Đế quốc Ngân Vực, tuổi thọ hơn một nghìn năm, giống loài chung thủy nhất toàn vũ trụ.
Cô lấy gì mà chịu trách nhiệm với người ta đây?
Cô chỉ là một người bình thường sống vài chục năm trên Trái Đất rồi sẽ già, sẽ chết. Đi chợ còn mặc cả mấy hào, chen tàu điện ngầm sẽ bị người ta giẫm tuột gót giày, tăng ca đến nửa đêm thì một mình ngồi trong cửa hàng tiện lợi ăn đồ xiên hầm.
Cô không thể nào ở bên người ngoài hành tinh này.
Một chút khả năng cũng không có.
Nhưng khi ở bên anh, cô lại… không thể nhẫn tâm đẩy anh ra.
Đúng như anh nói, con người thật sự vừa yếu đuối vừa mâu thuẫn.
Thư Dương không muốn nghĩ thêm chuyện này nữa. Cô nằm xuống giường, lấy điện thoại ra.
Tin nhắn trong nhóm đồng nghiệp đã vượt quá chín mươi chín. Tối qua cô quên xem điện thoại.
Thư Dương tiện tay mở vào, tin nhắn vẫn đang liên tục hiện lên, các đồng nghiệp vẫn tiếp tục bàn tán.
Ngón tay cô vuốt lên—
“Thật hay giả vậy? Mấy hôm trước tôi còn thấy hắn nhảy nhót khỏe re mà!”
“Trời ơi!”
“Chuyện gì xảy ra thế!”
“Nghe nói uống say trong quán bar, đánh nhau với người ta, kết quả…”
……
Thư Dương đọc hết toàn bộ tin nhắn, tim đập thình thịch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Lý Hạo chết rồi.
---
Thư Dương tìm đồng nghiệp Tề Tuyết để hỏi kỹ chuyện của Lý Hạo.
Tề Tuyết là giáo viên mê hóng chuyện nhất văn phòng. Nếu đến cô ấy còn không biết thì khả năng cao những đồng nghiệp khác cũng chẳng biết.
“Nghe nói là tâm trạng không tốt, đi bar chơi với bạn bè rồi tùy tiện ve vãn một cô gái xinh đẹp. Ai ngờ người ta có bạn trai, thế là bị đánh.” Tề Tuyết “phì” một tiếng, giọng đầy khinh thường, “Đáng đời!”
Thư Dương vẫn thấy kỳ lạ: “Bị đánh thôi, sao lại chết được?”
“Ai mà biết, nghe nói là có bệnh tim hay gì đó. Dù sao cũng bị đánh đến mặt mũi bầm dập, đầu còn bị đánh vỡ, đưa đến bệnh viện thì không cứu nổi nữa.” Tề Tuyết căm phẫn nói, “Đúng là hả hê lòng người. Năm đó cô Kỳ bị ép nghỉ việc, thanh danh tan nát, hình như cũng do tên này giở trò. Đúng là ông trời có mắt, muốn ra tay trừng trị tên cặn bã này mà. Giáo viên nữ trong văn phòng chẳng có ai không ghét hắn.”
Nghe cô ấy nói vậy, chẳng hiểu sao Thư Dương lại thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện này dường như chẳng liên quan gì đến cô... cũng chẳng liên quan gì đến vị khách ngoài hành tinh đang ở nhà cô.
Đúng là tự gây nghiệt thì không thể sống.
Cô lại đi đến bên cửa sổ, nhìn về phía vườn dâu tây, nhưng đã không còn thấy bóng dáng người đàn ông đâu nữa.
Thư Dương nhìn quanh tìm anh nhưng không thấy.
Ngay giây sau, vừa quay đầu lại, cô đã thấy anh đứng sau lưng mình.
Không biết anh đến từ lúc nào, cũng không biết đã đứng đó bao lâu. Anh đứng ngược sáng, khuôn mặt chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt đen là hiện lên rõ ràng, sâu thẳm như đầm nước.
Anh lặng lẽ nhìn cô.
Thư Dương giật mình, hạ điện thoại xuống.
“Gọi điện cho ai vậy?” Anh dường như chỉ thuận miệng hỏi.
Thư Dương nuốt nước bọt, nói với anh: “Lý Hạo chết rồi.”
Anh dường như chẳng hề ngạc nhiên, vẻ mặt không chút dao động, chỉ thản nhiên “ừ” một tiếng: “Vậy em không cần lo gì nữa.”
“Anh... sao chẳng ngạc nhiên chút nào vậy?”
“Người không quan trọng, không đáng để bận tâm.”
Thư Dương nhìn anh, không nói gì.
“Em đa nghi quá.” Anh bước nửa bước về phía trước, đến gần cô hơn một chút, “Anh vẫn luôn ở bên em, chẳng phải sao?”
Đúng vậy, anh vẫn luôn ở bên cô, hoàn toàn không có khả năng dính dáng gì đến Lý Hạo.
Thư Dương cũng cảm thấy rất có thể mình đã nghĩ quá nhiều.
Huống hồ tin tức đã đăng rồi, hung thủ đánh người cũng đã sa lưới và khai rất rõ ràng: vì bạn gái bị Lý Hạo trêu ghẹo nên nhất thời kích động ra tay.
Thư Dương thở phào nhẹ nhõm.
Loại cặn bã ỷ thế hiếp người này sống cũng chỉ lãng phí tài nguyên Trái Đất, Thư Dương chẳng thấy tiếc nuối chút nào.
Hơn nữa, phiền phức lớn nhất cũng đã được giải quyết, cô và anh không cần tiếp tục chạy trốn nữa.
Hai người ở lại với ông bà ngoại hai ngày, nhổ sạch một lượt cỏ dại trong vườn rau, rồi lại nghe ông ngoại kể đi kể lại mấy chục lần những câu chuyện ông từng đi khắp nam bắc thời trẻ.
Lúc họ chuẩn bị đi, hai ông bà nhất quyết hái dâu tây cho họ mang về, hết giỏ này đến giỏ khác nhét vào cốp xe, Thư Dương có ngăn cũng không ngăn nổi.
“Ăn không hết sẽ hỏng mất!”
“Không hỏng đâu. Ông thấy bạn trai cháu cũng khá thích ăn dâu tây. Ăn không hết thì lấy phần dư làm mứt dâu, phết lên bánh mì mà ăn. Với lại mấy hôm nữa dâu tây cũng sắp hết mùa rồi.”
Thư Dương đành mặc kệ hai người.
Xe khởi động, bóng dáng hai ông bà trong gương chiếu hậu càng lúc càng nhỏ. Cô thu ánh mắt về, liếc sang người đàn ông đang bình tĩnh lái xe bên cạnh.
Ông bà ngoại thật sự rất thích anh.
Không biết nếu họ biết thân phận thật của anh, có bị dọa đến ngất xỉu hay không.
Sau khi về nhà, chẳng mấy ngày nữa đã đến Tết.
Ngày hai mươi chín tháng Chạp, chồng của Hứa Tử Hàm là Lương Phong thu xếp mời cả nhà đến Khê Sơn trượt tuyết, còn phái một chiếc xe thương mại bảy chỗ đến đón.
Ban đầu Thư Dương không muốn đi, nói bụng Hứa Tử Hàm đã lớn như vậy, ngày dự sinh cũng chỉ trong mấy hôm tới, tốt nhất đừng đi lại lung tung.
Nhưng dì út Dương Xảo Tuệ nhiệt tình vô cùng, nhất quyết kéo cả mẹ cô là Dương Xảo Trân đi cùng. Không còn cách nào khác, Thư Dương đành đi theo mẹ.
Trượt tuyết cơ đấy, đừng có làm bộ xương già của mẹ cô ngã gãy mới được.
---
Trên xe, dì út Dương Xảo Tuệ đắc ý vô cùng, cứ liên tục khen Lương Phong giỏi giang.
“Khách sạn trượt tuyết ở Khê Sơn ấy, bình thường một đêm cũng phải ba bốn nghìn đúng không? Nghe nói dịp Tết tăng lên mười nghìn rồi. Con rể tôi nói đặt là đặt ngay, chi phí của cả nhà nó bao hết.”
Thư Dương cúi đầu xem điện thoại, mẹ cô là Dương Xảo Trân dựa vào hàng ghế sau, không tiếp lời.
“Chị, chị nói xem có đúng không?” Dương Xảo Tuệ quay đầu lại nói với Dương Xảo Trân, “Đàn ông ấy mà, vẫn phải kiếm được nhiều tiền mới là quan trọng nhất. Nào là đơn vị sự nghiệp, nào là công chức, nghe thì oai đấy, nhưng tiền dành dụm được suốt một năm thì làm được gì? Có thể như Lương Phong, vung tay một cái là mời cả nhà đi du lịch không?”
Dương Xảo Trân bĩu môi, không nói gì.
Thư Dương liếc mẹ một cái rồi lại thản nhiên cúi đầu xem điện thoại.
Hứa Tử Hàm ngồi ở ghế phụ, vuốt bụng cười, giọng dịu dàng: “Lương Phong còn bảo đầu năm sẽ mời cả nhà đi châu Âu chơi một chuyến.”
“Ôi chao!” Miệng Dương Xảo Tuệ gần như cười ngoác đến tận mang tai, “Con rể nhà mình đúng là hào phóng quá. Hàm Hàm, sao số con tốt thế không biết? Biết tìm đâu ra người đàn ông tốt như vậy chứ. Ở nhà con phải hầu hạ chồng cho tử tế, biết chưa?”
Hứa Tử Hàm cười nói: “Con hầu anh ấy cái gì chứ, anh ấy hầu con còn nghe được. Con chỉ cần sinh cho nhà họ Lương một thằng cu bụ bẫm là xong.”
Thư Dương nhìn bụng cô ta, không nhịn được hỏi: “Lỡ sinh em gái thì sao?”
Cô vừa dứt lời, Dương Xảo Tuệ đã xếch mày: “Phỉ phui phui! Dạng Dạng, Tử Hàm là em họ ruột của cháu đấy, sao cháu lại có thể nguyền rủa em như thế!”
Thư Dương: “...”
Cô hé miệng rồi lại ngậm lại.
Được thôi, sinh con trai là có phúc, sinh con gái lại thành nguyền rủa người ta.
Cạn lời.
Hứa Tử Hàm thì không để tâm, giọng vẫn dịu dàng: “Là con gái thì em sinh tiếp thôi, sinh được con trai mới dừng.”
Cô không muốn nói gì nữa, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khê Sơn đã ở rất gần, từ xa có thể nhìn thấy đỉnh núi phủ tuyết.
Dương Xảo Tuệ lại đổi đề tài, cười tủm tỉm hỏi Thư Dương: “Dạng Dạng, bạn trai cháu đâu, sao không dẫn đi cùng? Lương Phong còn bảo muốn uống với cậu ấy mấy chén đấy.”
“... Chia tay rồi.”
“Cái gì!”
Dương Xảo Tuệ và Dương Xảo Trân đồng thanh thốt lên.
Thư Dương lập tức cảm thấy áp lực như núi đè.
Chuyện này không thể giấu người nhà. Nếu anh chỉ là người máy của cô thì có lẽ còn giấu được lâu hơn một chút, nhưng anh không phải. Chẳng bao lâu nữa anh sẽ trở về hành tinh của mình. Thay vì giấu giếm, chi bằng nói thật.
Hai mẹ con Hứa Tử Hàm và Dương Xảo Tuệ nhìn nhau.
Dương Xảo Trân thì cuống lên, liên tục truy hỏi: “Chia tay rồi? Sao lại chia tay? Chàng trai ấy tốt biết bao, điều kiện tốt như vậy, còn làm việc ở Cục An ninh Trái Đất, sao con lại nỡ chia tay chứ!”
Bà vừa nói, trán đã túa mồ hôi, cứ cầm khăn tay lau mãi.
Đúng là sốt ruột đến phát hoảng...
Thư Dương đành giải thích: “Tính cách không hợp.”
“Tính cách không hợp? Ôi chao, người trẻ các con sao cứ động tí là tính cách không hợp thế.” Dương Xảo Trân sốt ruột đến chết, “Nói thật với mẹ đi, chia tay là con đề nghị hay cậu ấy đề nghị?”
Nếu Thư Dương nói mình là người đề nghị chia tay, e rằng sẽ bị mẹ càm ràm suốt cả năm.
Cô đành nói: “Anh ấy đề nghị.”
Hứa Tử Hàm khẽ “chậc” một tiếng, giọng điệu mang theo chút hả hê: “Chị cũng đừng buồn quá. Điều kiện của chị vốn chỉ thế thôi, công việc thì bình thường, người cũng chỉ hơi xinh một chút, mà bây giờ thứ không thiếu nhất chính là con gái xinh đẹp. Chắc chắn anh ta bị cô nào đẹp hơn câu mất rồi, không thì còn lý do gì nữa.”
“Ừ ừ ừ.” Thư Dương lười giải thích thêm.
Dì út Dương Xảo Tuệ đắc ý cười, đưa tay vỗ cánh tay chị mình: “Chị cũng đừng bực. Để em tìm mối khác cho Dạng Dạng. Người đàn ông ly hôn lần trước chị còn nhớ không? Người mở tiệm sửa ô tô ấy. Người ta xem ảnh Dạng Dạng rồi, mấy hôm trước còn hỏi em đấy. Hay là kết bạn WeChat thử xem?”
“Điều kiện con gái nhà mình thế này mà phải lấy người từng ly hôn...” Mắt Dương Xảo Trân nói đỏ là đỏ ngay, nước mắt chực rơi, “Trong lòng chị sao chấp nhận nổi.”
---
“Ôi chao!” Dương Xảo Tuệ kéo dài giọng, “Còn kén chọn nữa à? Chậc, không phải em nói chị đâu, Dạng Dạng cũng từng này tuổi rồi.”
“Haiz, vẫn là Tử Hàm số tốt.”
Thư Dương nhìn người em rể đang lái xe phía trước. Lúc này hắn đang nắm vô lăng, cái đầu vừa to vừa tròn, thịt trên cổ xếp thành mấy ngấn, mất kiên nhẫn bấm còi giữa dòng xe ùn tắc kéo dài.
Cô lại nhìn sang ghế phụ. Hứa Tử Hàm nửa nằm nửa ngồi, cái bụng lớn khiến cả người cô ta trông như quả bóng sắp nổ tung.
Khuôn mặt cô ta phù nề đặc trưng của thai kỳ, môi khô đến bong tróc, đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lấy một gã đầu heo, sinh một đứa con trai đầu heo, cả nhà đầu heo xếp hàng nằm ngủ, Thư Dương thật sự không nhìn ra số cô ta tốt ở chỗ nào.
Niềm vui nỗi buồn của con người vốn chẳng thể tương thông.
Thư Dương chẳng muốn nói thêm một câu nào, chỉ nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.
Đường càng lúc càng tắc nghiêm trọng.
Đèn hậu của xe phía trước sáng đỏ, xe phía sau cũng vậy, kéo dài đến mức không nhìn thấy điểm cuối, khắp nơi đều là một màu đỏ.
Hệ thống sưởi trong xe mở rất ấm, trên cửa kính phủ một lớp hơi nước mỏng.
Thư Dương dùng ngón tay vạch một đường trên kính, dòng xe bên ngoài như bị chia làm hai.
Đúng lúc này, Hứa Tử Hàm bỗng kêu lên: “Ôi, ôi...”
“Sao thế?” Dương Xảo Trân không còn tâm trí đâu mà buồn nữa, vươn người nhìn lên phía trước.
Môi Hứa Tử Hàm trắng bệch, mồ hôi túa ra trên trán, trên đệm ghế dưới người cô ta xuất hiện một mảng ướt sẫm màu.
“Vỡ ối rồi!” Dương Xảo Tuệ hét lên, “Con gái tôi sắp sinh rồi! Mau mau mau, gọi cấp cứu!”
Nhưng lúc này đang là đợt cao điểm đi lại dịp Tết, lượng xe trên cao tốc quá lớn, lại tắc cứng, xe cấp cứu hoàn toàn không thể vào được. Dương Xảo Tuệ cuống đến phát điên, nhào tới nắm tay Hứa Tử Hàm, hét vào người đàn ông bên cạnh: “Lương Phong! Lương Phong, mau nghĩ cách đi!”
Lương Phong cũng liên tục gọi điện nhờ quan hệ giúp đỡ, nhưng xe đang mắc kẹt trên cao tốc, chuyện này không phải việc hắn có thể dễ dàng giải quyết.
“Lương Phong! Bình thường chẳng phải cậu hay khoe mình giỏi lắm sao, đến lúc quan trọng sao lại vô dụng thế! Mau gọi xe tới đón đi!” Dương Xảo Tuệ vừa giục vừa mắng, “Cậu điếc à? Vợ cậu sắp sinh rồi!”
“Ông đây thấy rồi!”
Lương Phong bị Dương Xảo Tuệ làm cho mất kiên nhẫn, tức tối ném mạnh điện thoại: “Tôi thì có cách gì, sinh ngay ở đây đi.”
“Ở đây... ở đây sinh kiểu gì? Chúng ta chẳng ai có kinh nghiệm, cũng không biết đỡ đẻ.”
“Thì có cách nào đâu! Tắc thế này, hơn nữa...” Hắn liếc Hứa Tử Hàm một cái, “Dù sao trong bụng cũng chẳng phải con trai, tùy đi.”
Trong xe đột nhiên im phăng phắc.
Dương Xảo Tuệ há hốc miệng, trợn mắt: “Cái gì, là con gái? Cậu... sao cậu biết?”
“Bọn tôi đã thuê người đến tận nhà kiểm tra rồi, không có chim.” Nói xong, Lương Phong xuống xe, sang một bên hút thuốc.
Dương Xảo Tuệ cuống đến chết đi được, nước mắt lã chã rơi, hai tay chẳng biết đặt vào đâu, lúc thì sờ trán Hứa Tử Hàm, lúc lại nắm tay cô ta, cuối cùng bị Hứa Tử Hàm hất phăng ra: “Cút đi! Đau chết đi được! Đừng chạm vào con!”
Thư Dương từ hàng ghế sau vươn người lên, giữ vai Hứa Tử Hàm.
Tay cô rất vững, sức cũng không nhỏ, ấn Hứa Tử Hàm đến mức không cử động được: “Nằm thẳng xuống.”
Vừa nói, cô vừa hạ lưng ghế xuống: “Sẽ dễ chịu hơn một chút.”
Mắt Hứa Tử Hàm đỏ hoe, vậy mà thật sự nghe lời, nằm xuống.
Đúng lúc này, Thư Dương nhận được điện thoại của Phong Diệu—
“Đến chưa?”
“Chưa.” Thư Dương nhìn ra ngoài xe, những ngọn đèn hậu màu đỏ vẫn dày đặc, “Bọn em đang tắc trên đường, em gái em sắp sinh rồi, giờ vẫn chưa biết phải làm sao, xe cấp cứu chắc không vào được.”
“Cần anh giúp không?”
“Được sao?”
“Anh nghĩ cách.” Anh nói, “Gửi định vị cho anh.”
Thư Dương cúp máy rồi gửi định vị cho anh.
Cô không tin anh có thể nghĩ ra cách gì. Lúc này cao tốc đã tắc cứng, ngay cả xe cấp cứu cũng không vào nổi, anh thì có thể làm được gì?
Tiếng kêu của Hứa Tử Hàm càng lúc càng lớn, đã không còn là hét nữa mà là gào.
Từng tiếng nối tiếp nhau, đau đến xé lòng.
Dương Xảo Trân nắm tay cô ta, vừa khóc theo.
Dương Xảo Tuệ cuống cuồng đi qua đi lại bên cạnh, miệng không ngừng cay độc mắng Lương Phong vẫn đang đứng bên lan can đường hút thuốc.
---
Thư Dương dựa vào lưng ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời sắp tối rồi.
Đúng lúc này, có người kêu lên: “Kia là cái gì vậy?”
Tiếng nói vọng từ chiếc xe bên cạnh. Càng lúc càng có nhiều người thò đầu ra, ngước nhìn lên trời.
Thư Dương cũng ngẩng đầu.
Phía chân trời có thứ gì đó đang bay về phía này.
---