Xuyên Đến Tu Tiên Giới, Dược Thần Tái Sinh

Chương 5

Trước Sau

break

Nghĩ đến ân nhân cứu mạng của mình bị thuộc hạ của mình truy sát ba năm qua, Đế Vô Nhai cảm thấy lòng ngực khó thở.

Hắn vốn tu luyện vô tình đạo, từ sau khi du ngoạn Nhân gian trở về, khí tức đã không ổn định, tâm trí cũng rối loạn.

Nếu không giải quyết triệt để chuyện này, tâm ma không trừ, hắn sẽ không thể tu thành chính quả.

...

Hoa Thần Nhiếp Phù La vừa bị Ly Chương và Ly Mặc áp giải đến Trảm Tiên đài thì Đế Vô Nhai cũng đến.

“Tử Uyên Thần Tôn, tại sao? Tại sao ngài lại đối xử với ta như vậy?”

“Mười vạn năm trước, người cứu ta là vị kia ở Dược Thần điện đúng không? Nhiếp Phù La, ngươi chỉ là một tiểu Hoa Tiên, được ta nâng lên vị trí Hoa Thần, vậy mà năm xưa dám lừa gạt ta, còn giết chết ân nhân cứu mạng của ta…”

Đồng tử Nhiếp Phù La co rút lại, tự hỏi, chàng… cuối cùng chàng ấy cũng biết rồi, sao chàng ấy lại biết chuyện này chứ?

Lúc đó nàng ta đã kiểm tra, Vực Thẳm Sa Đọa không còn một ai sống sót, chúng thần ở Thiên giới cũng không quản được nơi đó, nên nàng ta mới dám ra tay sau lưng.

“Không, không phải như vậy!”

“Hừ, ta đã xem lại cảnh Dược Thần cứu ta mười vạn năm trước từ Luân Hồi kính của Diêm Vương, ngươi vì muốn cướp công lao của Dược Thần, nhân lúc nàng ấy yếu ớt đã ra tay…”

Sao lại thế này? Tại sao Thần Tôn lại xem được Luân Hồi kính của Diêm Vương, chẳng lẽ Dược Thần đã chuyển thế rồi sao?

Uy áp của Đế Vô Nhai khiến nàng ta không thở nổi, đầu cũng không thể ngẩng lên, ngã quỵ xuống đất.

Đế Vô Nhai lạnh lùng nhìn Nhiếp Phù La đang ngồi bệt dưới đất, nhanh chóng lấy ra Thí Hồn tiên, quất từng roi lên người nàng ta.

“A––! Đừng, đừng mà! Ta sai rồi, xin ngài tha cho ta một lần.”

“Tha cho ngươi?”

Đế Vô Nhai cười lạnh, ánh mắt tràn ngập hàn ý, hắn ném cho Ly Mặc một thanh Tịch Cốt thần đao. Để nàng ta chết quá dễ dàng sao? Không! Hắn muốn nàng ta sống không bằng chết!

“Ly Mặc, ngươi đến lóc xương tiên, rút tiên căn của nàng ta, rồi đẩy xuống Trảm Tiên đài, bảo Thiên Đế xóa tên nàng ta khỏi tiên tịch.”

“Vâng!”

Ly Mặc biết chủ thượng không muốn dính máu của bất kỳ nữ nhân nào, hắn ta nhận lấy Tịch Cốt thần đao, đâm một nhát vào xương sống của Nhiếp Phù La, rạch một đường xuống dưới.

Rắc! Chỉ nghe thấy tiếng xương gãy, Ly Mặc nhanh tay rút xương sống của nàng ta ra khỏi vết thương, ném xuống đất.

Máu chảy lênh láng, Nhiếp Phù La phát ra tiếng kêu thảm thiết: “A––! Đế Vô Nhai, ta hận ngươi! Ta hận ngươi đời đời kiếp kiếp không tìm thấy ân nhân cứu mạng của ngươi. Tử Phù sẽ không tha thứ cho ngươi…”

Nói xong, hơi thở của Nhiếp Phù La ngày càng yếu ớt, nằm trên đất trừng mắt nhìn vị Chiến Thần cao cao tại thượng kia.

Ha ha, Tử Phù, ngươi lại chuyển thế rồi sao? Cứ đến đi, chỉ cần tiên hồn của ta chưa diệt, ta sẽ quay lại báo thù rửa hận.

Xương tiên của Nhiếp Phù La đã bị lóc ra, Ly Mặc đá nàng ta một cái, cầm Tịch Cốt thần đao bước tới, lại đâm một nhát vào đan điền của nàng ta, moi tiên căn ra.

Lúc này, Đế Vô Nhai lại nháy mắt với Ly Chương, Ly Chương vội vàng bước lên, túm lấy Hoa Thần Nhiếp Phù La như túm một vật chết, xách nàng ta lên rồi ném thẳng xuống Trảm Tiên đài.

“A––!”

“Ta sẽ không chết, ta sẽ không chết! Hộ Tâm kính, Hộ Tâm kính của Tử Phù vẫn còn ở chỗ ta…”

Lúc này, ở Yêu giới, Quỷ Khốc lĩnh.

Thỏ yêu Bạch Mao phát hiện trên vách núi mọc một cây Mẫu Đơn Khóc Máu, lập tức bẩm báo với Yêu Vương Lôi Liệt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương