Xà Vương Thai

Chương 8: Cô Muốn Phá Thai?

Trước Sau

break

Nếu tôi không đoán sai, thì câu nói còn dang dở của vị bác sĩ phụ khoa nam hôm qua có nghĩa là anh ta thuộc về người của Huyền Môn.

Tôi nghĩ chắc là anh ta cũng đã nhận ra điều gì đó, nếu không thì đã chẳng tự lộ thân phận của mình.

Dù sao làm bác sĩ thì bản chất là tôn thờ khoa học, vậy mà anh ta lại cố tình đề cập đến Huyền Môn với tôi, lại còn đúng vào lúc sau khi nhìn thấy thi thể của chủ nhiệm khoa phụ sản.

Có thể thấy người đàn ông này không hề đơn giản!

Tôi biết việc làm thủ thuật phá thai mà để bác sĩ nam thực hiện thì vô cùng gượng gạo, nhưng ngoại trừ anh ta ra, tôi không thể và cũng không cảm thấy an tâm khi tìm người khác.

Khi đến bệnh viện, nhìn hành lang khoa phụ sản người qua kẻ lại, tôi đột nhiên thấy hơi hối hận vì hôm qua đã không hỏi tên của anh ta.

Khoa phụ sản rộng lớn thế này, biết tìm anh ta ở đâu bây giờ?

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành phải đến bàn hướng dẫn để hỏi y tá.

“Ồ, người cô nói chắc là bác sĩ Nam rồi.”

Tôi chỉ mới mô tả sơ qua, cô y tá đã lập tức hiểu ra người tôi muốn tìm là ai.

Tôi thấy... khá bất ngờ.

Có lẽ nhìn ra suy nghĩ trong lòng tôi, cô y tá nháy mắt với tôi:

“Nói thật với cô nhé, cả khoa phụ sản này chỉ có mỗi mình anh ấy là bác sĩ nam thôi, cô bảo anh ấy có giỏi không cơ chứ.”

Nhìn đôi mắt sáng rực của cô y tá khi nhắc đến bác sĩ Nam, tôi mới bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra là vậy.

“Giỏi, đúng là rất giỏi.”

Tôi gật đầu tán thành, sau đó mỉm cười hỏi cô y tá:

“Vậy xin hỏi chị y tá, bác sĩ Nam ở phòng khám nào? Tôi có chút chuyện quan trọng cần thảo luận với anh ấy.”

“Bác sĩ Nam là chuyên gia đặc biệt được bệnh viện chúng tôi mời về, cô muốn gặp anh ấy thì phải đăng ký trước. Lúc đăng ký, cô cứ nói trực tiếp ở ô cửa đăng ký là muốn khám bác sĩ Nam Hữu Sinh của khoa phụ sản là được.”

Cô y tá nhìn tôi với giọng điệu công đao mẫu mực.

Tuy thấy hơi rắc rối, nhưng dường như tôi chẳng còn lựa chọn nào khác.

Tôi cất lời cảm ơn rồi đi thẳng ra đại sảnh đăng ký.

Đến khi đăng ký xong và đi tới bên ngoài phòng khám của Nam Hữu Sinh, nhìn hàng người dài dằng dặc xếp hàng ra tận ngoài cửa, mắt tôi chực tối sầm lại.

Đông người thế này thì phải chờ đến bao giờ đây...

“Xin lỗi mọi người, bác sĩ Nam có việc khẩn cấp cần xử lý, cho nên hôm nay xin dừng lại ở đây.”

Một cô y tá đột nhiên bước ra, áy náy nói với chúng tôi.

Mẹ kiếp, có việc gấp sao, đúng là gặp quỷ rồi.

Tôi nghiến răng nghiến lợi, tiến về phía phòng khám.

Điều kỳ lạ là cô y tá không hề ngăn cản tôi.

Tôi vừa bước tới cửa, cánh cửa vốn đang đóng chặt đột nhiên mở ra từ bên trong, một đôi chân dài miên man bước ra trước, tiếp theo đó là vóc dáng cao ráo, tuấn tú của Nam Hữu Sinh đập vào mắt.

“Chào cô, bạn học Huyền Vũ. Cô có thể đến tìm tôi, tôi thật sự rất vui.”

Trong lúc nói chuyện, Nam Hữu Sinh chủ động đưa tay phải về phía tôi.

Ơ... Sao anh ta lại biết tên của tôi? Lại còn gọi tôi là bạn học?

“Bệnh viện có hồ sơ bệnh án của cô.”

Chắc là nhìn ra thắc mắc trong lòng tôi, Nam Hữu Sinh liền lên tiếng giải thích.

“Hóa ra là vậy.”

Tôi bắt tay nhẹ nhàng với anh ta một cái, rồi cùng anh ta đi vào phòng khám.

Phòng khám của Nam Hữu Sinh không lớn, nhưng lại sạch sẽ ngăn nắp.

Một chiếc bàn làm việc bằng gỗ gồ màu đỏ, trên bàn đặt một chiếc máy tính, bên trái máy tính là chiếc máy in phiếu khám, bên còn lại đặt một đống tài liệu lớn, chắc là hồ sơ bệnh án gì đó.

Còn phía bên kia gian phòng được ngăn cách bởi một tấm rèm màu trắng, không nhìn rõ bên trong có những gì.

Tôi đoán bên trong chắc là đặt giường hoặc là thiết bị y tế.

“Cô muốn phá thai?”

Tôi vừa mới ngồi xuống, Nam Hữu Sinh đột nhiên nhìn tôi lên tiếng hỏi.

Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng tôi lại nhìn thấy sự khẳng định chắc chắn trong mắt anh ta.

“Đúng vậy.”

Đã đi cầu xin người khác thì tôi cảm thấy chẳng việc gì phải vòng vo làm gì.

Nam Hữu Sinh nhìn chằm chằm tôi hồi lâu, khẽ đẩy gọng kính màu vàng lên, cúi đầu một tay lật xem hồ sơ bệnh án trong tay, một tay thản nhiên hỏi:

“Hắn ta không đồng ý, đúng không?”

“Điều này quan trọng lắm sao?”

Tôi không trả lời mà hỏi ngược lại.

Dựa vào cảm giác, dường như anh ta nắm rõ mọi chuyện của tôi trong lòng bàn tay.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương