Xà Vương Thai

Chương 6: Suy Sụp

Trước Sau

break

Trên chiếc ghế lái bọc da thô ráp, một thi thể nam giới mặt mũi biến dạng nằm ngửa ở đó.

Trên người ông ta không còn một mảng da nào lành lặn.

Thịt trên mặt đã bị thứ gì đó cắn xé sạch bách.

Máu tươi màu đỏ thẫm lúc này đang dọc theo hốc mắt trống hoác của ông ta từ từ chảy xuống...

Tôi nhìn mà da đầu tê dại từng đợt.

Đột nhiên, ngay tại hốc mắt sọ người vốn đang chảy máu kia, lao ra một con huyết xà nhe nanh múa vuốt, xộc thẳng vào mặt tôi, dọa tôi theo bản năng giơ tay ra đỡ.

Kết quả con huyết xà đó sau khi đụng vào lòng bàn tay tôi, lại giống như không khí, biến mất không dấu vết.

Tôi cúi đầu nhìn lòng bàn tay lành lặn không chút tổn hại của mình, chớp chớp mắt thật mạnh, thậm chí còn nghi ngờ có phải vừa rồi mình xuất hiện ảo giác hay không.

“Sao thế Vũ Nhi, sao con không lên xe?”

Tiếng của mẹ tôi vang lên từ phía sau.

Tôi không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức rầm một tiếng đóng cửa xe lại, quay người chắn ngang tầm mắt của mẹ.

“Sao vậy Vũ Nhi? Là có chuyện gì...”

“Tài xế xe taxi chết rồi.”

Tôi không đợi mẹ nói xong, trực tiếp nói cho bà biết sự thật.

Mẹ tôi không hỏi thêm gì nữa, chắc là đoán ra được điều gì đó từ sắc mặt của tôi rồi.

Chuyện của Trưởng khoa phụ sản lúc trước có nam bác sĩ kia làm nhân chứng đầu tiên, cho nên chúng tôi đã rời đi trước khi cảnh sát đến, may mắn không cần phải dính dáng vào.

Thế nhưng thi thể của tài xế xe taxi lại do tôi phát hiện đầu tiên, nên chỉ đành gọi điện báo cảnh sát.

Đến khi tôi và mẹ làm xong bản ghi chép ở đồn cảnh sát đi ra, trời đã sẩm tối.

Về đến nhà, bố tôi đi đánh mạt chược vẫn chưa về.

Chúng tôi qua loa ăn tạm chút cơm thừa, tôi liền lấy cớ mệt mỏi trở về phòng mình.

Mẹ tôi chắc cũng mệt rồi, nên không nói thêm gì nữa.

Sau khi khóa chặt cửa phòng lại, tôi tựa toàn bộ cơ thể vào cánh cửa, nhưng cơ thể lại vô lực trượt xuống.

Tôi ngồi trên nền đất lạnh ngắt, ôm lấy hai tay, gục đầu giữa hai chân.

Nghĩ đến cái thai rắn trong bụng mình, lại nghĩ đến ba cái thi thể mặt mũi biến dạng kia, mặc dù đã dốc sức kiềm chế, nhưng nước mắt rốt cuộc vẫn không nghe lời của mà vừa dứt.

Tôi đột nhiên cảm thấy bản thân thật mệt mỏi, quá mệt mỏi.

Cái cảm giác kiệt sức về cả tinh thần lẫn thể xác, lại vô cùng hụt hẫng giúp sức ấy, suýt chút nữa khiến tôi suy sụp.

Nhưng tôi biết mình không thể suy sụp, nếu tôi suy sụp, chỉ làm người thân đau lòng, kẻ thù hả hê.

Nghĩ đến Kỳ Dạ, con xà yêu đã dồn tôi đến bước đường này, tôi quệt mạnh tay lau đi nước mắt trên mặt, lập tức bất chấp tất cả gầm lên bừa bãi:

“Kỳ Dạ, cái gã xà yêu hôi thối nhà anh, anh cút ra đây cho tôi!”

“Mới một ngày không gặp, em đã nhớ ta rồi sao?”

Cùng với giọng nam trầm ấm êm dịu vang lên như tiếng đàn, Kỳ Dạ trong bộ áo dài mụ vàng kim đã xuất hiện trước mặt tôi.

Còn cười một cách cực kỳ yêu mị nhìn tôi.

Nếu bình thường tôi nhìn thấy người đàn ông đẹp như hắn, nhất định sẽ kích động đến mức hét lên mất.

Nhưng đối mặt với hắn, trong lòng tôi chỉ có một ý nghĩ...

Xé nát cái lớp da mỹ nhân đạo mạo này của hắn, rồi giẫm thật mạnh dưới chân, nghiền nát!

Như thể không cảm nhận được hận ý của tôi đối với hắn, Kỳ Dạ lại giơ tay muốn kéo tôi đứng dậy, tôi dùng sức đẩy hắn ra, gượng gạo đứng dậy.

“Sao thế? Tức giận rồi?”

Kỳ Dạ cười híp mắt nhìn tôi hỏi.

Tâm trạng hắn hình như rất tốt.

“Tại sao anh lại giết hai bác sĩ đó, còn cả tài xế nữa? Kỳ Dạ, anh nói cho tôi biết, họ có lỗi gì chứ?”

Tôi trừng mắt nhìn hắn, nghẹn ngào hỏi.

Kỳ Dạ nhìn tôi, trong mắt ánh lên cảm xúc mà tôi không hiểu nổi, nhưng lại không cất lời.

Tôi nhìn hắn như thế, ngọn lửa trong lồng ngực bùng bùng bốc lên, muốn nén cũng không nén nổi...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương