Xuyên Đến Tu Tiên Giới, Dược Thần Tái Sinh

Chương 30

Trước Sau

break

Nam Cung Ly tính tình nóng nảy, nhịn không được oán trách: "Đại ca cũng thật là, nếu huynh ấy chọc giận ta, ta sẽ thiêu rụi cả rừng trúc tím của huynh ấy."

Nam Cung Trạch cười khẩy: "Lão ngũ đã vào trong rồi, đệ cứ việc đốt đi, tốt nhất là đốt luôn cả lão ngũ, xem đệ ấy có đến tìm đệ đoạt xá hay không, hai người các đệ tốt nhất là dung hợp thành nhất thể song hồn…"

Nam Cung Ly bị lời nói của Nam Cung Trạch dọa sợ đến mức run rẩy, bị đệ đệ đoạt xá, thôi đi! Làm sao hắn ta có thể huynh đệ tương tàn, dùng Ly Hỏa thiêu đốt lão ngũ được.

Lúc này, ở Tử Trúc viện, Nam Cung Cẩn đang dạy tiểu Tử Phù tập đi, Tử Phù chưa tròn một tuổi đã chập chững biết đi rồi, đáng tiếc bước chân không vững, cứ ngã lên ngã xuống.

"Tiểu Phù, đừng vội, từ từ bước, ca ca lát nữa dẫn muội đi bắt linh điệp."

Nàng đâu phải trẻ con thật sự, làm sao có thể hứng thú với đám linh điệp sặc sỡ kia chứ, có thời gian đó thì chi bằng nằm tu luyện, bây giờ tu vi của nàng đã là Luyện Khí tầng bốn rồi.

Tử Phù loạng choạng đi đến trước mặt Nam Cung Cẩn, giang hai tay ra, nũng nịu nói: "Ca ca bế."

Không còn cách nào khác, bây giờ nàng còn quá nhỏ, đi vài bước là chân đã mềm nhũn, chắc phải thêm một tháng nữa mới hết như vậy.

Nếu lúc trước nàng trực tiếp đầu thai thành thần tiên thì tốt rồi, sẽ không phải chậm chạp học đi như vậy!

"Chủ nhân, cho dù là con của thần tiên cũng không phải vừa sinh ra đã biết đi, chỉ có linh thú mới vừa sinh ra đã biết đi."

"Ta biết rồi, ta biết rồi, haizz, khi nào ta mới lớn đây, con Độc Giác thú ở Sương Mù chi sâm còn ở đó không? Sẽ không phải đến lúc ta đi thì nó đã bị người khác bắt mất rồi chứ?"

"Chủ nhân đừng lo lắng, không có Độc Giác thú thì chúng ta còn có Tiểu Hắc, Tiểu Hắc cũng biết bay."

"Ta thấy Tiểu Hắc rất hợp với đại ca, dù sao Tiểu Hắc cũng chưa ký kết khế ước với ta, chi bằng tặng cho đại ca đi? Đại ca ta bây giờ là Kim Đan đại viên mãn, ngươi đi hỏi Tiểu Hắc xem nó có đồng ý ký kết khế ước với đại ca không."

Đại ca kẹt ở Kim Đan đại viên mãn lâu như vậy, chính là vì chưa tìm được linh thú thích hợp để ký kết khế ước.

"Ừm, Tiểu Hắc tuy hơi xấu xí một chút, nếu chủ nhân không thích thì tặng cho đại ca cô cũng được, chín tháng nay huynh ấy chăm sóc cô như con gái ruột của mình, chúng ta nên tặng huynh ấy một món quà lớn. Đợi chủ nhân lớn hơn một chút, chúng ta tìm cơ hội đến Huyền Linh Đại Lục, khi nào Tuyết Vực bí cảnh mở ra thì chúng ta đi đón Tiểu Thải về."

Tử Phù hỏi: "Tiểu Thải là ai?"

"Trước kia Yêu Hoàng đại nhân không phải tặng cho cô hai quả trứng sắp chết sao? Quả màu tím kia là trứng Phượng Hoàng thất thải, tên của nó là Tiểu Thải, quả trứng màu đen ở Lưu Ly bí cảnh thuộc Thanh Vân Đại Lục là trứng Kỳ Lân."

Tử Phù lúc này mới nhớ ra Yêu Hoàng đại nhân đã tặng cho nàng hai quả trứng sắp chết, vất vả lắm mới giúp chúng khôi phục sinh cơ, cuối cùng lại bị Lai Bảo đưa đến hai bí cảnh khác nhau.

Chúng thật sự là trứng Phượng Hoàng và trứng Kỳ Lân sao? Không ngờ Yêu Hoàng đại nhân cũng có lúc nhìn nhầm.

"Chủ nhân, không phải Yêu Hoàng đại nhân lúc trước nhìn nhầm, mà là vì lúc trước chúng sắp chết rồi, Yêu Hoàng đại nhân tất nhiên không thể nhìn ra chúng là trứng thần thú.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương