôi cảm thấy bị người ta đẩy mạnh một cái, cơ thể nghiêng đi, ngã nhào lên cái gì đó.
Dùng tay sờ thử, hình như là một chiếc ghế.
Tiếp đó bên tai vang lên tiếng nổ lớn “đùng”, ánh sáng đỏ trong phòng lập tức biến mất, khôi phục lại như cũ.
Tôi mở mắt ra nhìn, chỉ thấy Kỳ Dạ vốn đang đứng bên cạnh tôi lúc này lại bị nhốt trong một cái lồng kính lớn vẽ những đại tự bùa đỏ kỳ quái.
Chiếc lồng có kích thước vừa vặn nhốt chặt lấy hắn, thân hình cao lớn của hắn bị giam bên trong, trông vô cùng chật chội.
Ngoại trừ đôi mắt có thể tự do cử động ra, bốn chi hoàn toàn không có một chút khoảng trống nào để nhúc nhích.
Thế nhưng từ ánh kim quang không ngừng tỏa ra xung quanh người hắn mà xem, tôi đoán, hắn nhất định đang nghĩ cách phá vỡ tình cảnh khó khăn này.
“Mỹ nhân, chúng ta tiếp tục nào.”
Nam Hữu Sinh đã khôi phục lại bình thường, đột nhiên đi vòng qua Kỳ Dạ đến trước mặt tôi, cười với gương mặt tràn đầy dịu dàng nhìn tôi nói.
Nhìn anh ấy đi tới, tôi bò dậy từ trên ghế, tràn đầy cảnh giác nhìn anh ấy:
“Tiếp tục cái gì?”
“Chẳng lẽ, em thật sự muốn sinh cái yêu thai này ra sao?”
Nam Hữu Sinh chỉ vào bụng tôi, bộ dạng như thể chửi tôi ngu ngốc đần độn.
Tôi lập tức cúi đầu, nhìn vùng bụng phẳng lì của mình, nhất thời lại có chút do dự.
Dù sao hiếm lắm mới gặp được một người có thể phá xà thai cho tôi, lại sẵn lòng phá thai giúp tôi thực sự không dễ dàng.
Thế nhưng nghĩ đến việc anh ấy không cùng chủng tộc với mình, còn cả dáng vẻ đáng sợ khi anh ấy hiện ra nguyên hình, trong lòng tôi tự nhiên không tin tưởng anh ấy.
“Khốn Long Trận của tôi chỉ có thể nhốt hắn nửa tiếng đồng hồ, hơn nữa lần này là do hắn không phòng bị tôi mới đắc thủ, sẽ không có lần sau đâu.”
Nam Hữu Sinh nói một cách nhẹ hẫng, nhưng lại làm cho trái tim vốn đang dao động của tôi lập tức kiên định trở lại.
“Vậy thì bắt đầu đi!”
Tôi hạ quyết tâm, dùng hết sức bình sinh nói xong, lần này không cần anh ấy nhắc nhở, lập tức đi tới bên giường phẫu thuật nhanh chóng ra tay cởi quần áo.
Cái gì mà ngại ngùng, cái gì mà ngượng ngùng, cái gì mà thể diện lúc này tôi đều không cần nữa rồi.
Chưa cưới mà có thai, lại còn mang thai xà thai, nếu sinh ra, đừng nói là thể diện, tôi e là đến cái mạng cũng đền vào đó mất.
So với thể diện và tính mạng, tôi vẫn là tiếc mạng hơn.
Tôi mới mười tám tuổi, vừa mới thi xong đại học điền nguyện vọng, còn chưa nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi không muốn chết.
Tôi còn muốn học hành đàng hoàng, sau này tìm một công việc mình thích, hiếu thảo với bố mẹ, đưa họ đi du lịch nước ngoài.
Những thứ này tôi đều chưa làm, cho nên tôi không thể chết!
“Rắc...”
Cùng với tiếng thủy tinh nứt vỡ vang lên, tôi lập tức bừng tỉnh nhìn về phía chiếc lồng kính cái gọi là Khốn Long Trận đang nhốt Kỳ Dạ.
Chỉ thấy chiếc lồng kính vốn kiên cố, lúc này lại ẩn hiện dấu vết rạn nứt.
Trái tim không khỏi thót lên một cái.
“Nhanh lên, không kịp nữa rồi.”
Nam Hữu Sinh có chút sốt ruột thúc giục.
“Được.”
Tôi gật đầu, lập tức đưa tay cởi bỏ lớp phòng thủ cuối cùng của mình.
Đột nhiên, một luồng ánh sáng mạnh chói mắt đập vào, khiến động tác của tôi không khỏi dừng lại.