Triệu Thúy Hoa nhận ra khoảnh khắc mình vừa lùi bước, đến khi hoàn hồn, gương mặt già nua xấu xí đã vặn vẹo trong thoáng chốc, sau đó nở một nụ cười dữ tợn: “Sao nào, bị chọc đúng chỗ đau nên thẹn quá hóa giận à?”
Chu Thụ An thật sự không nhịn nổi nữa.
Anh vốn không đánh phụ nữ, nhưng lúc này đã không muốn xếp Triệu Thúy Hoa vào hàng phụ nữ nữa.
Chu Lê An chú ý thấy động tác của anh trai, liền kéo anh lại, ghé tai nói nhỏ mấy câu rồi mới bảo: “Anh đi đi.”
Lúc này Chu Thụ An mới thôi, đứng dậy rời đi.
Nhưng trước khi đi, anh vẫn hung hăng trừng Triệu Thúy Hoa một cái.
Chu Lê An cũng đứng dậy theo, cô không định ăn nữa. Dù sao sáng sớm đã nhìn thấy Triệu Thúy Hoa thế này, quả thật rất mất khẩu vị.
“Mong là sau này bà đừng hối hận nhé.”
Chu Lê An mỉm cười, tốt bụng nhắc nhở.
Triệu Thúy Hoa: “…”
Bây giờ cứ nhìn thấy Chu Lê An cười là bà ta lại thấy rợn người.
Hôm qua, Chu Lê An cũng cười như vậy, moi mất của bà ta ba trăm đồng.
Nhưng Triệu Thúy Hoa nghĩ lại, hiện giờ bà ta đã không còn điểm yếu nằm trong tay Chu Lê An nữa, bà ta không nên sợ cô.
Thế là bà ta thô lỗ phun một tiếng “xì” xuống đất, chống nạnh ưỡn bụng nói: “Hôm qua nếu không phải mày dọa được tao, tao sợ mày chắc?”
Nói xong, Triệu Thúy Hoa xắn tay áo, tiếp tục đe dọa Chu Lê An: “Hôm nay mày không trả tiền lại, tao với mày chưa xong đâu.”
“Ban Vũ trang đến, tao cũng không sợ!”
“Cái đồ sao chổi như mày hại nhà tao thành thế này, tao cố ý đuổi mày ra ngoài đấy. Giao con trai cho mày chẳng qua là muốn cố ý hành hạ mày.”
“Nhưng giờ tao nghĩ thông rồi, mày là sao chổi, con trai tao ở cùng mày chẳng có lợi gì. Không thì tại sao bác sĩ cũng nói năm đầu tiên khả năng tỉnh lại là lớn nhất, con trai tao khỏe mạnh như thế mà chẳng có chút động tĩnh nào.”
Lúc này ở nông thôn vẫn còn không ít tư tưởng mê tín phong kiến.
Nghe Triệu Thúy Hoa nói đến đây, sắc mặt những người có mặt càng trở nên nặng nề.
Dù sao mọi người đều sống gần nhau, chẳng ai muốn xung quanh mình xuất hiện một người bị coi là sao chổi, lỡ đâu không cẩn thận lại hại đến nhà mình thì sao?
Chỉ có Điền Miêu Miêu đi theo đến xem náo nhiệt là không kìm được cong khóe miệng lên khi thấy cảnh này.
Người thực vật vào thời này là chuyện hiếm gặp.
Cho dù Chu Lê An nói với mọi người rằng rõ ràng bác sĩ đã nói là nếu có thể tỉnh lại thì khả năng trong năm đầu tiên sẽ lớn hơn, nhưng người tỉnh lại không nhiều, những người khác cũng sẽ không tin. Dù sao họ đã bị lời Triệu Thúy Hoa nói làm cho có thành kiến trước.
“Nói Lục Yến Chu bị tôi khắc, vậy nhà họ Điền thì sao?”
Chu Lê An thản nhiên hỏi ngược lại.
Triệu Thúy Hoa sững người, hiển nhiên không ngờ Chu Lê An lại nói như vậy.
“Bác Điền chết ngoài chiến trường, hy sinh vì nước, chẳng lẽ cũng là do bác gái Điền khắc sao?”
Bác gái Điền chính là mẹ của Điền Miêu Miêu.
Những người khác bị câu nói cay độc của Chu Lê An làm cho tỉnh táo hơn đôi chút.
Triệu Thúy Hoa lập tức phản bác Chu Lê An, bà ta cũng không muốn tùy tiện đắc tội nhà họ Điền.
Phải biết rằng, hồi còn trẻ bác gái Điền cũng là người lợi hại, nếu không làm sao có thể một mình nuôi ba đứa con khôn lớn?
“Đừng nói bậy.”
Triệu Thúy Hoa nói với Chu Lê An: “Người ta ra chiến trường chết trận chẳng phải chuyện bình thường sao?”
Chu Lê An lạnh lùng tiếp lời: “Vậy đang làm nhiệm vụ gặp chuyện chẳng phải cũng bình thường sao? Sao bà lại nói tôi như thế?”
Triệu Thúy Hoa nghẹn họng.
Chẳng qua bà ta muốn kiếm một cái cớ để khỏi phải trả tiền thôi mà?
“Tao mặc kệ!”
Thấy mình không nói lại được, Triệu Thúy Hoa bắt đầu giở trò ngang ngược: “Tóm lại, trả tiền, trả con trai, còn phải ly hôn với con trai tao. Nhà tao không cần cái đồ sao chổi như mày.”
“Trưởng thôn.”
Lúc này có người lên tiếng chào.
---