Hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn.
"Tô Từ, bỏ đi." Giọng nói của Lục Tứ trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi cam chịu: "Chúng ta về thôi."
Người ta đã không muốn, anh cũng không thể kề súng vào đầu ép người ta chữa bệnh được.
"Về cái gì mà về?"
Tô Từ nhét cuốn sách vào trong ngực, cô không những không rời đi, mà ngược lại còn ngồi phịch xuống cái cọc gỗ mục nát ngay bên cạnh ông lão.
"Ông lão, ông sợ cái gì cơ chứ?" Tô Từ chậm rãi nói: "Ở đây trời cao hoàng đế xa, trong chuồng bò ngoài bò ra thì chỉ có ba người chúng ta. Tôi bảo ông chữa bệnh, chứ có phải bảo ông đi diễu phố thị chúng đâu. Hơn nữa, ông nhìn cái chân của người đàn ông nhà tôi xem, đây là vì đất nước mà tàn phế đấy! Ông chữa cho anh ấy, đó là lập công, là chuộc tội!"
Ông lão vùi đầu vào giữa hai chân, giả vờ như không nghe thấy.
"Được, không chữa đúng không?" Tô Từ đứng bật dậy: "Vốn dĩ tôi còn nghĩ, nếu ông chịu chữa, ngày nào tôi cũng sẽ mang đồ ăn ngon đến cho ông. Nào là thịt kho tàu, móng giò hầm, bắp giò hầm tương, thịt chưng thính... Nếu ông đã không chữa, vậy những món ngon này tôi đành mang ra đầu làng cho con chó Vàng ăn vậy."
Theo từng tên món ăn được Tô Từ xướng lên, bóng lưng của ông lão rõ ràng đã cứng đờ lại một chút.
Tô Từ kéo Lục Tứ rời đi ngay: "Lão Lục, chúng ta đi thôi. Ngày mai tôi sẽ hầm canh móng giò đậu nành cho anh, nước canh đặc sánh đến dính cả mép, tràn ngập collagen... Ây da, tiếc là không có ai biết thưởng thức."
Mãi cho đến khi đi cách chuồng bò một đoạn rất xa, Lục Tứ mới ngoái đầu nhìn lại.
Ông lão đó vẫn co rúm lại trong góc, không hề nhúc nhích.
"Ông ấy sẽ không đồng ý đâu." Tâm trạng Lục Tứ vô cùng sa sút: "Ông ấy đã bị dọa cho vỡ mật rồi."
"Chưa chắc đâu." Tô Từ đẩy xe cho anh, bước chân nhẹ tênh: "Đối với một người đã bị bỏ đói từ rất lâu, tôn nghiêm và nỗi sợ hãi trước mặt món móng giò kho tàu đều không đáng để nhắc tới. Đây gọi là “đòn tấn công áp đảo”."
Lục Tứ: "..."
Mặc dù không hiểu đòn tấn công áp đảo là gì, nhưng anh cảm thấy Tô Từ nói rất có lý.
Khi về đến nhà, Lục Tứ cứ tưởng Tô Từ chỉ nói đùa mà thôi.
Không ngờ, sáng sớm hôm sau, Tô Từ thật sự xách từ hợp tác xã mua bán về hai chiếc móng giò lợn to bự, trắng trẻo mập mạp. Cô chặt móng giò thành từng khúc, cho vào nồi nước lạnh chần qua để loại bỏ bọt máu, sau đó vớt ra cho vào nồi đất.
Đậu nành đã được ngâm trước một đêm, hút no nước nên hạt nào hạt nấy đều căng tròn.
Thêm hành, gừng, hoa hồi, cùng với vài viên đường phèn để làm dậy vị ngọt, cô đun sôi bằng lửa lớn rồi vặn lửa nhỏ hầm liu riu.
Nồi canh cứ thế được hầm suốt ba tiếng đồng hồ.
Cả khu tập thể lại một lần nữa bị "vũ khí sinh học" của Tô Từ tấn công. Mùi thịt thơm ngát hòa quyện cùng mùi thơm ngậy của đậu nành, đậm đà đến mức khiến người ta chỉ muốn phạm tội.
Lục Tứ ngồi trong sân, anh nhìn phần nước canh màu trắng sữa đang sôi sùng sục sủi bọt trong nồi đất, yết hầu bất giác trượt lên trượt xuống không thể kiểm soát.
"Tô Từ, em thật sự muốn đem thứ này đi... cho ông già đó ăn sao?" Lục Tứ hơi tiếc rẻ.
Đồ tốt thế này, để bồi bổ chân cho anh thì tốt biết bao.
Tô Từ múc một bát nhỏ đưa cho anh: "Bát này là của anh, phần còn lại tôi sẽ mang đi."