Tôi cố nhẫn nại cảm giác khó chịu anh mang lại, lập tức nắm lấy bàn tay không yên phận của anh, hờ hững nhìn anh hỏi:
“Năm nay anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Kỳ Dạ bị tôi hỏi làm cho sững người, đến khi phản ứng lại liền nhìn tôi mỉm cười tà mị:
“Theo anh biết, loài người các em khi hỏi tuổi đối phương đều là có ý đồ cả, ví dụ như...”
“Câu tiếp theo.”
Có đôi khi tôi thực sự bái phục Kỳ Dạ rồi, rõ ràng là một câu hỏi tùy ý mà anh cũng có thể bẻ sang những chủ đề làm người ta đỏ mặt tía tai.
“Hửm?”
Kỳ Dạ thấy tôi có chút giận dỗi, nên không tiếp tục đùa giỡn nữa.
Thế nhưng lại trưng ra vẻ mặt tùy em xử trí, khiến tôi thấy thẹn thùng một cách kỳ lạ.
Tôi lắc mạnh đầu, xua đi những hình ảnh mờ mịt đó, trong lòng thầm niệm “Da mặt mình dày, da mặt mình dày”.
“Trước đây chúng ta có quen biết nhau không?”
Tôi tiếp tục nhìn anh hỏi một số câu hỏi không mấy quan trọng.
“Có quen.”
Kỳ Dạ rất dứt khoát trả lời.
Điều này lại khiến tôi hơi bất ngờ, nhưng cũng cho tôi thêm động lực để thừa thắng xông lên.
“Từ khi em ra đời, anh đã luôn ở bên cạnh em, cho đến tận bây giờ.”
Tôi còn chưa kịp phấn khởi được mấy giây, câu nói tiếp theo của Kỳ Dạ liền làm tôi có cảm giác muốn đảo mắt xem thường.
Thế nhưng, tôi nhịn!!
“Câu tiếp theo, tại sao anh lại muốn tôi sinh xà thai cho anh? Tại sao lại cớ gì là tôi?”
Tôi hỏi xong liền nhìn chằm chằm anh, không bỏ sót bất kỳ sự thay đổi biểu cảm nào trên mặt anh.
Kỳ Dạ vốn đang uể oải liền mím chặt đôi môi mỏng, sau đó chậm rãi buông tôi ra.
Nhìn lại mắt anh, luồng đỏ sẫm đảo quanh trong kim nhãn đã rút đi từ lâu, khôi phục lại như ban đầu.
Tôi biết, chủ đề này chính là ranh giới của Kỳ Dạ.
Ranh giới mà anh không muốn bị chạm tới!!
Ngay khi tôi tưởng Kỳ Dạ sẽ không thèm đếm xỉa tới tôi nữa, anh đột nhiên trầm mắt nhìn tôi nói:
“Nếu em thực sự muốn biết sự thật, có thể đi hỏi hai người.”
“Ai?”
Kỳ Dạ nhìn tôi hồi lâu, trong mắt lóe lên sự bất lực sâu sắc:
“Vũ Nhi, hiếm khi được khờ dại, anh thấy tốt nhất em không nên biết thì hơn.”
Tôi nhìn anh, lắc lắc đầu.
Lời đã nói đến nước này rồi, bảo tôi từ bỏ việc biết sự thật, làm sao có thể chứ?
Tuy lời anh nói rất có lý, con người sống trên đời hiếm khi khờ dại, có lẽ sống mơ hồ lại càng tốt hơn.
Nhưng tôi không muốn, tôi không muốn sống mơ mơ hồ hồ, dù cho sự thật khiến tôi đau đớn, khiến tôi khó mà chấp nhận, tôi vẫn muốn sống một cách tỉnh táo rõ ràng.
“Nói cho tôi biết, bọn họ là ai?”
Tôi vô cùng kiên định nhìn Kỳ Dạ, chờ đợi đáp án của anh.
Thế nhưng sau khi dứt lời, tôi lại căng thẳng...
Sợ anh không nói cho tôi biết là ai? Hay sợ anh nói ra hai người mà tôi đang nghi ngờ?
Nói thật lòng, bản thân tôi cũng không biết mình đang căng thẳng vì cái gì...
“Bố mẹ em.”
Kỳ Dạ nói xong, liền bế bổng tôi đang ngẩn ngơ lên, bước đi ra bên ngoài.
Sơn động rất lớn, nhìn không thấy đường hầm, thế nhưng chưa đầy năm phút đồng hồ, chúng tôi đã đi ra tới cửa động.
Tôi nhớ tới một môn pháp thuật lợi hại từng đọc trong một cuốn tiểu thuyết tên là “Súc Địa Thành Thốn”.
Thế nhưng những thứ này đều không liên quan đến tôi, bây giờ tôi chỉ bận tâm một chuyện, đó chính là bố mẹ tôi.
Nếu lời Kỳ Dạ nói là thật, vậy thì tôi không hiểu nổi bố mẹ rõ ràng biết sự thật tại sao lại luôn giấu giếm tôi.
Tôi nhớ lại phản ứng dữ dội của bố mẹ lúc biết tôi mang thai, cùng với thái độ ngập ngừng muốn nói lại thôi của hai người.
Đến sau này sự im lặng không nói của bố tôi, có thể thấy là đã ngầm chấp nhận thực tế rồi.
Còn mẹ tôi nữa, kỳ thực bà cũng biết sự thật, lúc đó tại sao lại bất chấp tất cả kiên quyết bắt tôi bỏ thai, bà rốt cuộc nghĩ thế nào?
Là tình yêu sao? Chắc là vậy rồi.
Dù sao tình mẹ như núi, làm gì có người mẹ nào mà không dùng tính mạng để yêu thương con cái cơ chứ.
Thế nhưng rốt cuộc là bí mật kinh thiên động địa gì, lại khiến bọn họ không muốn nói ra với tôi?
Ngày càng nhiều nghi vấn đè nén khiến tôi gần như sắp không thở nổi.
Cho đến khi hai chân chạm đất, tôi mới khôi phục lại tinh thần từ trong dòng suy nghĩ đau đớn.
Lúc này tôi mới bàng hoàng nhận ra, chúng tôi đã đứng trên một ngọn núi đao vách đá cao ngất.