Xuyên Đến Thập Niên 70: Bị Đuổi Khỏi Nhà, Tôi Có Tiền Tiết Kiệm Hàng Tỷ

Chương 16: Điền Miêu Miêu tìm đến Triệu Thúy Hoa

Trước Sau

break

Nghe một câu chẳng đầu chẳng đuôi như vậy, cần câu trong tay Chu Lê An suýt nữa rơi xuống, rõ ràng là bị dọa cho một phen.

Đúng lúc lại có cá cắn câu, Chu Lê An không vội quay đầu mà định kéo cá lên trước.

Có người ở đây thì không tiện thu cá vào không gian.

Lần này con cá rất nhỏ, chỉ dài bằng ngón trỏ của một người đàn ông trưởng thành.

Chu Lê An cũng không chê, tháo cá khỏi lưỡi câu rồi cẩn thận đặt vào chiếc xô gỗ đựng nước dưới chân.

Đặt cá xong, cô mới quay đầu lại, không bỏ sót vẻ khinh thường và đắc ý trong mắt đối phương.

Người đến tên là Điền Miêu Miêu.

Trong thôn, ngoài nhà họ Lục ra, nhà cô ta là nhà thứ hai ở nhà ngói tường gạch.

Người này trước giờ vẫn không hợp với nguyên chủ.

Trước đó cô ta vốn đã đính hôn với con trai trưởng thôn làng bên, nhưng vì nguyên chủ gả cho Lục Yến Chu có điều kiện tốt hơn, cô ta lập tức hủy hôn với con trai trưởng thôn làng bên rồi tìm mối khác.

Xem ra hiện tại đã tìm được nhà chồng tốt hơn, vội vàng chạy đến khoe khoang với nguyên chủ đây mà.

Chu Lê An cảm thấy hành động này... cũng chỉ hơi trẻ con một chút thôi.

Vì muốn so bì với người khác mà thay đổi chuyện đại sự cả đời của mình, kiểu hành động này thật sự không nên.

Nghĩ đến câu nói vừa rồi của đối phương, Chu Lê An do dự nói: “Vậy thì tôi chúc cô hạnh phúc nhé.”

Điền Miêu Miêu đợi mãi, cuối cùng chỉ chờ được một câu như vậy.

Lập tức cô ta cảm thấy có một cục tức nghẹn ngang cổ, không lên không xuống.

Điền Miêu Miêu nhìn gương mặt Chu Lê An. Không biết có phải ảo giác của cô ta hay không, cô ta cảm thấy đối phương dường như còn đẹp hơn trước.

Cô ta nghiến răng: “Tôi chắc chắn sẽ sống hạnh phúc hơn cô! Ít nhất tôi không cần phải trông chừng một người thực vật, cũng chẳng phải vì chút đồ này mà ngồi xổm ở đây cả buổi.”

Nói đến câu sau, Điền Miêu Miêu liếc nhìn mấy con cá nhỏ trong xô của Chu Lê An.

“Cô vui là được.”

Chu Lê An vừa tùy ý nói, vừa móc lại mồi vào lưỡi câu rồi thả xuống nước.

Cô rõ ràng đang ngồi mà.

Đáng tiếc, còn trẻ thế mà mắt đã mù rồi.

Điền Miêu Miêu rõ ràng không muốn Chu Lê An vui vẻ, cô ta hơi hất cằm, tiếp tục nói: “Anh ấy là công nhân của nhà máy cơ khí trong thành phố.”

Đến ba chữ “trong thành phố”, Điền Miêu Miêu cố tình nhấn mạnh giọng.

“Anh ấy còn nói, đợi tôi gả qua đó, anh ấy sẽ tìm cách đưa tôi vào làm trong nhà máy của họ.”

Cuối cùng, Điền Miêu Miêu tổng kết: “Cả đời này, cô định sẵn là không thể bằng tôi!”

Chu Lê An: “...”

Thấy Chu Lê An không nói gì, Điền Miêu Miêu tưởng mình đã chọc đúng nỗi đau của đối phương, đắc ý tiếp tục:

“Nghe nói cô ở nhà còn bị chị dâu chèn ép. Vì chút tiền mà còn chạy đến nhà họ Lục đòi. Cô nhìn bộ dạng hiện giờ của mình xem, có giống một mụ đàn bà đanh đá không?”

Chu Lê An tức đến bật cười. Cô vốn không muốn so đo với cô ta, vậy mà cô ta còn được nước lấn tới.

Chu Lê An trực tiếp xách chiếc xô nước bên cạnh lên, ném xuống trước mặt đối phương.

Chiếc xô vẫn đứng vững trên mặt đất, mấy con cá nhỏ bên trong cũng chẳng sao, nhưng nước trong xô lại hắt ướt cả ống quần Điền Miêu Miêu.

Điền Miêu Miêu suýt nữa hét lên tại chỗ, cố nhịn mới không nhảy tránh đi một cách chật vật. Nhưng khi nhìn Chu Lê An lần nữa, ánh mắt đã mang theo vẻ uy hiếp: “Chu Lê An, cô muốn chết à?”

Đây là bộ quần áo mới của cô ta!

Cô ta cố ý mặc nó đến để chọc tức đối phương, giờ lại bị làm cho cả người nồng nặc mùi tanh của cá, đau lòng muốn chết.

Nghĩ đến đây, Điền Miêu Miêu trừng mắt nhìn Chu Lê An: “Chu Lê An, cô phải đền quần áo cho tôi!”

Chu Lê An liếc cô ta một cái: “Tự chuốc lấy.”

[Trợn mắt]

“Ai bảo cô không có việc gì lại chạy đến trước mặt tôi sủa.”

“Cô...”

Ngón tay Điền Miêu Miêu chỉ vào Chu Lê An cũng tức đến run lên.

Cô ta không hiểu nổi, từ khi nào mồm mép Chu Lê An lại trở nên sắc bén như vậy?



 

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương