"Thím Béo, nếu thím thích mùi này thì cứ đứng ngoài cửa mà ngửi thêm một chút, không mất tiền đâu. Cháu phải vào nhà nấu cơm cho chồng cháu đây, tạm biệt thím nhé."
"Rầm!"
Cánh cửa lớn đóng sầm lại trước mặt mọi người.
Ngoài cửa, thím Béo hối hận đến đứt từng khúc ruột, chỉ hận không thể lập tức lao ra trạm phế liệu để bới rác.
Bên trong nhà, Lục Tứ nhìn chậu than đang đốt trầm hương, rồi lại nhìn dáng vẻ đắc ý nhưng cũng bênh vực chồng ra mặt của Tô Từ.
"Đồ phá gia." Lục Tứ ngoài miệng thì mắng, nhưng ánh mắt lại ngập tràn ý cười.
"Tôi thích thế đấy." Tô Từ ngồi xổm trước mặt anh, đẩy chậu than về phía chân anh một chút: "Mùi này thơm không?"
Lục Tứ hít sâu một hơi, mùi hương thanh tao ấy quả thực mang lại cảm giác bình yên trong lòng.
"Thơm lắm."
"Vậy là được rồi." Tô Từ vỗ nhẹ lên đầu gối anh: "Tối nay anh hãy ngủ một giấc thật ngon, ngày mai chúng ta sẽ đi tìm vị cao nhân ở chuồng bò kia. Lão Lục, chân của anh, tôi có cách chữa trị."
Lục Tứ nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, ma xui quỷ khiến thế nào lại vươn tay ra, véo nhẹ lên chóp mũi cô một cái.
"Ừ."
Chỉ cần có em ở bên, dường như mọi khó khăn chông gai đều chẳng còn là vấn đề gì to tát nữa.
Trong khi đó, ở một góc của khu tập thể, một đôi mắt ngập tràn oán độc đang chằm chằm nhìn vào cánh cửa đóng chặt của nhà họ Lục. Đó chính là Lâm Tuyết, hoa khôi của đoàn văn công trong khu tập thể, người vẫn luôn thầm thương trộm nhớ Lục Tứ.
"Tô Từ... một con ranh nhà quê, mà cũng xứng đáng đứng bên cạnh Lục Tứ sao?"
Sự nghiệp nhặt nhạnh của Tô Từ còn chưa kịp triển khai lần thứ hai, trong nhà đã có khách không mời mà đến.
Lâm Tuyết đứng trước cửa nhà họ Lục, tay xách một túi lưới đựng táo, người mặc trang phục biểu diễn màu xanh cỏ của đoàn văn công, vòng eo chiết lại cực kỳ thon thả, hai bím tóc to đen nhánh bóng loáng.
Cô ta hít sâu một hơi, bày ra vẻ mặt lo lắng nhưng vẫn không kém phần dịu dàng, rồi gõ cửa sân.
"Anh Lục Tứ, em là Lâm Tuyết, nghe nói anh... em đến thăm anh đây."
Người mở cửa lại không phải là người đàn ông âm trầm kia, mà là Tô Từ đang mặc một chiếc váy ngủ bằng vải bông rộng rãi, mái tóc búi lên tùy ý, trong tay còn nắm một nắm hạt dưa.
Tô Từ nhìn Lâm Tuyết đánh giá từ trên xuống dưới.
Chắc chắn là cô nữ phụ trong nguyên tác vì yêu mà sinh hận, cuối cùng vì tiền đồ mà tố cáo "vấn đề tác phong" của Lục Tứ rồi?
Trông cũng khá xinh xắn, chỉ là vẻ toan tính trong đôi mắt kia quá nồng nặc, hệt như thùng nước vo gạo ôi thiu trong khu tập thể vậy.
"Ây dô, đây chính là... trụ cột của đoàn văn công đấy à?" Tô Từ tựa người vào khung cửa, hoàn toàn không có ý định nhường đường: “Tìm lão Lục nhà tôi có việc gì thế?"
Đáy mắt Lâm Tuyết lóe lên một tia chán ghét, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười đúng mực: "Là chị dâu phải không? Em và anh Lục Tứ là chiến hữu nhiều năm, nghe nói anh ấy đã kết hôn nên em đặc biệt đến thăm. Anh ấy có nhà không?"
Nói xong, cô ta cũng không đợi Tô Từ đồng ý, nghiêng người định lách luôn vào trong.
Tô Từ cũng không cản lại, chỉ là lúc cô ta lướt qua người, cô cắn tách một hạt dưa, hờ hững nói: "Có nhà, nhưng tâm trạng anh ấy không tốt lắm, cô mà bị mắng thì đừng có khóc nhè đấy."