Bán Cho Tôi Bạn Trai Robot, Sao Lại Ship Thống Soái Đế Quốc Tới?

Chương 75

Trước Sau

break

Chẳng mấy chốc nó đã đến gần, có thể nhìn rõ hình dáng. Không ngờ lại là một chiếc phi hành khí cỡ nhỏ.

Loại phi hành khí này là biến thể của trực thăng, thân máy màu thủy ngân, khoang hành khách lớn hơn, tiếng ồn nhỏ hơn, lúc bay gần như không phát ra âm thanh.

Đương nhiên, bên trong cũng thoải mái hơn. Khoang hành khách của nó lớn gấp đôi trực thăng truyền thống, đã bắt đầu được sản xuất thương mại từ hơn mười năm trước, với câu quảng cáo: “Đưa câu lạc bộ tư nhân lên bầu trời.”

Giá cả tất nhiên cũng cao ngất ngưởng.

Phi hành khí đáp xuống một khoảng đất trống được bố trí riêng làm bãi đáp bên cạnh đường cao tốc. Phong Diệu bước xuống, Thư Dương lập tức vẫy tay với anh.

“Người đâu?” anh hỏi.

“Trên xe, ghế phụ.”

Phong Diệu quay đầu ra hiệu về phía phi hành khí.

Lập tức có người từ cửa khoang bước xuống. Hai người mặc áo blouse trắng khiêng một chiếc cáng, chạy nhanh về phía này.

“Trên đó có nhân viên y tế.” Phong Diệu nói, “Đưa người lên trước rồi tính.”

Khi Hứa Tử Hàm được khiêng ra, cả người đã mềm nhũn như bùn, đến sức kêu cũng không còn.

Cô ta được đưa vào khoang phi hành khí. Thư Dương nhìn thấy bên trong thậm chí còn có cả thiết bị y tế, bình oxy, máy theo dõi, thứ gì cũng có.

Trên phi hành khí, Dương Xảo Trân cười nói: “May mà có con rể giúp, không thì phiền phức lớn rồi.”

Vừa nói, bà vừa dùng khuỷu tay huých mạnh Dương Xảo Tuệ một cái.

Sắc mặt Dương Xảo Tuệ khó coi vô cùng, nhưng cũng chỉ có thể phụ họa: “Đúng vậy, con gái tôi giữ được mạng là nhờ cậu, cảm ơn nhé.”

Còn con rể của bà ta, Lương Phong, lại ngồi một bên hút thuốc. Bà ta liên tục mắng hắn, bảo hắn đừng hút nữa.

Lúc này, người máy trên phi hành khí bước tới, chẳng khách sáo chút nào mà trực tiếp rút điếu thuốc khỏi tay hắn: “Theo Quy định An toàn Giao thông Công cộng, nghiêm cấm hút thuốc trên phi hành khí. Hành vi của ông đã được ghi nhận và sẽ bị trừ điểm tín dụng công dân. Nếu có khiếu nại, ông có thể gọi đường dây nóng dành cho công dân để khiếu nại.”

“Mẹ kiếp.” Hắn chửi ầm lên, “Một con người máy mà cũng dám trợn mắt lên với ông đây, mày là cái thá gì!”

Dương Xảo Tuệ vừa tức vừa xấu hổ, cảm thấy mất mặt vô cùng. Bà ta nhìn Phong Diệu, vẫn không cam lòng hỏi: “Hai đứa... chẳng phải đã chia tay rồi sao?”

Phong Diệu nhìn Thư Dương một cái. Thư Dương mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, im lặng không nói.

“Chỉ là chút mâu thuẫn nhỏ thôi.” Phong Diệu nhìn Thư Dương, ánh mắt thành kính, “Chúng cháu sẽ không bao giờ chia tay.”

Bàn tay Dương Xảo Tuệ siết chặt thành nắm đấm.

Nhìn bộ mặt xấu xí của con rể nhà mình, rồi lại nhìn người ta...

Khó chịu chết mất!

Dương Xảo Trân lập tức tươi cười rạng rỡ, liên tục gật đầu: “Đúng đúng đúng, đôi trẻ yêu nhau làm gì có thù hằn để qua đêm. Đừng động một tí là giận dỗi, khiến người lớn chúng ta cũng phải lo theo.”

……

Trong khoang ngăn cách, đèn không bật hết, chỉ để lại một ngọn đèn tường, ánh sáng vàng mờ phủ lên góc phòng.

Thư Dương bị ép sát vào vách khoang, trước mặt là anh.

Phong Diệu cúi đầu nhìn cô, một tay chống lên vách khoang bên cạnh cô, tay kia buông bên người. Anh đứng rất gần nhưng vẫn kiềm chế không chạm vào cô.

“Em nói chúng ta chia tay rồi?” Giọng anh ôn hòa.

“Bởi vì...” Thư Dương cúi đầu. Rõ ràng chẳng phải chuyện gì lớn, nhưng đối diện với lời chất vấn của anh, cô vẫn căng thẳng vô cùng, “Chẳng phải anh sắp đi rồi sao?”

“Anh còn quay lại.”

“Karos, chúng ta không thể...”

“Không thể gì?” Đầu ngón tay anh nâng cằm cô lên một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.

Rõ ràng giọng anh rất dịu dàng.

Nhưng Thư Dương lại cảm nhận được một sức ép vô hình, ma xui quỷ khiến thế nào... những lời phía sau lại không thể thốt ra.

“Thôi, không có gì.”

“Ừ.”

Giọng anh rất khẽ, như đang dỗ dành cô.

---

Hứa Tử Hàm được đưa đến bệnh viện, sinh suốt một ngày một đêm vẫn không sinh được, cuối cùng từ sinh thường chuyển sang sinh mổ, chịu không ít khổ sở.

May mắn là đứa bé đã chào đời thuận lợi, là một bé gái.

Thế nhưng sau khi đến bệnh viện, Lương Phong vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Người mẹ chồng mà theo lời đồn vẫn luôn chăm sóc cô ta chu đáo đến từng li từng tí cũng không xuất hiện.

Dương Xảo Tuệ lúc nào cũng khoe khoang trước mặt Dương Xảo Trân và Thư Dương rằng con gái mình lấy chồng tốt đến mức nào, ở nhà chồng sống như nữ hoàng, được cả chồng lẫn mẹ chồng cưng chiều.

Bây giờ xem ra, lời nói dối ấy đã tự sụp đổ.

Không chỉ vậy, ngay cả điều mà bà ta vẫn luôn lấy làm tự hào là con rể mình giàu có, là ông chủ lớn, đến thời khắc quan trọng cũng phải nhờ bạn trai của Thư Dương đến cứu mạng.

Đúng là mất mặt chết đi được.

Bà ta vừa xấu hổ vừa tức tối.

Sau khi Hứa Tử Hàm tỉnh lại, Dương Xảo Tuệ mở miệng ba câu thì không rời hai chữ ly hôn, cứ ríu ra ríu rít bên tai—

“Loại đàn ông khốn nạn thế này, con còn sinh con cho nó làm gì! Ly hôn quách đi!”

“Theo mẹ thấy, đứa bé cũng đừng nuôi nữa, đưa vào trại phúc lợi đi!”

“Ly hôn phải tranh thủ càng sớm càng tốt. Nhân lúc con còn trẻ, nhan sắc vẫn còn tàm tạm, mau tìm người khác đi!”

……

Dương Xảo Trân cũng xem như hiền lành. Tuy bị Dương Xảo Tuệ chèn ép bao nhiêu năm, nhưng xảy ra chuyện thế này, bà vẫn không nói lời châm chọc.

Bà hiểu quá rõ đạo lý “người đang hạnh phúc thì nên biết tránh đi”. Con gái mình tìm được một người bạn trai xuất sắc như vậy, bây giờ trong lòng bà vui sướng vô cùng, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài. Ở bệnh viện, bà vẫn an ủi hai mẹ con Hứa Tử Hàm.

Sau khi đưa em họ đến bệnh viện, Thư Dương trở về nhà mình.

Xưa nay cô vốn không thích hai mẹ con dì út, nên cũng lười đến thăm.

Phong Diệu vẫn như thường lệ, ngày nào cũng đến Cục An ninh Trái Đất làm việc. Còn Thư Dương đang nghỉ đông ở nhà, ngược lại trở nên nhàn rỗi, chẳng có việc gì làm.

Khó khăn lắm mới có một kỳ nghỉ tuyệt vời không bị đám họ hàng đáng ghét thúc giục chuyện cưới xin quấy rầy, Thư Dương tự tìm niềm vui cho mình, lên mạng mua một bộ đồ chơi tiêu khiển mới tinh.

Nhân lúc Phong Diệu đi làm, cô xả đầy nước vào bồn tắm, chuẩn bị ngâm mình trong nước nóng thật thoải mái, hưởng thụ một phen.

Trên mặt nước phủ một lớp bọt mịn dày đặc, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Cô từ từ ngâm mình xuống, từng vòng sóng nước lan ra.

Nhắm mắt lại, thả lỏng toàn thân.

Thế giới dường như chỉ còn tiếng nước, hơi thở gấp gáp rối loạn cùng những tiếng thở khẽ...

Cửa phòng tắm đang mở, nhưng cô quá chìm đắm nên hoàn toàn không nghe thấy tiếng cửa ngoài mở ra, cũng chẳng nghe thấy tiếng bước chân.

Anh đi lại vốn chẳng bao giờ phát ra tiếng động.

Hai má thiếu nữ ửng hồng. Cô hé mắt, mơ hồ nhìn thấy một bóng người đang đứng bên cửa.

Không biết Phong Diệu đã trở về từ lúc nào. Anh đứng đó, một tay đặt lên khung cửa, cà vạt hơi nới lỏng, rõ ràng vừa mới vào nhà, còn chưa kịp thay quần áo.

Anh không lên tiếng, cũng không nhúc nhích, chỉ nhìn cô.

Ánh mắt anh từ khuôn mặt cô chậm rãi hạ xuống dưới mặt nước, rồi lại từ từ nâng lên.

Dục vọng trong mắt anh sâu nặng như thủy triều dâng giữa đêm khuya.

Cô định hỏi anh về từ lúc nào, môi vừa hé mở, lại vô thức bật ra một tiếng thở mềm mại.

Mặt cô lập tức nóng bừng.

Theo bản năng, cô rụt người sâu hơn vào bồn tắm, cằm sát mặt nước, đôi mắt long lanh hơi nước trừng anh.

Nhưng ánh mắt ấy thật sự chẳng có chút sức uy hiếp nào. Đuôi mắt cô đỏ ửng, ánh nước chập chờn, giống như một con vật nhỏ bị bắt nạt đến thảm thương, toàn thân mềm nhũn vô lực nằm trong bồn tắm.

Còn anh đã nhìn cô suốt từ đầu đến cuối.

Trong mắt anh thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.

---

“Anh... ra ngoài đi.” Cuối cùng cô cũng lên tiếng.

Cuối cùng, cửa phòng tắm nhẹ nhàng khép lại. Cô nghe thấy tiếng bước chân người đàn ông dần đi xa.

……

Thư Dương vừa lau mái tóc ướt vừa bước ra khỏi phòng tắm. Phong Diệu đang đứng bên ban công, quay lưng về phía cô, tưới nước cho chậu thủy tiên.

Chuyện vừa rồi cứ như chưa từng xảy ra.

Cô hơi tức giận, chất vấn anh: “Tại sao anh lại nhìn em tắm!”

Vừa nói xong, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy mình chỉ đang cố tỏ ra dữ dằn, chẳng có bao nhiêu khí thế.

Phong Diệu đặt bình tưới xuống, quay người nhìn cô: “Em không đóng cửa.”

“Làm sao em biết buổi trưa anh sẽ về.”

“Vậy có vấn đề gì?” anh hỏi.

“Chuyện trước kia đều là hiểu lầm, hơn nữa lỗi cũng không phải ở em. Bây giờ chúng ta đã phân rõ ranh giới rồi, anh không thể tiếp tục chẳng kiêng dè gì mà xông vào lúc em đang tắm như thế!”

Phân rõ ranh giới.

Bốn chữ ấy khiến Phong Diệu vô cùng khó chịu.

Vợ anh có nhu cầu sinh lý nhưng không tìm anh, lại lựa chọn tự mình giải quyết.

Đối với đàn ông tộc Ngân Vực, đây không nghi ngờ gì là nỗi sỉ nhục lớn lao.

Món đồ chơi nhỏ của cô thậm chí nghiêm trọng đến mức có thể xem như nhâ tình.

Anh đã tha thứ cho sự không chung thủy của vợ, vậy mà cô còn quay sang chất vấn anh.

Cô thật sự cho rằng anh không biết nổi giận sao?

Phong Diệu không chút biểu cảm bước vào phòng tắm, tìm món đồ chơi cô giấu giữa một đống chai lọ rồi nhặt lên.

Chỉ bằng một tay, anh bóp nát nó thành từng mảnh vụn, gân xanh nổi từ mu bàn tay kéo dài đến tận cẳng tay.

Thư Dương dựa vào tường, nhìn vẻ bình tĩnh đang cố đè nén cơn giận của người đàn ông.

Cô bắt đầu hơi sợ.

Phong Diệu vứt món đồ chơi đã hỏng đi rồi bước về phía cô. Thư Dương liên tục lùi lại, cuối cùng lùi đến tận nhà bếp.

Cô thậm chí còn liếc nhìn giá dao trên kệ.

Phong Diệu dừng lại.

Anh cảm nhận được nỗi sợ của cô.

Cô sợ anh, muốn chống lại anh, muốn ra tay với anh.

Sự chung thủy và tin tưởng quan trọng nhất giữa những người bạn đời đã hoàn toàn không tồn tại giữa hai người.

Đối với Phong Diệu, đây là một sự thật vô cùng khó chấp nhận.

Mặc dù quang não vẫn không ngừng nhắc nhở anh về sự khác biệt to lớn trong quan niệm giá trị giữa con người và tộc Ngân Vực.

Anh hiểu, vì thế cơn giận dần biến thành thất vọng.

Cuối cùng, anh chỉ nói với cô một câu xin lỗi rồi quay người bước ra khỏi cửa.

Thư Dương ngồi phịch xuống sàn, toàn thân mềm nhũn.

……

Phong Diệu trở lại văn phòng Cục An ninh Trái Đất, đứng trước vị trí bắn.

Một phát, rồi lại một phát.

Trút hết cảm xúc.

Trương Tiêu Văn, người lần trước đã bày cho anh ý tưởng chẳng ra gì, bưng cốc trà đi tới. Thấy anh sa sầm mặt, anh ta cười hỏi: “Khó khăn lắm mới được nghỉ sớm mà không về nhà. Sao, lại cãi nhau với bạn gái à?”

Phong Diệu không để ý đến anh ta, thay một băng đạn khác.

Trương Tiêu Văn nhấp một ngụm trà rồi tiếp tục: “Cậu nói xem, cậu thật sự không biết điều kiện của mình tốt đến mức nào hay sao? Nhìn khuôn mặt này, nhìn vóc dáng này đi. Với cấu hình thế này mà còn có phụ nữ khiến cậu phải chịu ấm ức à? Nếu không phải cậu nợ cô ấy năm triệu, tôi thật sự không nghĩ ra nổi lý do nào khác.”

Thấy Phong Diệu vẫn không đáp, anh ta lại tự nói tiếp: “Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cậu cũng xem như chung tình đấy. Nhìn mấy gã hơi có nhan sắc trong Cục An ninh Trái Đất chúng ta đi, như Tiểu Trâu chẳng hạn, từ lâu đã bắt cá bốn năm tay rồi, bên này không có động tĩnh thì bên kia lại nổi sóng. Chỉ có cậu, cứ cãi nhau với bạn gái là chạy đến cục điên cuồng tăng ca.”

“Sa đọa.” Phong Diệu thốt ra hai chữ.

“Đúng thế! Tôi cũng ngứa mắt cái bộ dạng ấy của bọn họ.” Trương Tiêu Văn nhìn Phong Diệu đầy tán thưởng, “Lần này lại xảy ra chuyện gì? Nói ra xem, tôi nghĩ cách giúp cậu.”

---

Phong Diệu cúi đầu, dùng vải nhung lau nòng súng: “Cô ấy không muốn kết hôn với tôi.”

Trương Tiêu Văn sửng sốt hai giây.

“Cái gì! Cậu kết hôn mà còn phải cầu xin người ta à? Vô lý đến mức không thể vô lý hơn được nữa!!” Trương Tiêu Văn đánh giá Phong Diệu từ trên xuống dưới, từ khuôn mặt tuấn tú đến vòng eo săn chắc, “Khoan đã, chẳng lẽ cậu... không được ở phương diện kia?”

Nếu không, với ngoại hình và thân phận của anh, còn cần phải cầu xin nhà gái kết hôn sao?

Động tác lau súng của Phong Diệu khựng lại.

Anh ngước mắt, ánh nhìn thản nhiên lướt qua Trương Tiêu Văn: “Anh thấy sao?”

Ánh mắt không hung dữ, thậm chí còn rất bình tĩnh, nhưng Trương Tiêu Văn vẫn thấy lạnh sống lưng, vội chữa lời: “Đúng! Tôi thấy... cũng chẳng giống. Thế thì tại sao? Tôi thật sự không hiểu nổi!”

“Chủng tộc...” Phong Diệu dừng một chút, đổi sang một cách nói không thật sự chính xác nhưng tương đối phù hợp, “Khác biệt giai cấp.”

Trương Tiêu Văn lập tức hiểu ra.

Trong Cục An ninh Trái Đất, ai mà chẳng biết Phong Diệu có bối cảnh, nhưng rốt cuộc “thế lực” lớn đến mức nào thì chẳng ai biết. Chỉ biết ngay cả trưởng khoa gặp anh cũng khách sáo, cung kính, có việc hay không có việc còn chủ động mời thuốc.

“Ôi dào, chỉ thế thôi à.” Anh ta vỗ vai Phong Diệu, “Nếu cô ấy không muốn bước chân vào hào môn, cậu tìm người muốn bước vào chẳng phải được rồi sao.”

“Không được. Vợ tôi chỉ có thể là cô ấy.”

“Ôi trời, đàn ông như cậu... đúng là động vật quý hiếm!” Ngay cả Trương Tiêu Văn là đàn ông mà cũng không khỏi bắt đầu ghen tị với bạn gái Phong Diệu.

Người phụ nữ này kiếp trước tích đức đến mức nào mới tìm được một người đàn ông tốt như vậy chứ.

Thế là anh ta đổi cách nói: “Nếu cậu không thể rời xa cô ấy đến thế thì hãy nói chuyện đàng hoàng với cô ấy về chuyện này, bày tỏ quyết tâm của mình, dùng hành động thực tế để chứng minh tình yêu của cậu dành cho cô ấy.”

Phong Diệu dường như do dự một chút rồi nói: “Cô ấy đã không còn giao phối với tôi nữa.”

“Ôi trời đất, cậu...”

Sự thẳng thắn của anh khiến ngay cả Trương Tiêu Văn cũng đỏ mặt. Mặc dù phòng bắn không có ai khác, anh ta vẫn hơi ngượng ngùng: “Cậu... có thể nói uyển chuyển một chút không? Với lại người ta đang giận cậu, đương nhiên không muốn làm chuyện đó với cậu rồi. Cậu phải dỗ cô ấy hết giận thì mới được chứ.”

Phong Diệu không hiểu tại sao mỗi khi người Trái Đất nhắc đến hành vi sinh sản lại phải dùng những từ khác để ám chỉ, lại còn đỏ mặt, tránh né người khác.

Rõ ràng đó là chuyện khiến cả hai cùng vui vẻ, vậy mà họ luôn khó lòng nói thẳng ra.

“Cách dỗ con gái lần trước tôi dạy cậu, có hiệu quả không?”

“Cũng được.” Phong Diệu nói, “Cô ấy rất thích hoa tôi tặng, vẫn luôn chăm sóc rất cẩn thận.”

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương