Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 73

Trước Sau

break

Thư Dương nhận lấy váy ngủ. Chất vải vừa mềm vừa trơn, lành lạnh áp vào lòng bàn tay.

Cô ngẩng mắt nhìn anh, trên mặt anh không có bất kỳ biểu cảm nào.

Giống như chiếc váy kia chỉ đơn thuần là một chiếc váy, hoàn toàn không mang ý nghĩa gì khác.

…Là cô nghĩ nhiều rồi.

Mặc dù trong lòng vẫn cảm thấy hơi mất tự nhiên, nhưng cô lại không muốn để anh nhìn ra sự mất tự nhiên ấy. Thư Dương mím môi, cầm váy vào phòng tắm.

Gấu váy ngắn đến mức chỉ vừa đủ che qua gốc đùi. Cô kéo kéo gấu váy, nhưng kéo thế nào cũng không dài thêm được, vốn dĩ nó chỉ ngắn đến vậy.

Thư Dương mất tự nhiên bước ra ngoài. Nghe thấy tiếng động, Phong Diệu ngẩng đầu lên.

Da cô gái rất trắng, nhất là khi mặc chiếc váy ngủ màu đen thế này. Lớp ren ôm sát trước ngực, gấu váy khẽ cọ vào đùi.

Anh không nói gì, cũng không có động tác nào, chỉ nhìn cô.

Lặng lẽ… quan sát.

Bị anh nhìn đến nóng bừng cả người, Thư Dương nhanh chóng bò lên giường như một chú mèo đen nhỏ, kéo chăn che kín người, chỉ để lộ đôi mắt to vô tội nhìn anh.

Anh ngồi trên chiếc ghế làm việc đối diện, đôi chân dài tùy ý bắt chéo, đường nét chân mày và đôi mắt lạnh nhạt, cả người giống như một lưỡi dao đã tra vào vỏ.

Thư Dương tắt đèn, xung quanh chìm vào bóng tối.

Nhưng cô vẫn cảm nhận được anh luôn nhìn về phía mình.

Một lúc lâu sau, Thư Dương thật sự không ngủ được nữa. Cô trở mình, quay sang hỏi anh: “Chẳng phải anh có trạng thái ngủ đông sao? Có thể chuyển sang trạng thái ngủ đông không?”

“Có thể, nhưng khi vào trạng thái ngủ đông thì cũng giống như con người ngủ vậy, tôi cần một môi trường thoải mái hơn.”

“Ý anh là ngồi thì không ngủ được?”

“Ừ.”

Thư Dương im lặng vài giây.

Chỉ có một chiếc giường.

Cô thở dài, như thể đã nhận mệnh: “Vậy anh lên đây ngủ đi.”

Nhưng ngay sau đó lại nhấn mạnh: “Chỉ ngủ thôi đấy.”

“Đương nhiên.” Anh đứng dậy, đi đến bên giường, đưa tay cởi cúc áo.

Từng chiếc cúc được mở ra, xương quai xanh dần lộ rõ, đường nét lồng ngực ẩn hiện trong bóng đêm.

Thấy anh sắp động đến thắt lưng, hơi thở Thư Dương khựng lại, vội vàng nói: “Không cần cởi quần!”

“Được.”

Anh vắt chiếc áo vừa cởi lên lưng ghế, kéo chăn bên kia rồi nằm xuống.

Thư Dương lập tức cảm nhận được hơi nóng trong chăn tăng lên, như đang hun nóng cô.

Cô xoay người, nhích ra xa anh một chút. Không ngờ lưng anh cũng áp tới, dán sát vào cô.

“Anh… ngủ đông rồi à?” cô hỏi.

Phong Diệu không trả lời. Nghĩ chắc anh đã ngủ rồi nên cô cũng không muốn đánh thức anh.

Có điều, nếu anh đã ngủ, vậy cho dù cơ thể hai người có áp sát nhau, chỉ cần anh ngủ thì chắc cũng không sao đâu nhỉ.

Thư Dương ép mình nhắm mắt lại.

Suốt cả đêm, cô đều cảm thấy phía sau eo mình bị thứ gì đó chống vào… đến mức gần như đau nhức.

……

Hôm sau, hai người ngủ đến tận chiều mới lái xe đến nhà ông bà ngoại của Thư Dương ở nông thôn.

Sân nhà ông bà ngoại là kiểu sân vườn thôn quê điển hình. Lần trước Thư Dương đến đây là vào mùa hè, khi ấy cả sân ngập tràn hương hoa.

Bây giờ đang là mùa đông, trên giàn dây leo chỉ còn lại ít lá khô, gió vừa thổi qua đã phát ra tiếng xào xạc.

Ngôi nhà ba tầng ở nông thôn còn rất mới, xây trong làng cũng khá bề thế.

Nhà ông bà ngoại kinh doanh một trang trại dâu tây, nằm ngay đối diện sân.

Bây giờ đang nghỉ đông, rất nhiều người đến hái dâu, phần lớn đều đi cả gia đình. Trẻ con chạy nhảy ầm ĩ, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười.

Vừa nhìn thấy Thư Dương, ông bà ngoại đã mừng rỡ vô cùng, tươi cười bước ra đón: “Dạng Dạng, sao cháu lại về đây?”

“Chẳng phải đang nghỉ đông sao? Cháu qua thăm ông bà, ở lại vài hôm.”

“Được được được. Bà ngoại cháu còn đang nhắc dâu chín rồi, định gửi cho cháu mấy cân.” Ông ngoại cười nói, “Giờ cháu tự về rồi thì vừa hay, ăn dâu tươi luôn.”

---

Sau khi thân mật ôm hai ông bà, Thư Dương thấy ánh mắt họ chuyển sang Phong Diệu: “Vị này là…”

“À…”

Thư Dương còn đang do dự, định nói là bạn, bà ngoại đã vui vẻ nhiệt tình nắm lấy tay Phong Diệu, đánh giá anh từ trên xuống dưới.

“Mẹ cháu kể hết với bà rồi, nói bạn trai cháu làm ở Cục An ninh, rất có tiền đồ! Ôi chao, trông đẹp trai thật đấy!”

Tai Thư Dương nóng bừng. Chuyện cô có bạn trai, có lẽ mẹ cô đã thông báo cho toàn bộ họ hàng rồi.

Cô lén liếc Phong Diệu một cái. Anh không tỏ vẻ khó chịu vì bị xúc phạm, cũng không có ý vạch trần cô, chỉ lặng lẽ đứng đó, để mặc bà ngoại nắm tay mình ngắm nghía.

“Vâng.” Thư Dương đành cắn răng nói tiếp, “Nghỉ đông rồi nên cháu dẫn anh ấy về ở mấy hôm, tiện thể… ở bên ông bà.”

“Chào ông ngoại, chào bà ngoại.” Phong Diệu ôn hòa nói, “Làm phiền ông bà rồi.”

“Được được được.” Trên tay ông ngoại còn dính chút bùn, ông lau vào tạp dề rồi cười ha hả, “Đi đường mệt lắm phải không?”

“Không mệt ạ.”

Ông bà ngoại càng nhìn càng thích anh, còn hái hai giỏ dâu tây đỏ mọng: “Đừng đứng ngoài này nữa, trời lạnh, vào nhà nói chuyện.”

Thư Dương đang định đi theo vào sân thì thoáng thấy Phong Diệu quay người đi về phía xe.

Cô tò mò nhìn theo, thấy anh đi đến cốp xe, mở ra rồi xách hai hộp quà màu đỏ xuống.

Trên hộp in mấy chữ “Nấm quý bổ dưỡng”.

Anh vậy mà… còn mang quà theo?

Mua lúc nào thế? Cô hoàn toàn không biết!

“Ông ngoại, bà ngoại.” Phong Diệu đưa hộp quà sang, “Một chút tấm lòng ạ.”

Bà ngoại nhận lấy, cười đến không khép miệng được: “Đứa trẻ này, đến chơi là được rồi, còn mang quà cáp gì nữa.”

“Đó là điều cháu nên làm.” Phong Diệu nói.

Thư Dương nhíu mày nhìn giống đực ngoài hành tinh này.

Cũng biết lễ phép ra phết.

……

Đêm ở nông thôn rất tối, cũng rất yên tĩnh, vì thế ánh đèn trong căn nhà cũ càng trở nên ấm áp.

Trên bàn bày kín đủ loại món ăn gia đình ngon lành: thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, canh gà quê, đầy ắp cả bàn, còn có một con cá lớn hấp hành nguyên con.

“Bà ngoại, nhiều món quá rồi đấy, ăn sao hết được.” Thư Dương bất lực nói.

“Có gì đâu, ông bà vui mà. Cháu rể cao lớn thế này thì ăn nhiều một chút.”

“Sao đã gọi là cháu rể rồi, bọn cháu còn chưa cưới mà.”

“Mẹ cháu nói rồi, sang năm sẽ làm đám cưới, giờ đã là cháu rể tương lai của nhà mình rồi.” Ông ngoại cười đến nếp nhăn cũng hằn sâu.

Thư Dương chẳng biết phải nói gì mới được.

Phong Diệu vừa ngồi xuống, ông ngoại đã đưa ly rượu qua: “Uống được không?”

“Được ạ, ông ngoại.” Anh nhận lấy ly rượu.

Ban đầu Thư Dương còn lo người này sẽ để lộ sơ hở. Dù sao người ngoài hành tinh và con người vẫn có khác biệt văn hóa về bản chất. Không ngờ anh ứng đối với người già lại vô cùng tự nhiên, thậm chí còn giống người Trái Đất hơn cả người Trái Đất.

Hai ông bà khỏi phải nói thích anh đến mức nào, đã nhận định chắc chắn đây là cháu rể tương lai, suốt bữa cơm đều giục cưới.

Đến tối, ông bà thậm chí còn sắp xếp cho Thư Dương và Phong Diệu ở chung một phòng.

“Tối nay hai đứa ở căn phòng trước đây của cháu.” Bà ngoại lau tay, “Bà đã dọn xong hết rồi, chăn đệm đều là đồ mới.”

Thư Dương vội nói: “Bà ngoại, bọn cháu ở riêng.”

“Riêng cái gì mà riêng.” Bà ngoại trừng cô một cái, “Thời đại nào rồi, tưởng bà già đến lú lẫn chắc?”

Thư Dương cạn lời. Cô đứng trong căn phòng ngủ đã được bài trí lại, nhìn chiếc giường rộng hai mét, rồi lại nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa, bỗng cảm thấy không khí hơi thiếu oxy.

Nếu anh là một người đàn ông bình thường, Thư Dương chắc chắn chẳng từ chối chút nào!

Đáng tiếc, anh không phải.

Phong Diệu ngồi xuống, bình thản nói: “Em vẫn có thể coi tôi là một thiết bị gia dụng.”

Thư Dương âm thầm nghĩ, hành vi ôm cô ngủ tối qua của anh hoàn toàn chẳng giống thiết bị gia dụng chút nào.

……

Một tiếng sau, Thư Dương tắm xong bước ra, thấy trong phòng trống không.

---

Cô vừa lau tóc vừa đi đến bên cửa sổ, đẩy cánh cửa gỗ ra.

Ánh trăng rất đẹp, trong trẻo lạnh lẽo phủ đầy sân.

Người đàn ông đứng dưới gốc cây, quay lưng về phía cô, hơi ngẩng đầu, bóng lưng thanh mảnh mà cô độc.

Anh đang ngắm sao.

Trong lòng Thư Dương bỗng mềm xuống.

Cô nhớ tới đế quốc mà anh từng nhắc đến, cách Trái Đất vô cùng, vô cùng xa.

Xa đến mức ngay cả ánh sáng cũng phải mất rất nhiều năm mới tới được.

Thư Dương đi xuống cầu thang. Đến bên cạnh anh, cô mới phát hiện vẻ mặt anh không hề buồn bã, cũng chẳng cô đơn.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn bầu trời đêm, như thể xuyên qua những vì sao kia để nhìn một thứ gì đó khác.

“Ở bên đó, anh có người thân không?” Cô tò mò hỏi.

“Mẹ tôi vẫn còn sống.” Anh nói, “Nhưng chúng tôi không giống người Trái Đất lắm.”

“Khác ở đâu?”

“Quan hệ thân tộc của chúng tôi không quấn quýt đến vậy, cũng không nhiệt tình như ông bà ngoại và mẹ em, lúc nào cũng quan tâm quá mức đến em và những người bên cạnh em.”

“Vậy sao?”

“Con cái không phải người quan trọng nhất đối với bà ấy.” Phong Diệu nói, “Người duy nhất chúng tôi yêu sâu sắc trong đời chỉ có bạn đời.”

“Vậy nên bà ấy không ở bên anh?”

“Ừ. Sau khi trưởng thành, chúng tôi gần như không gặp nhau nữa. Bà sống trên hành tinh Sena, rất xa hành tinh thủ đô phồn hoa, ở đó bầu bạn bên mộ cha tôi.”

Nghe câu cuối, lòng Thư Dương khẽ rung động.

Chủng tộc của anh là giống loài chung thủy nhất toàn vũ trụ. Sau khi bạn đời qua đời, trong quãng đời dài đằng đẵng còn lại, họ sẽ không tái hôn, sức sống cũng sẽ dần héo úa theo sự ra đi của nửa kia.

“Em nghe nói người Ngân Vực có thể sống hơn một nghìn năm, vậy cha anh vì sao qua đời?”

“Ông từng là tướng quân của Liên minh, hy sinh trong trận đánh chặn tại tinh vực Khoa Mạc một trăm hai mươi năm trước.”

Cô bỗng không biết nên nói gì.

Đối với con người Trái Đất, một thế kỷ dài đằng đẵng và xa xôi. Nhưng đối với anh, có lẽ chỉ như mới hôm qua.

Gió đêm xuyên qua sân, thổi những chiếc lá trên cây xào xạc.

Anh chủ động mở lời: “Em không muốn biết năm nay tôi bao nhiêu tuổi sao?”

Thư Dương “hả” một tiếng, ngơ ngác nhìn anh: “Bao nhiêu tuổi?”

“Hai trăm ba mươi mốt tuổi, đang ở thời kỳ đỉnh cao về trí lực và thể lực.” Anh nhìn cô. “Cũng đang ở thời kỳ sinh sản tốt nhất.”

Thư Dương: “…”

Sao lại có cảm giác như người bán tự khen hàng nhà mình thế nhỉ?

“Giống đực Ngân Vực ở độ tuổi này có thể duy trì chuyện giao phối liên tục hàng chục giờ…”

“Đủ rồi!!!” Thư Dương dứt khoát cắt ngang màn tự khoe khoang của ai đó. “Kết thúc chủ đề này, sang chủ đề khác. Người bên các anh thường bao nhiêu tuổi thì kết hôn?”

“Nếu em nói đến độ tuổi thành thục sinh dục thì từ một trăm tuổi đã bắt đầu rồi.” Phong Diệu đáp, “Sau hai trăm tuổi thì rất hiếm người còn độc thân.”

“Thế tại sao anh vẫn độc thân?”

“Công việc bận.” Phong Diệu thành thật đáp.

“Ờ…”

Thư Dương thầm nghĩ, câu trả lời này giống hệt lời biện minh của mấy ông chú lớn tuổi đi xem mắt.

“Bên các anh có chuyện giục cưới không? Kiểu như người nhà, bạn bè cứ lải nhải bên tai, bảo mau mau kết hôn ấy…”

“Người nhà thì không, nhưng mỗi cá nhân đều có nghĩa vụ thiêng liêng là sinh sản hậu thế cho xã hội.” Chuyện này khiến Phong Diệu chịu đủ phiền phức. “Trước khi đến Trái Đất, gần như ngày nào cũng có người tới làm phiền tôi vì chuyện này.”

“À, đúng là đồng bệnh tương liên.” Thư Dương cảm thán, “Hóa ra người ngoài hành tinh cũng không tránh khỏi bị giục cưới. Cứ như thể kết hôn là có thể giải quyết tất cả vấn đề trong cuộc đời vậy.”

Phong Diệu nhìn cô một cái: “Khác với các em ở chỗ, chúng tôi chỉ kết hôn với người mình yêu.”

“Tình yêu là thứ xa xỉ, đâu phải ai cũng có.”

“Bởi vì con người muốn quá nhiều.”

Nghe câu này, Thư Dương hơi bất ngờ. Nhưng nghĩ kỹ lại thì đúng thật.

---

Muốn trai đẹp gái xinh, lại muốn điều kiện tốt, kiếm nhiều tiền, còn phải dịu dàng chu đáo, biết thấu hiểu, mang lại sự thoải mái về tinh thần…

Đúng là con người muốn quá nhiều, quá nhiều thứ.

“Chẳng lẽ các anh muốn ít sao?” Thư Dương hỏi.

Phong Diệu suy nghĩ rồi trả lời: “Các nơ-ron cảm nhận khoái cảm của chúng tôi phong phú hơn các em, nên chúng tôi rất dễ thỏa mãn.”

“Ví dụ?”

“Bất kể bạn đời làm sai chuyện gì, chỉ cần giao phối một lần, phần lớn đều sẽ được tha thứ.” Phong Diệu nhìn cô bằng ánh mắt thành kính mà sâu sắc. “Chúng tôi rất dễ dỗ.”

“…”

Đừng nói nữa.

Nói tiếp cô thật sự sẽ động lòng mất!

……

Ở nhà bà ngoại, Thư Dương có một giấc ngủ ngon nhất, ngon nhất, ngon nhất trong suốt hai tháng qua.

Sáng sớm, Thư Dương tỉnh dậy, trở mình rồi tiện tay vắt cánh tay sang bên cạnh.

Trống không.

Cô mở mắt, thấy căn phòng không có một bóng người.

Tối qua rõ ràng đã nói anh ngồi trên ghế sạc điện, thế mà Thư Dương vẫn cảm thấy sau eo âm ỉ căng tức, như thể bị một lực nào đó cứng rắn chống vào suốt cả đêm.

Cô kéo rèm cửa ra, ánh nắng lập tức tràn vào. Ở khu nhà kính trồng dâu cách đó không xa đã có khá nhiều khách đến hái dâu.

Phong Diệu đứng giữa những luống dâu thấp, tay xách một chiếc giỏ tre, bà ngoại đang dạy anh cách hái dâu.

Không lâu sau, bà ngoại rời đi tiếp khách.

Bà vừa đi, mấy cô gái trẻ đã vây quanh anh. Một cô mặc váy hoa bước tới bắt chuyện với Phong Diệu, hai cô còn lại đứng lùi phía sau một chút, nhìn nhau rồi cúi đầu cười khẽ.

Nhìn cảnh này, Thư Dương không sao nói rõ được cảm giác trong lòng mình.

Ngứa ngáy.

Hơi… khó chịu.

Cô gái váy hoa bước lên nửa bước, đưa tay như định hái quả dâu bên cạnh anh, sau đó trượt chân ngã xuống.

Vốn dĩ chỉ cần Phong Diệu tiện tay đưa ra là có thể đỡ cô ấy, tránh cho cô ấy ngã nhào vào luống dâu.

Không ngờ anh lại trực tiếp lùi về sau một bước, giữ khoảng cách mà tránh khỏi cô ấy.

Cô gái ngã ngay trước mặt anh, chiếc váy hoa xinh đẹp cũng dính đầy bùn đất, sắc mặt cực kỳ khó coi, ngẩng lên nhìn anh cầu cứu.

Anh mặt không biểu cảm đi ngang qua cô ấy. Cuối cùng vẫn là bạn đi cùng bước tới đỡ người dậy.

Cô gái nhìn bằng mắt thường cũng thấy sắp khóc đến nơi.

Hình như anh chưa bao giờ thích tiếp xúc với người khác, vậy mà đối với cô lại chẳng hề kiêng dè gì.

Khi cô chạm vào anh, anh chưa từng tránh né.

Khi anh đè cô trên giường, áp sát cô suốt cả đêm, cũng hoàn toàn chẳng có ý “giữ khoảng cách”.

Thư Dương buông rèm cửa, lùi hai bước rồi ngửa người ngã xuống giường.

Cứ tiếp tục thế này, thật sự sẽ tiêu mất.

Cô biết mối quan hệ mập mờ như thế này không nên tiếp tục nữa.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương